Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325963

Bình chọn: 8.00/10/596 lượt.

én, thông qua tròng kính, ánh mắt đó quét qua quét lại về phía Linh Tố, giống như đang kiểm tra bằng tia hồng ngoại.

Linh Tố không nén được hỏi: “Đã phát hiện ra là hàng nhái chưa vậy?”

Người đó phì cười nói, “Đến cả cái tính bướng bỉnh cũng giống hệt!”

Nói đến đây Linh Tố có chút xấu hổ.

Đồng Bội Hoa và Bạch Khôn Nguyên cùng bước xuống từ cầu thang, vừa đi vừa nói: “Sùng Quang, sao chú chưa đi cạo râu đi? Nhân tiện thay luôn bộ đồ đang mặc nữa? Không sợ khách chê cười sao?”

Bạch Sùng Quang vuốt râu cười hì hì: “Em gái xinh đẹp này là ai vậy? Hình như tôi chưa gặp bao giờ.”

Đồng Bội Hoa cười nói: “Ai chú cũng quen mặt hết à? Em này là Tiểu Thẩm, một người bạn của Lâm Lang.”

Bạch Sùng Quang mỉm cười giơ tay ra, “Thì ra là Thẩm tiểu thư, khi nãy mạo phạm rồi, em đừng có để bụng nhé. Gọi tôi Sùng Quang là được rồi.”

Bàn tay đầy đặn của anh ta đầy vết chai, hơn nữa lực tay rất lớn, nắm chặt đến nỗi khiến Linh Tố cảm thấy đau.

Đồng Bội Hoa nói: “Linh Tố đang học lớp mười hai ở trường Trung học số Hai.”

“Trường trung học số Hai? Vậy thì là học sinh giỏi rồi?” Bạch Sùng Quang hỏi.

Đồng Bội Hoa khen Linh Tố: “Vừa nhìn đã biết Linh Tố là một đứa trẻ thông minh rồi. Chú không biết cô bé giỏi giang cỡ nào đâu, trong nhà không còn người lớn, cô bé vừa đi học vừa lo cho em gái đó.

“Vậy sao? Thế thì thật không dễ dàng gì.” Bạch Sùng Quang cảm thán một tiếng, “Em muốn học trường đại học nào?”

Linh Tố nói: “Đợi có kết quả thi đã rồi mới quyết định.”

Bạch Sùng Quang lại nói: “Học khoa xã hội phải không? Muốn học lên chuyên ngành gì?”

Đồng Bội Hoa nói: “Bất luận là chuyên ngành gì, sau này ra trường Bạ thị sẽ sắp xếp công việc cho em.”

Linh Tố cảm thấy cung cách đối nhân xử thế của Đồng Bội Hoa quả khiến người ta ngưỡng mộ, nhanh nhẹn hào sảng như gió thổi mây trôi. Dù là người xa lạ đến đâu, chỉ cần nói chuyện vài câu với cô ta, thì sẽ được cô ta thổi bay lên chín tầng mây.

Bạch Khôn Nguyên chỉ ngồi bên cạnh không nói lời nào, lúc này thấy Linh Tố nở một nụ cười như ẩn chứa tâm sự gì, tựa như một đóa hoa quỳnh e ấp khoe sắc trong đêm, lòng anh bất giác rúng động.

Người thiếu nữ này dù xa lạ, nhưng lại luôn khiến anh có cảm giác thân thuộc, như thể đã quen biết cô từ rất lâu rồi. Chính cảm giác này khiến anh để tâm đến cô nhiều hơn.

Nhìn cô cười xinh đẹp như thế, bất giác anh nói: “Linh Tố không cần chúng ta lo lắng thế đâu. Các cô gái bây giờ đều giỏi giang hơn cánh con trai.” Anh gọi cô là Linh Tố.

Nghe thế Linh Tố đột nhiên tim đập loạn nhịp.

Bạch Sùng Quang hỏi luôn: “Em tên là Linh Tố à? Không linh tố nhã, quả là rất thích hợp.”

“Sùng Quang”, Đồng Bội Hoa lườm anh ta một cái, có ý chê sự nịnh nọt của anh lộ liễu quá.

Bạch Sùng Quang giả đò không nhìn thấy ánh mắt của cô ta, tiếp tục nói: “Rốt cuộc là phải uống thứ nước gì mới có thể sinh ra một cô gái xinh đẹp như thế này? Còn nữa, hồi đó nhìn gầy gò bé nhỏ, trong chớp mắt đã trở thành thiếu nữ phổng phao, đầy sức mê hoặc. Con gái đúng là loại động vật thần kì.”

Lúc đầu Linh Tố không hiểu cho lắm, nhưng nhìn thấy ánh mắt Bạch Khôn Nguyên chợt lóe lên, cô liền hiểu ra vấn đề, nửa vế sau vốn không nói đến cô, mà nói đến Lâm Lang.

Cô nâng cốc lên uống một ngụm trà, vị rất đắng, nhưng cô vẫn cố nuốt vào bụng.

Bạch Khôn Nguyên đột nhiên cười khẽ, “Linh Tố ít nói quá.”

Đây là lần đầu tiên Linh Tố nhìn thấy anh cười. Trong chớp mắt, nét mặt cương nghị trở nên mềm mỏng, khóe miệng cong cong có chút trẻ con, rất đỗi thân thiết ôn hòa.

Thế là cô cũng bất giác bật cười.

Bạch Sùng Quang nhìn thấy rõ cảnh tượng đó, anh quay sang nhìn Đồng Bội Hoa, cô ta đang khẽ nhíu mày.

Anh liền cúi đầu uống một ngụm trà, rồi nói với Linh Tố: “Nào, chúng ta ra ngoài vườn dạo đi.”

Ngoài vườn, các bức tường được bắc giàn gỗ, hoa tử đằng mọc chi chít. Lúc này đang đúng mùa hoa nở, những chùm hoa tim tím và trắng muốt buông xuống, hương thơm ngọt ngào.

Bạch Sùng Quang chỉ vào bức tường bên cạnh nói: “Hồi nhỏ Lâm Lang rất hiếu động, tôi thường xuyên lén đưa nó ra ngoài chơi. Về muộn quá, không dám vào bằng cổng chính, chỉ còn cách trèo tường. Có một lần mất thăng bằng, con bé ngã xuống, tay bị bó bột cả tháng trời. Sau này Khôn Nguyên cho ngườiàm giàn hoa cao lên, kiên cố hơn, còn làm thêm bậc thang, để tiện cho con bé leo lên leo xuống.”

Linh Tố ngẩng đầu nhìn, quả nhiên giàn hoa được bắc cao gần hết bức tường, người ta có thể dễ dàng trèo lên đến đỉnh.

Góc tường bên cạnh, có một cây hòe cao lớn. Đợi hoa tử đằng nở hết rồi, sẽ đến lượt cây hòe nở hoa.

Bạch Sùng Quang sờ thân cây nói: “Cây hòe này cũng được nhiều năm rồi. Lâm Lang thích leo trèo lắm, lớn tướng rồi còn leo lên cây ngủ. Nếu không tìm thấy nó trong phòng, thì chắc chắn sẽ tìm thấy nó trên cây.”

Linh Tố nhìn thấy dòng chữ khắc trên thân cây, hỏi: “Đây là do các anh khắc sao?”

“Là Lâm Lang khắc lúc nhỏ. Nó nghịch ngợm lắm, sau khi tôi tặng chọ nó một con dao nhỏ, thì đồ đạc trong nhà, cây ở ngoài vườn, tất cả đều trở thành đối tượng bị nó tàn phá.”

Linh Tố không có được tuổi thơ vui tươi như vậy. Trong


XtGem Forum catalog