ải…”
“Tôi biết lúc bắt đầu là Tiểu Mạnh muốn cô giả vờ làm bạn gái. Nó làm việc không biết suy xét, không nên để một cô gái như cô làm những việc
như vậy. Nhưng bản thân cô cũng quá thiếu thận trọng! Những việc như
thế, cũng có thể tùy tiện đồng ý được sao? Tôi nghe nói cô cũng đăng ký
thông tin trên mục môi giới hôn nhân? Việc này để cho những người đi xem mặt cô biết được, không phải người ta sẽ nói cô là một kẻ lừa đảo sao?”
Đồng Phi Phi bị bà Mạnh chất vấn đến cứng họng, không nói được câu
nào. Cô không thể nói cô chỉ là người môi giới thuê, vốn chỉ là lừa đảo, như vậy cô không xứng đáng như cách suy nghĩ của bà Mạnh. Bà nhìn Đồng
Phi Phi im lặng, thấy mình nói chưa đủ lý lẽ, bèn nói thêm: “Cô đã đăng
tin tìm bạn trên trang môi giới hôn nhân, vậy cô cũng không có ý định sẽ yêu Tiểu Mạnh, đúng không? Bây giờ cô giả làm bạn gái tôi đã biết, cô
cũng không phải tự làm khó mình nữa. Huống hồ bây giờ nhà Nhã Doanh cũng biết việc nó và Tiểu Mạnh yêu nhau, cô đã là bạn tốt của Nhã Doanh, tôi nghĩ cô cũng hy vọng giữa hai chúng nó không xảy ra việc gì phiền phức. Về phía Tiểu Mạnh, tôi sẽ nói với nó, lúc đầu nó đã muốn tìm Nhã Doanh
làm bạn gái, bây giờ người ta khó khăn lắm mới có thể tiếp nhận nó, cũng nên quý trọng một chút. Nếu nó cứ tiếp tục miễn cưỡng tiếp nhận tình
cảm thiếu hụt của cô, sau này nó cũng đau khổ! Tôi tin cô không phải là
người con gái xấu, cho nên tôi mới nói với cô những lời này, hy vọng cô
không vì sai lầm của bản thân mà làm tổn thương người khác!”
Không nên vì sai lầm của bản thân mà làm tổn thương người khác? Câu
nói của bà Mạnh giống như cái tát giáng mạnh vào mặt Đồng Phi Phi. Sắc
mặt cô đột nhiên trắng bệch, cô ngẩng đầu nhìn bà mạnh, giọng nghẹn
ngào: “Cháu… cháu không có…”
“Cô không có sao? Bố mẹ mất do tai nạn máy bay trên đường về tổ chức
sinh nhật cho cô, đúng không? Bạn trai cô vì muốn đến Quý Châu thăm cô
mới xảy ra việc ngoài ý muốn? Bà nội cô vì chăm sóc cô mệt nhọc nên mới
bị bệnh rồi chết? Mẹ của bạn trai cô vì lo lắng cô xảy ra chuyện, bị ngã ở nhà nên mới qua đời?” Từng câu từng chữ bà Mạnh hỏi giống như những
chiếc đinh đâm thẳng vào tim cô.
Nhìn bộ dạng ngây ngô của Đồng Phi Phi, bà Mạnh đứng dậy, nói câu
cuối cùng: “Loại người như cô, nói theo người xưa thì gọi là “thiên sinh đới khắc”[2'>. Coi như cô không có ý hại người, nhưng họ đều vì cô mà
chết là sự thực. Cho nên, đừng nói bây giờ cô nhớ nhung bạn trai cũ, coi như cô thực sự có tình cảm với Tiểu Mạnh, tôi cũng tuyệt đối không đồng ý cho cô và nó ở bên nhau! Tiểu Mạnh sống ba mươi năm nay đều không
bệnh không tật, nhưng từ sau khi yêu cô, nó mệt mỏi, dạ dày cũng bị xuất huyết phải đưa vào bệnh viện, sau đó, đưa cô đi Nhật cũng gặp phải động đất rồi bị thương ở đầu, tiếp theo vì mẹ cô mà bị lấy máu suýt nữa
khiến nó xảy ra chuyện vì mất máu quá nhiều. Nó còn muốn nhảy lầu cùng
cô! Đồng Phi Phi, không phải cô muốn ép chết Tiểu Mạnh mới cam tâm sao?
Lẽ nào cô thực sự muốn Tiểu Mạnh trở thành người thứ sáu chết vì cô?”
[2'> Sinh ra đã khắc với mọi người
Mạnh Tuần lần này đến Mỹ năm ngày, trong năm ngày anh rất ít gọi điện thoại cho Đồng Phi Phi, thậm chí nhắn tin cũng rất ít. Lúc đầu, anh cố
tình muốn tạo khoảng cách giữa hai người, nhưng sau này anh phát hiện
Đồng Phi Phi chưa từng chủ động liên lạc với anh, thậm chí anh nhắn tin, rất lâu sau cô mới nhắn lại một, hai chữ, khiến anh cảm thấy có chút
thất vọng.
Trước khi về nước một ngày, buổi tối Mạnh Tuần nghĩ rất lâu, mới gọi
cho Đồng Phi Phi. Trong điện thoại, anh nói với cô ở Mỹ ngày nào anh
cũng ăn đồ Tây, ăn những thức ăn tạp nham khiến dạ dày anh lại bị đau,
hỏi cô ngày mai có rảnh thì đến nhà anh ăn cơm. Trong điện thoại Đồng
Phi Phi im lặng hồi lâu, sau đó mới khẽ nói: “Được!”
Mạnh Tuần tắt điện thoại, ấn huyệt thái dương. Mấy hôm nay Hứa Nhiên
và anh đã nói chuyện mấy lần, anh ta nói trái tim Phi Phi khó có thể mở
rộng được, khuyên anh nên nhẫn nại, cho cô thêm chút thời gian. Mạnh
Tuần cũng không nỡ từ bỏ, do đó chỉ có thể thuyết phục bản thân tin rằng mình sẽ khiến cô cảm động, chỉ có thể dùng tấm chân tình, một ngày nào
đó sỏi đá cũng phải mềm.
Chiều ngày thứ hai, Mạnh Tuần vừa về đến nhà, đặt hành lý xuống liền
lái xe đến công ty đón Đồng Phi Phi. Mạnh Tuần thấy Phi Phi lên xe, chưa kịp nói gì, điện thoại Phi Phi đã reo lên, là Kha Nhã Doanh gọi: “Phi
Phi, Mạnh Tuần về chưa? Anh ấy có ở chỗ cậu không?”
“Ừm, anh ấy vừa về, đang ở đây.” Đồng Phi Phi nhìn Mạnh Tuần, khẽ nói.
“Ồ!” Kha Nhã Doanh do dự một lát rồi nói: “Hôm nay bố mình rảnh, nói
muốn tìm anh ấy nói chuyện, cậu hỏi giúp mình hôm nay anh ấy có rảnh đến nhà mình ăn tối được không?”
Đồng Phi Phi cúi đầu, ôm điện thoại nói: “Anh ấy rảnh, có thể đi. Để mình nói với anh ấy.”
“Được.”
Đồng Phi Phi ngắt điện thoại, ngẩng đầu, cắn môi, khẽ nói với Mạnh Tuần: “Tối nay anh đến à Nhã Doanh ăn cơm đi.”
Mạnh Tuần quay mặt, nhướng mày. Đồng Phi Phi giải thích: “Vừa rồi Nhã Doanh gọi điện, nói bố cô ấy tối nay rảnh, muốn nói chuyện với anh, hỏi anh có thể