Snack's 1967
Nếu Đa Tình, Cười Với Ta

Nếu Đa Tình, Cười Với Ta

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323625

Bình chọn: 9.5.00/10/362 lượt.



“Gọi nương tử.” Nàng nở nụ cười xinh đẹp.

“Nương tử.” Lục Minh Triêu biết điều nghe theo.

“Ôm ta.” Nhan San San đưa tay ôm chặt cổ hắn, để hắn bồng mình lên.

“Ngươi đồng ý sao?!” Hắn cười, cúi đầu hôn lên cổ nàng, sau đó đi về phía chiếc giường bên cạnh.

“Nể mặt tướng công ngươi, ngay cả tôn nghiêm cũng không tiếc, nếu ta còn

không thành toàn thì ngươi cũng quá đáng thương rồi!”

“Nương tử, người có thể dụ dỗ Lục thiếu tông chủ ta làm “nô lệ” chỉ có mình

ngươi, không có người khác!” Đừng nói như hắn là sắc quỷ vậy được không?

“Ai biết ngươi nói thật hay giả.” Lời ngọt thì thích nghe, ai cũng đều như thế, nàng khẽ cắn vào tai hắn.

Lục Minh Triêu cũng khẽ cắn lại, nhưng là cắn môi nàng, “Ta lập tức chứng minh, tình cảm của ta nhiều như thế nào.”

Lúc này, chỉ còn lại ngọt ngào, không còn bất kỳ lời nói gì, chỉ có hai đầu lưỡi quấn chặt vào nhau, từ từ đốt lên dục hỏa khắp người.

fmxfmxfmxfmxfmxfmxfmxfmx

Vĩnh Lạc cung nằm phía sau đường mòn trong ngọn núi trong rừng trúc, được

xây dựng hoàn toàn bằng trúc, dưới bóng đêm, ánh trăng sáng hòa hợp cùng làn sương mù mỏng manh, làm cho rừng trúc càng lộ vẻ kỳ bí, huyền ảo.

Gió đêm lướt nhẹ qua tấm màng, gió thu mát mẻ cũng theo đó mà len vào, cô

gái trong phòng đặt bút xuống, đứng dậy muốn đóng cửa sổ lại, nhưng đi

chưa được mấy bước, một trận gió mạnh thổi qua làm cho nàng lảo đảo, té

nhào xuống khay đặt bình trà, huyết khí từ trong cơ thể dâng lên, làm

cho nàng khó chịu che ngực lại, đau khổ cắn chặt răng, sau cùng không

chịu được nữa, nàng phun ra máu!

“Sư phụ!” Người vừa đẩy cửa vào lập tức chạy lên, điểm huyệt giúp nàng,

giúp khí huyết đang sôi trào trong cơ thể của cô gái được thăng bằng

lại.

“Sơ Nhi!” Sau khi thân thể tốt lên một chút, nàng gọi.

“Tử Đồng thường chăm sóc cho người đâu rồi?”

“Sắp đến lễ nên ta cho nàng ấy về nhà thăm gia đình.”

“Sao người không nói cho con biết, con sẽ phái người đến chiếu cố người.” Đỡ nàng về chỗ ngồi, giọng nói của người vừa đến mang theo chút lo lắng.

“Có mấy ngày thôi, ta ứng phó được, hơn nữa, trong Vĩnh Lạc cung đều có

người mang đến ba bữa cơm, không có gì đâu.” Nàng cười, sau đó đổi đề

tài, “Đêm nay gió lớn, sao con lại đến đây?” Mái tóc pha màu sương gió,

đã qua nhiều năm, quần áo tuy mộc mạc như không giấu đi được khí chất

thanh nhã của nàng.

“Ngày mai là Trung thu rồi, con mang đến lễ vật tặng người, cả thuốc của

người nữa.” Mở chiếc giỏ bằng trúc ra, lấy thuốc ra.”Con muốn thân thể

của người phải thật khỏe, người uống một viên trước đi! Sư phụ.”

Dương Vân Tiên mỉm cười nhận lấy thuốc, uống vào với nước.

“Sao vậy?” Nhìn thấy nàng ngồi xổm xuống, gối mặt lên đùi nàng, nàng ôn nhu vỗ về.

“Sư phụ, người sẽ không có gì đâu, con sẽ tìm viên kỳ châu để người không còn bị bệnh tật hành hạ nữa!”

“Tìm không được thì thôi, nhưng cướp cống phẩm là tội lớn, cả đời này, có

thể có con và San Nhi làm bạn, ta đã thỏa mãn lắm rồi!”

“Không, con nhất định sẽ lấy viên kỳ châu để cứu người.”

Aiz! Tính tình của Sơ Nhi, thậm chí còn mạnh mẽ, bướng bỉnh hơn cả San Nhi.

fmxfmxfmxfmxfmxfmxfmxfmx

Khi ánh mặt trời chiếu vào cửa sổ, cũng là lúc Nhan San San tỉnh giấc.

“Nương tử, ngươi cứ ngủ thêm một lát nữa.” Lục Minh Triêu gẩy tóc nàng a, hôn

lên đôi vai trần của nàng, “Ngủ đến trưa cũng được.” Dù sao thì sau buổi trưa, công việc mới bắt đầu bận bịu.

“Vậy tướng công ngươi cũng vậy đi!” Nhìn thấy hắn nằm nghiêng nhìn mình, nàng nhắm mặt lại đáp.

“Nương tử, lúc ngươi mơ ngủ còn hấp dẫn ta hơn lúc ngươi tỏ ra quyến rũ

nhiều.” Lục Minh Triêu vỗ về da thịt trắng nõn mềm mịn của nàng.

Nàng vốn là đang nhắm mắt, nghe vậy cố vén con ngươi lên.”Đừng nói với ta là ngươi nhìn suốt cả một đêm đấy?”

“Khụ, chỉ là từ trước trời chưa sáng thôi.”

“Trời … chưa sáng!” Tối qua hắn đòi hỏi nàng suốt đêm, cuối cùng, thấy nàng

mệt mỏi mới buông tha cho, vậy mà hắn còn có thể nhìn nàng từ khi trời

chưa sáng đến giờ, vậy thà là nói rõ không có ngủ luôn đi, “Ngươi … thật có tinh thần.” Nàng không chơi với hắn nữa, nhắm mắt lại dưỡng thần

vậy.

“San San.” Hắn khẽ gọi.”Tối nay ngươi cũng ở Đông Húc Biệt Uyển nhé?”

“Để xem …”

Ý thức nửa tỉnh nửa mê, cảm giác được bàn tay hắn bắt đầu rong chơi khắp

thân thể của nàng, lực đạo chỉ như đấm bóp, phủ lên toàn thân nàng, cho

dù đôi tay này mang theo ý đồ rõ ràng, nhưng Nhan San San vẫn sung sướng hưởng thụ, chủ động đẩy thân thể lên nghênh đón hắn.

Nói về đấm bóp, tướng công của nàng làm là tốt nhất, luôn khiến cho nàng rất hài lòng.

“Vậy hôm nay ngươi cũng đừng trở về Tây Hà Các nữa đi.” Thử hỏi xem.

“Ừ.” Nể mặt hắn tận tâm tận lực chăm sóc cho kiều thê thế này, mở con đường

sống cho hắn. “Nếu như ngươi không cho Chu Dục tham gia nghi thức, có

thể ta sẽ xem xét lại.” Hừ! Lễ truy điệu cử hành ở Lục gia thì có liên

quan gì đến nghi thức chứ, cho nên không thể cho Chu Dục tham gia vào!

Vuốt ve hai tay của nàng, nói: “Nương tử, chuyện này ngươi cứ nhịn đi! Nghi

thức lần này phải cùng bổ một quả bưởi do Tam hoàng tử trao, là một quả

bưởi