ng nhếch lên thành nụ cười lạnh lùng. Ông chủ Lâm ngẫm nghĩ một lúc,
cuối cùng bỏ thẻ bài trong tay. Cả hội trường không một ai nhúc nhích, cho đến
khi tiếng búa báo hiệu đấu giá ngã ngũ vang lên.
Tôi túm chặt áo khoác cũng không thể che giấu thân hình đang
run rẩy. Tôi quay người đi ra cửa, nước mưa chảy trên cửa kính, lặng lẽ rơi
xuống đất, tạo thành một vệt dài như nước mắt.
Tôi đi qua cánh cửa tự động rời khỏi tòa nhà, nước mưa lẫn
hoa tuyết đầu mùa tạt vào da tôi. Tôi không hề cảm thấy lạnh, chỉ thấy những
chấm trắng trước mắt giống hoa tuyết bám trên lông mày và lông mi của anh năm
đó...
Ông chủ Lâm đang đi ra ngoài, theo sau ông là nhị thiếu gia
nhà họ Lâm miệng còn hôi sữa: “Ba, sao vừa rồi ba không nâng giá cao hơn, chỉ
ba trăm triệu thì anh ta lời quá!”
“Con hiểu gì chứ?” Ông chủ Lâm kéo cổ áo jacket. “Cảnh Mạc
Vũ đã tới đây, chắc chắn cậu ta sẽ không để mỏ khoáng sản của nhà họ Cảnh rơi
vào tay người khác. Ba tranh với cậu ta đồng nghĩa với việc nâng cao giá mua
của cậu ta. Đến lúc đó, không những ba không ăn được miếng thịt mà còn đắc tội
với cậu ta. Chi bằng lần này nhường cho cậu ta, tương lai còn không ít cơ hội
kiếm tiền...”
“Cảnh Mạc Vũ là người như thế nào mà ba có vẻ kiêng dè anh
ta như vậy?”
“Nói tóm lại, cậu ta chính là nhân vật không thể đắc tội.
Con hãy nhớ mặt Cảnh Mạc Vũ, sau này nếu có gặp thì phải khách sáo một chút...”
Tình cờ nhìn thấy tôi, ông chủ Lâm lập tức ngậm miệng, gật đầu, mỉm cười lịch
sự với tôi. “Cảnh tiểu thư, cô đang đợi ai à?”
Tôi mỉm cười, không trả lời ông ta.
Ông ta cũng không nói gì thêm, lập tức lên chiếc xe sang
trọng. Tôi vẫn nghe thấy tiếng nhị thiếu gia họ Lâm lải nhải: “Ba, cô ta chẳng
phải là Cảnh An Ngôn sao? Mấy hôm trước con gặp cô ta đi cùng Bill tại một
party...”
Mãi không thấy tôi lên xe, chú tài xế liền cầm ô chạy ra
đón. Chiếc ô đen ngăn hoa tuyết trắng ở trên đầu. “Tiểu thư, tôi vừa nhìn
thấy...”
Tôi xua tay ra hiệu chú đừng nói tiếp. “Núi đất đỏ vốn là
tài sản ba cháu định để lại cho anh ấy. Bây giờ anh ấy bỏ tiền ra mua, không
cần cháu bận tâm lo lắng cũng là một chuyện tốt.”
Chú Tài không nói gì nữa, nhìn về phía cánh cửa tự động, vẻ
mặt chú tự nhiên cứng đờ. Tôi theo dõi ánh mắt chú, quả nhiên chạm phải đôi
đồng tử sâu không thấy đáy của Cảnh Mạc Vũ.
Tôi và anh chỉ cách nhau một bước chân nhưng mưa tuyết trắng
xóa rơi xuống giữa chúng tôi, làm chúng tôi thấy như nghìn trùng xa cách. Ánh
mắt giao nhau chỉ một giây nhưng có cảm giác lâu hơn bảy trăm hai mươi tư ngày.
Tôi nắm chặt vạt áo khoác, mũi bị lạnh đến mức không còn cảm giác, hơi thở cũng
trở nên khó khăn. Tôi cố gắng hít sâu hai hơi nhưng cuối cũng vẫn không thể
thốt ra câu: “Anh có khỏe không?”
Cảnh Mạc Vũ thu lại ánh mắt, sải bước dài xuống cầu thang đá
trước cửa tòa nhà. Bước qua bậc thang cuối cùng anh mới dừng bước quay người.
Tôi mím bờ môi khô khốc, hoa tuyết rơi xuống mặt mang lại
cảm giác giá lạnh, giống hệt ánh mắt anh.
Anh cụp hàng mi, chậm rãi giơ tay xem đồng hồ.
Đúng lúc này, điện thoại của tôi đổ chuông. Tôi buông vạt
áo, rút điện thoại ra nghe. Đầu máy bên kia vọng đến câu tiếng Trung không
chuẩn của Bill: “Hi, người đẹp, cô chưa từng trễ hẹn bao giờ.”
“Bill, sorry, sorry...” Tôi quên béng hôm nay có cuộc hẹn
với Bill để bàn việc kí kết hợp đồng dự án mới. Tôi vừa nói xin lỗi vừa vội
vàng lên xe. Ô tô lăn bánh, tôi vẫn kịp nhìn thấy Cảnh Mạc Vũ qua gương chiếu
hậu. Anh vẫn đứng đó, chỉ là hình bóng anh càng ngày càng xa vời, càng ngày
càng mơ hồ.
Vài ngày sau, vì một số thủ tục rườm rà, chúng tôi không thể
tránh khỏi những cuộc tiếp xúc. Tuy nhiên, anh không còn là Cảnh Mạc Vũ của quá
khứ, tôi cũng không còn là Cảnh An Ngôn của ngày xưa, đến phép xã giao cơ bản
là hàn huyên cũng trở nên thừa thãi. Sau khi hoàn tất thủ tục bàn giao núi đất
đỏ, tôi tưởng mình chẳng còn bất cứ mối quan hệ nào với Cảnh Mạc Vũ, không ngờ
lại xảy ra chuyện không nên xảy ra.
Hôm đó, tôi đột nhiện nhận được điện thoại của thư kí Cảnh
Mạc Vũ khi đang vui vẻ trò chuyện cùng Bill. Cô thư kí nói, Cảnh Mạc Vũ mời tôi
ăn cơm tại phòng VIP của câu lạc bộ Hội Hiên.
Hội Hiên từng là câu lạc bộ tư nhân xa xỉ nhất tại thành phố
A. Bởi phí gia nhập quá cao, lại vô cùng đắt đỏ nên chỉ có người có tiền, thích
khoe mẽ ở thành phố A mới thường đưa bạn bè với người thân tới đây. Trước kia,
mỗi lần Cảnh Mạc Vũ dẫn tôi tới Hội Hiên ăn cơm, đi qua hành lang nước lạnh
lẽo, tôi thường không kìm được hỏi anh: “Ông chủ câu lạc bộ này hằng năm phải
đổ vào đây bao nhiêu tiền mới giữ được mặt tiền không bị đóng cửa?” Cảnh Mạc Vũ
chẳng thèm nhìn tôi, cầm tay tôi đi về phía trước.
Sau khi Cảnh Mạc Vũ bỏ đi, kiểm kê lại tài sản của Cảnh gia,
tôi mới kinh ngạc khi phát hiện, hóa ra chủ nhân của Hội Hiên chính là Cảnh
gia. Nơi này làm ăn thua lỗ, không biết tốn bao nhiêu tiền, tôi nhất thời xót
ruột, quyết định bán câu lạc bộ. Sau đó, mức phí trong Hội Hiên hạ thấp, khách
đến ngày một đông. Khi đi trên hành lang nước, tôi không còn cảm giác xót ruột