o dù ta không làm gì, ngươi cũng không thắng được Vũ
Văn Duệ.”
Ý cười trong con ngươi của Mạnh Thiểu Giác dần dần
lui, khuôn mặt tuấn mỹ dâng lên một chút tà khí, hắn nắm chặp cằm của ta, giọng
nói trầm thấp từ tính,“A Lam, ta chống mắt chờ xem.”
Sau khi nói xong, Mạnh Thiểu Giác liền rời đi. Ta nhìn
bóng dáng của hắn, đáy lòng bỗng nhiên có chút không yên.
Ngày mai, sẽ xảy ra chuyện gì?
Ngày hôm sau, từ rất sớm ta đã bị Tế Tế kéo dậy, ý
thức mơ hồ tùy ý để nàng thay ta chuẩn bị. Tế Tế dở khóc dở cười nói với ta:
“Công chúa, hôm nay người không thể mơ mơ màng màng như vậy, như thế này làm
sao xuất cung đi dạo được.”
Ta hơi hơi lên tinh thần,“A?”
Tế Tế cẩn thận búi tóc cho ta, “Năm vừa rồi người
không theo hoàng thượng ra ngoài đi dạo cũng được, nhưng năm nay không thể như
vậy. Công chúa năm nay đã mười lăm tuổi, tháng sau đại lễ tuyển chồng của người
cùng tứ công chúa sẽ được cử hành, đêm nay vừa vặn có thể cùng các công tử làm
quen a.” Nàng đột nhiên cười cười, trong mắt mang theo bỡn cợt, “Nhưng mà có
làm quen hay không cũng chẳng khác là bao.”
Ta xoa xoa mắt, ý thức thoáng thanh tỉnh chút. Tế Tế
không nói ta liền quên mất, năm nay ta đã mười lăm tuổi, mà nữ tử trong Vân Di
quốc mười lăm tuổi là tuổi cập kê.
“Công chúa, không phải ta nói người, người nhìn mình
một cái mà xem, rõ ràng cùng tuổi với tứ công chúa, nhưng sao người lại trẻ con
như vậy?” Tế Tế cau mày có chút buồn rầu, “Đều do ngày thường nô tỳ quen búi
cho người hai búi tóc này, ừ, hôm nay không thể như vậy .”
“Tế Tế, rất phiền.” Ta kéo tóc nói.
Lần này Tế Tế không chịu dưới trướng của ta, giữ chặt
vai ta liền bắt đầu động thủ, “Cho dù phiền công chúa cũng phải chịu đựng, phải
để cho mọi người trong cung biết, công chúa nhà ta cũng là một mỹ nhân.”
Ta dưới đáy lòng hít sâu một hơi, ai~, lòng dạ ganh tỵ
của nữ nhân, thật sự là phiền toái.
Ta khép mắt bắt đầu ngủ gà ngủ gật, đầu óc cuồn cuộn
hỗn độn lược qua rất nhiều thứ, nhưng lại không thể nhớ rõ ràng cái gì. Cho đến
khi Tế Tế tán thưởng một tiếng đem ta kéo về thực tế.
“Công chúa, người nhìn xem, người thật đúng là tiểu mỹ
nhân.” Tế Tế đắc ý dào dạt nói: “Nô tỳ đã nói công chúa không thể kém hơn tứ
công chúa mà.”
“Công chúa, bây giờ nhanh thay quần áo này đi.” bây
giờ Tế Tế đang trong trạng thái muốn ngừng mà không được.
Ta ngáp một cái thuận theo, nhìn vẻ tươi cười kia trên
mặt Tế Tế càng lúc càng lớn, cuối cùng có chút vui mừng cảm thán.
Tế Tế nhẹ nhàng giữ chặt tay ta, rũ con ngươi nói:
“Công chúa, thật sự trưởng thành rồi.”
Ta ngẩng đầu, sau đó ngốc ra.
Trong gương nhỏ là một nữ tử yêu kiều quần áo làm bằng
vải tơ mỏng màu xanh nước biển váy dài mềm nhẹ phiêu dật, làm cho nàng thêm vài
phần nhu nhược thanh lệ. Trên đầu, hai búi tóc thường ngày nay được thả ra
buông một nửa xuống phía sau, phần trên dùng một cây ngân trâm nhỏ tinh xảo cẩn
thận búi lên, một ít tóc còn lại mềm mại xõa ở trước ngực, so với hình ảnh “đầu
nha hoàn” bình thường không biết thục nữ biết bao nhiêu lần. Nàng rũ mắt, con
ngươi tràn ngập sương mùa, trên trán có hoa mai tinh xảo làm đẹp, vụn nhỏ tóc
mái rơi xuống như ẩn như hiện. Khuôn mặt kia còn mang theo nét trẻ con hai
phúng phính thản nhiên ửng đỏ, môi đỏ mọng nhẹ nhàng mở, giống như đang cười.
Nhìn vào, tư thái ngượng ngùng của cô gái như ẩn như
hiện.
Ta hơi hơi nghiêng đầu, cô gái thanh lệ trong gương
kia cũng liền theo ta nghiêng đầu. Ta chớp chớp mắt, người nọ trong gương cũng
cùng bắt chước ta chớp chớp mắt. Ta mỉm cười, trên đời này quả nhiên không có
nữ nhân xấu.
Ban ngày đi dạo gió êm sóng lặng trôi qua, hoàng tỷ
sau khi đi dạo về liền vội vã chạy lại bên người ta khen ta hôm nay ăn mặc
thoát tục, nói buổi tối sẽ hấp dẫn không ít công tử đâu a. Ta nghe cảm thấy
buồn cười, cho rằng như thế thì đã sao, tướng mạo đẹp thì như thế nào, nam tử
nếu chỉ yêu cái vẻ ngoài thối tha kia, vậy không bằng không thương.
Màn đêm rất nhanh liền buông xuống, xung quanh cung
giăng đèn kết hoa vô cùng náo nhiệt. Ta cùng vài hoàng tỷ khác đi vào cùng nhau
ngồi, im lặng nhìn thịnh yến bắt đầu.
Thọ yến cử hành ở trong cung “Tụy Trân điện”, phụ
hoàng ngồi trên long ỷ* ở chính giữa, phi tử công chúa nữ quyến còn lại là theo
thứ tự ngồi ở phía sau phụ hoàng. Phía trước, góc bên trái là trọng thần trong
triều cùng con cháu hoàng cung, bên phải còn lại là người ngoài - sứ giả cùng
các quý tộc quyền thế ở Vân Di quốc.
(*ghế rồng)
Trong điện, mọi người hướng phụ hoàng chúc thọ, vẻ mặt
phụ hoàng tươi cười, khách sáo nói một lần lại một lần, người phía dưới cũng
vểnh tai nghe một lần lại một lần, trong điện một mảnh mừng rỡ hoà thuận vui
vẻ.
“Hoàng thượng.” Một sứ giả đến từ tiểu phiên bang đứng
dậy, cung kính nói: “Lần này thần tiến đến mang theo chút lễ mọn, mong hoàng
thượng vui lòng nhận cho.” Rồi sau đó vỗ tay ý bảo tùy tùng phía sau dâng lễ
vật lên, nói: “Thần mang đến là một đôi ngọc thọ Nam Hải trăm năm, mười gốc cây
nhân sâm ngàn năm đông trúc, mười gốc tuyết sơn Linh Chi, cộng thêm năm viên
t
