i làm việc nên tốc độ ăn của hai người khá
nhanh. Không đến nửa giờ đồng hồ, các món ăn trên bàn đã được dọn sạch
trơn. Đồng Phi Phi thu dọn hộp đựng thức ăn rồi bước ra ngoài, chuẩn bị
đem đến phòng nghỉ để vứt đi. Cô vừa bước đến cửa phòng nghỉ thì nghe
thấy tiếng thì thầm của Tiểu Trương: “Thật mà! Tối qua mình đã tận mắt
nhìn thấy Tổng giám đốc Mạnh và Đồng Phi Phi bước vào quán “Lan Quế
Hiên” đó mà, sau đó vì phải đợi bàn trống nên hai người họ lại cùng nhau đi ra ngoài. Hơn nữa, mình là thư ký của Tổng giám đốc Mạnh lâu rồi
nhưng đây là lần đầu tiên anh ấy bảo mình chuẩn bị một bữa ăn trưa xa
hoa như vậy! Trước đây anh ấy bận rộn thì cơ bản chỉ cần một tách cà phê là xong, mình muốn mua cơm hộp cho anh ấy thì đều bị anh ấy từ chối!
Thế nên mình đánh cược rằng giữa anh ấy và Đồng Phi Phi…”
“Phi Phi, sao cậu lại đứng ở cửa mà không vào thế?” Hứa Lâm từ phía
sau vỗ nhẹ vào vai Đồng Phi Phi. Cô bối rối quay đầu lại, giọng nói có
chút gì đó gượng gạo: “Mình… mình vừa đến… Mình đi vứt rác…”
“Ôi trời, tại sao cô lại phải tự mình đem đi chứ, gọi tôi vào thu dọn là được rồi!” Tiểu Trương bước từ trong phòng nghỉ ra, vẻ mặt cũng có
vẻ lúng túng. Cô ấy giơ tay ra đón lấy túi giấy trong tay Đồng Phi Phi.
Đồng Phi Phi theo bản năng thu tay lại, nói: “Không sao, tự tôi có thể
làm được mà.”
Đồng Phi Phi vứt rác xong, quay lại thì phát hiện Tiểu Trương và một đồng nghiệp khác là Vương Na vẫn chưa đi.
Hứa Lâm bước vào, thấy ba người đứng đó mà không nói gì nên không kìm nén được sự ngạc nhiên, hỏi: “Các cậu đang làm gì vậy?”
Đồng Phi Phi cười với Hứa Lâm, không tự nhiên cho lắm, cắn môi, rồi
mới nhìn sang Tiểu Trương, nói một cách nghiêm túc: “Tiểu Trương, tôi và Tổng giám đốc Mạnh không phải như cô nghĩ đâu. Giữa tôi và Tổng giám
đốc Mạnh thực sự không có gì cả. Thật đó!”
“Ừ ừ, tôi biết! Ôi, vừa rồi chỉ là tôi nói đùa với Vương Na mà thôi,
cô đừng coi là thật nhé! Chuyện đó cô đừng nói với Tổng giám đốc Mạnh
nhé…”
“Nói với tôi chuyện gì?” Giọng nói của Thần Mặt Đen đột nhiên vang
lên, mọi người đều sững người. Đồng Phi Phi nhìn Tiểu Trương người cứng
đờ quay đầu lại, sắc mặt đã trở nên trắng bệch: “Tổng giám đốc Mạnh…”
“Cô vứt rác mà cũng lâu như vậy sao?” Mạnh Tuần không hề để ý đến
Tiểu Trương mà chau mày nhìn về phía Đồng Phi Phi. “Biên bản cuộc họp
buổi sáng cô định đến ngày mai mới đưa cho tôi sao?”
“Ồ, bây giờ tôi sẽ quay lại bàn làm việc để viết đây!” Mặc dù bị Mạnh Tuần quở trách nhưng Đồng Phi Phi dường như thở phào nhẹ nhõm, nhanh
chóng bước ra khỏi phòng nghỉ. Mạnh Tuần lúc này mới lạnh lùng lướt ánh
mắt qua ba người còn lại, lên tiếng: “Thế nào, có muốn tôi chuyển một
cái bàn vào đây không? Đứng mở tiệc trà buôn chuyện mà không mệt nhỉ?”
“Không phải, chúng em…” Tiểu Trương vừa định lên tiếng giải thích thì Mạnh Tuần đã quay người bỏ đi. Vương Na nhìn theo bóng dáng của anh mà
sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, nói gần như là khóc với Tiểu Trương:
“Xong rồi, xong rồi, mình… liệu có phải mình sẽ bị sa thải không…”
“Cậu đừng lo lắng, nếu sa thải thì người đầu tiên bị sa thải phải là
mình!” Tiểu Trương nói một cách buồn bã, đẩy tay của Vương Na ra, thì
thầm một câu: “Thật đen đủi!”
Hứa Lâm nhìn theo bóng dáng của hai người, chau mày. Cô đột nhiên nhớ đến việc trước đây Phi Phi bảo cô dừng sắp xếp các cuộc gặp mặt lại,
dạo này Phi Phi cũng không có thời gian rảnh để đi ăn trưa cùng cô nữa,
cô không thể không ngạc nhiên. Lẽ nào giữa Phi Phi và Thần Mặt Đen đó
thực sự có chuyện gì sao?
Sau khi trở về từ phòng nghỉ, gương mặt Mạnh Tuần trở nên nghiêm túc
hơn khiến Đồng Phi Phi sợ hãi, không dám thở mạnh. Khó khăn lắm cuối
cùng cũng đến giờ tan làm, cô đang thầm nghĩ cuối cùng cũng đã được giải thoát rồi thì đột nhiên Mạnh Tuần lên tiếng hỏi: “Buổi tối, cô không có việc gì chứ? Cùng tôi đi đến một bữa tiệc nhé?”
“Hả?” Đồng Phi Phi đột nhiên cảm thấy tâm trạng đang vô cùng tốt đẹp
trong phút chốc bỗng tan biến, không để lại một dấu vết như bong bóng,
bờ vai bất giác sụp xuống. Gương mặt của Mạnh Tuần sầm lại: “Sao thế,
chẳng lẽ cô lại không muốn cùng tôi bồi đắp quan hệ hay sao? Xem ra
những lời mà phụ nữ nói thực sự không thể tin được! Trước đây vẫn còn
mạnh mồm nói cái gì mà cam tâm tình nguyện sẵn sàng làm bạn gái của tôi, bây giờ lại chường bộ mặt ghét bỏ, chán ngán ra. Thế này là thế nào
đây?”
“Trước đây tôi đã đồng ý giả làm bạn gái của anh trước mặt những ngươi thân của anh…” Đồng Phi Phi khẽ thì thầm giải thích.
“Bữa tiệc tối nay là ở nhà tôi đấy!” Mạnh Tuần ngắt lời Đồng Phi Phi, cầm lấy chùm chìa khóa xe trên bàn, bước ra khỏi văn phòng trước, bước
đến cửa còn quay lại, nói với Đồng Phi Phi một câu: “Nếu không muốn để
người khác nhìn thấy thì cô hãy đi bên cửa sau rồi đợi tôi.”
Đồng Phi Phi nhìn Mạnh Tuần đẩy mạnh cánh cửa văn phòng, trong giây
phút anh mở cửa chiếc áo gió màu đen trên người bị luồng gió thổi bạt
vào phía trong, có thể thấy hành động này của anh thật nhanh và mạnh. Cô cúi đầu, thở dài một tiếng. Cô biết chắc chắn là Mạnh Tuần đã ngh
