đây nói chuyện với dì Tống một lát, anh ra xe đợi em. Nếu có việc gì, gọi điện cho anh.”
Đồng Phi Phi gật đầu, sự ân cần của Mạnh Tuần khiến cô vừa cảm động vừa đau lòng, cô bặm môi, nói với anh: “Em không ở lâu đâu.”
“Không sao, em không cần vội, anh cũng không bận.”
Mạnh Tuần cười với Đồng Phi Phi, quay người bước đi. Đồng Phi Phi đợi đến khi bóng anh đi khuất xa mới từ từ thả lỏng cơ thể, ngồi trước mộ
bà Tống.
Cô ngồi dưới đất, lấy cuốn nhật ký trong túi ra, cuốn nhật ký hôm qua Hứa Lâm đưa cho cô. Cô mở cuốn nhật ký, từ từ vuốt phẳng từng góc trang xoăn xoăn, khẽ nói: “Mẹ, Lâm Lâm cũng muốn ra đi, cô ấy đã định rời
khỏi nơi này, đến Mỹ. Hôm qua, cô ấy đến nhà đưa cho con cuốn nhật ký
này, nói với con, đó là cuốn nhật ký mẹ đã đưa cho cô ấy xem trước ngày
con về một hôm. Cô ấy nói, cô ấy xem xong cuốn nhật ký mới biết, tại sao mẹ có thể tha thứ cho con, cô ấy nói cô ấy cũng cảm ơn con, cảm ơn con
đã khiến Quân An hạnh phúc như vậy…”
Từ sau khi bà bà Tống, hôm qua là ngày đầu tiên Hứa Lâm một mình đến
tìm Đồng Phi Phi. Cô nói với Đồng Phi Phi, hôm đó, sau khi cô đưa bà
Tống đến nơi an táng, đã đứng ở đó rất lâu với bà.
“Phi Phi, cậu biết không, nơi an táng đó thực sự rất lạnh.” Hứa Lâm
ngồi xuống sofa, thu gọn người lại. “Khí lạnh thấu xương ở nơi đó như
thấm vào người, theo dòng máu lan khắp cơ thể, cho đến khi toàn thân
buốt lạnh, khiến mình phát run. Cậu có biết lạnh như thế nào không? Cậu
còn nhớ trại mùa thu năm đó, hai người chúng mình và các bạn khác đi bộ, gặp phải trận mưa lớn, sau đó cậu đã cởi áo khoác che lên hai người bọn mình, chúng mình ôm nhau, xoa tay giúp nhau mà vẫn cảm thấy lạnh, răng
va vào nhau, run cầm cập. Phi Phi, cậu thật ngốc, hôm đó chiếc áo phần
nhiều cậu che cho mình, còn cậu chỉ che cái đầu. Kết quả sau khi về tới
trường, mình uống một gói rễ cây chàm là không sao cả, nhưng cậu bị sốt
cao ba ngày, mình cũng sợ cậu sốt đến phát ngốc mất.”
“Mình nhớ.” Cô sao có thể quên được, từ hôm đó, Hứa Lâm chính thức
trở thành người bạn tốt của cô. “Mình vẫn nhớ cậu luôn bắt mình đi đến
phòng tự học nhận chỗ cho cậu, nhưng có lúc mình nhận chỗ cho cậu, cậu
vẫn không đến, hoặc muộn mới đến, kết quả mình toàn bị người khác nói…”
Hứa Lâm tựa cằm lên đầu gối, khẽ cười: “Cậu biết lúc đó mình đi đâu
không? Mình đi tìm Quân An. Trường của bọn mình bên cạnh trường anh ấy,
có lúc mình ăn xong cơm nhớ ra, mình vội chạy về. Mình không cố ý không
đến phòng tự học cũng không nói với cậu, chính mình cũng không khống chế nổi, vốn định buổi tối sẽ chăm chỉ học bài, nhưng không kiềm chế được
liền đi tìm anh ấy, chỉ cần nhìn thấy anh ấy một lát cũng tốt. Phi Phi,
cậu có biết mình thích Quân An nhiều như thế nào không? Cậu có biết mình thích Quân An bao nhiêu năm rồi không?”
Đồng Phi Phi nhìn xuống, khẽ nói: “Mình biết…”
“Cậu biết?” Hứa Lâm ngẩng đầu nhìn Đồng Phi Phi, khẽ lắc đầu: “Cậu
không biết. Đến bản thân mình cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, mình
muốn ngày ngày nhìn thấy anh ấy, ở cùng anh ấy; không biết bắt đầu từ
lúc nào, nhìn thấy anh ấy vui vẻ, mình cũng vui vẻ, thấy anh ấy buồn,
mình cũng buồn; không biết từ lúc nào, điều ước sinh nhật mỗi năm của
mình đều biến thành hy vọng anh ấy hạnh phúc.”
Đồng Phi Phi cúi đầu, yên lặng không nói. Cô biết, từ rất lâu rồi cô
đã biết Hứa Lâm thích Quân An, nhưng lúc đó cô và Quân An đã yêu nhau,
do đó cô cũng lợi dụng tâm nguyện của Hứa Lâm, lợi dụng tình yêu của
Quân An với cô, giấu kín hạnh phúc ngọt ngào của mình. Cô quá yêu anh,
cảm thấy rất cô độc, cho nên cô không thể từ bỏ, không muốn từ bỏ, cho
nên cô đành coi như không nhìn thấy sự đau khổ trong mắt Hứa Lâm, không
nhìn thấy tình yêu thầm kín dành cho Quân An của Hứa Lâm, cho nên cuối
cùng cô cũng bị số phận trừng phạt, khiến ông trời tàn nhẫn như vậy,
trước mặt cô, hủy hoại tất cả hạnh phúc của cô.
“Hứa Lâm, xin lỗi…” Cô trầm tư hồi lâu, nhưng cũng chỉ có thể nói
được một câu như vậy, mặc dù câu “Xin lỗi”, thực sự quá nhẹ, quá nhẹ.
“Xin lỗi!” Hứa Lâm cúi đầu, lấy cuốn nhật ký của Quân An trong túi,
từ từ đưa cho Đồng Phi Phi. “Đây là cuốn nhật ký khi Quân An và cậu yêu
nhau, trước khi mất một ngày mẹ Quân An đưa cho mình xem. Phi Phi, mình
vừa rồi nói, hằng năm sinh nhật mình đều ước hy vọng Quân An có thể hạnh phúc, tâm nguyện lớn nhất của mình chính là hy vọng anh ấy có thể được
hạnh phúc, mình thực sự muốn nói với cậu, hóa ra tâm nguyện của mình sớm đã thành hiện thực.”
Đồng Phi Phi mơ hồ cúi đầu, lật mở cuốn nhật ký, cô chưa từng biết Quân An có một cuốn nhật ký như thế.
“Tối hôm đó, mình đến nhà mẹ, mẹ nói với mình, mẹ rất cảm ơn cậu, cảm ơn cậu vì tất cả những gì cậu đã làm cho Quân An. Mặc dù Quân An đi
rồi, nhưng cậu có thể mang lại cho anh ấy những phút giây hạnh phúc. Mẹ
cảm thấy rất có lỗi vì không sớm nói với cậu, từ lâu bà đã tha thứ cho
cậu, đã không trách cậu nữa rồi!”
“Mình biết. Trước khi ra đi mẹ đã nói với mình, bà nói bà đã tha thứ
cho mình, không trách mình nữa…” Đồng Phi Phi ôm cuốn nhật ký, nhớ lại
cảnh bà Tống vừ