ng không thể chấp nhận mẹ mình chỉ vì
cái danh phận mà người đó đã lỡ bỏ quên suốt hơn hai mươi năm kia mà đem bán rẻ nhân phẩm, lòng tự trọng, lấy đồ của anh đi để làm giám định
quan hệ huyết thống, chỉ vì muốn buộc anh đi tìm cái người được gọi là
“cha” kia để xin một danh phận “con ngoài giá thú”…
“Mẹ chỉ muốn được cưới ông ấy! Mẹ chỉ muốn được làm Mạnh phu nhân!
Con vốn là con của ông ấy! Mẹ đã làm gì sai? Con dựa vào cái gì mà trách cứ, đổ lỗi cho mẹ chứ?”
Đã năm năm trôi qua mà cho đến tận hôm nay hàng loạt những câu chất
vấn đó vẫn còn vang vọng bên tai anh, vô cùng rõ ràng. Nhắm mắt lại, anh bóp mạnh ấn đường. Thật buồn cười, cả cuộc đời này, người anh hận nhất
lại chính là người mẹ sinh ra anh. Còn anh, thậm chí anh sẽ không bao
giờ có thể nói ra được sự thù hận đau đớn này.
“Hôm đó, tôi kéo cậu đi uống rượu là thực sự muốn được hoàn toàn chìm sâu vào đó. Do vậy, khi tôi gặp cô ấy và biết rằng cô ấy sẵn sàng bán
mình thì tôi gần như ngay lập tức đã kéo lấy cô ấy để qua đêm. Cho đến
khi tôi đè cô ấy xuống giường và nhìn thấy đôi mắt đó.” Mạnh Tuần nói
đến đây thì dừng lại. Anh nhìn Paul, khóe môi khẽ nhếch lên giống như
đang cười, nhưng lại bị dập tắt ngay trong chốc lát: “Từ trước đến nay
tôi chưa từng nhìn thấy ánh mắt đó, cái nhìn như thế không có một chút
cảm xúc nào, trống rỗng như thể cả thế giới này đều bị diệt vong vậy.
Đêm đó thực ra chúng tôi không hề bật đèn, tôi thậm chí còn không nhìn
rõ được hình dáng của cô ấy, nhưng lại có thể nhìn thấy rất rõ ràng đôi
mắt của cô ấy, trong con ngươi chính là hình ảnh của tôi. Vào giây phút
đó, tôi đột nhiên cảm thấy lạnh, rất lạnh, vì vậy tôi trượt xuống khỏi
cơ thể của cô ấy và để cô ấy đi.”
“Chỉ có vậy thôi sao?” Paul không nén được sự thất vọng thốt lên.
Mạnh Tuần lạnh lùng quét ánh mắt về phía Paul rồi nói tiếp: “Cô ấy đã
không đi, cô ấy bắt đầu cởi quần áo. Khi nghe thấy tiếng động và nhận ra rằng cô ấy đang định làm gì, tôi có chút bối rối. Tôi nắm lấy tay cô
ấy, hỏi cô ấy như vậy có nghĩa là gì, rõ ràng là không muốn, sao vẫn còn ở đây miễn cưỡng làm gì? Kết quả là cô ấy bình tĩnh nói với tôi rằng cô ấy cần tiền, thậm chí cô ấy còn nói với tôi… cô ấy vẫn còn là một trinh nữ, thế nên cô ấy sẽ làm cho tôi cảm thấy rất xứng đáng… Thế là tôi nổi giận. Tôi cũng không biết tại sao, có lẽ là do sự đau buồn và tức giận
bị kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng đã tìm thấy một lối thoát để trút bỏ,
tôi buông tay cô ấy ra, suýt chút nữa đã cho cô ấy một cái tát. Tôi hỏi
cô ấy, liệu có phải tất cả phụ nữ đều vì tiền mà lại trở nên rẻ rúng đến thế không? Kết quả là, cô ấy nói với tôi: “Đúng!”.”
“Cái… cái gì?” Paul choáng váng, anh cố nhớ lại hình dáng người con
gái năm đó xem rốt cuộc trông như thế nào, nhưng nghĩ rất lâu rồi đành
phải bỏ cuộc. Anh chỉ nhớ người con gái đó gầy, rất rất gầy, mái tóc dài che mất hơn nửa khuôn mặt, thế nên lúc đầu anh thậm chí đã không nhận
thấy ánh mắt có vẻ gì đó trống rỗng như Mạnh Tuần nói.
“Đủ ác chưa?” Mạnh Tuần lại rút thêm một điếu thuốc, châm lửa nhưng
chưa hút ngay mà lặng nhìn làn khói thuốc rơi xuống, chăm chú một lúc
lâu rồi mới tiếp tục: “Cậu không nhìn thấy bộ dạng của cô ấy lúc đó,
giống như cả thế giới này không có điều gì là quan trọng vậy, chỉ cần
đưa tiền cho cô ấy thì cô ấy sẽ không quan tâm tới bất cứ điều gì. Lúc
đó, tôi đột nhiên cảm thấy suy sụp, tôi không biết là thế giới này điên
hay tôi đã điên mất rồi. Tại sao thứ khiến tôi phản ứng thái quá như thế thì cô ấy lại thấy quá đỗi bình thường như một lẽ tất nhiên? Thế là tôi không làm chủ được mình mà lên tiếng hỏi cô ấy: “Cô đã muốn bán mình
như vậy thì tại sao mấy hôm trước lại tỏ ra nhẫn nhịn, thà bị người ta
đánh chết cũng không chịu bán thân?”.”
“Cậu…” Paul nhìn Mạnh Tuần với vẻ trách móc. “Tại sao cậu lại có thể
hỏi như vậy chứ? Đó vốn là một câu chuyện anh hùng cứu mỹ nhân vô cùng
đẹp, cuối cùng lại bị cậu phá hỏng! Cậu thật là… nói không chừng rất có
thể người ta còn định tỏ lòng cảm ơn sâu sắc, lấy thân báo đáp nữa ấy
chứ, kết quả là bị cậu hỏi như vậy… Than ôi, hỏng rồi, hỏng rồi, hỏng
hết cả rồi…”
“Hỏng cái gì mà hỏng! Cậu nói gì thế? Cái gì mà cảm ơn sâu sắc, lấy
thân báo đáp?” Mạnh Tuần nhìn Paul với thái độ mỉa mai. “Cậu có biết là
khi nghe câu đó xong, cô ấy phản ứng thế nào không? Cô ấy thậm chí còn
nhìn tôi rồi nói một cách rất nghiêm túc, ngày hôm đó là cô ấy đã sai.”
“Hả?” Paul choáng váng. Mạnh Tuần gật đầu, đột nhiên phá lên cười:
“Sau này tôi mới phát hiện ra đêm đó cô ấy cũng đã uống rất nhiều rượu,
có khi còn nhiều hơn cả tôi. Tôi nghĩ đó thực sự có thể là lần đầu tiên
của cô ấy. Cô ấy nhìn và nói với tôi, tiền rất quan trọng, còn quan
trọng hơn cả giới hạn của phẩm giá, lần trước là cô ấy đã sai, nếu cô ấy có cơ hội để làm lại thì cô ấy nhất định sẽ không ngần ngại, do dự mà
bán mình.”
Paul không nói gì nữa. Anh biết đây không phải là kết cục cuối cùng,
nhưng anh không muốn hỏi nữa. Paul có thể đoán được lý do sau đêm đó
Mạnh Tuần đột nhiên cảm thấy bớt căng thẳng, lý do thực
