, không chút suy nghĩ liền mặc quần áo vào, lạnh lùng nhìn Tạ Kiều còn đang thút thít nằm khóc trên mặt đất. Trong lòng hắn tức giận muốn phát điên, người phụ nữ không có não này, hắn thật không rõ La Hạo hơn hắn ở điểm nào? Có tiền hơn hắn không? Có quyền hơn hắn không? Có gia thế bằng hắn không? Trong lòng hắn khẽ cười lạnh, Phan Đông Minh hắn muốn người nào là phúc mấy đời của họ, ai như người phụ nữ này. Kỳ thật Tạ Kiều không phải là người đẹp nhất hắn từng qua lại, nhiều nhất chỉ là thanh thuần đáng yêu mà thôi, nhưng mà hắn thật sự không nuốt trôi cơn tức này, rõ ràng La Hạo không bằng hắn, vậy mà cô ta lại vẫn cứ xa lánh hắn như né tà. Hắn thậm chí có điểm hận Tạ Kiều, người đàn ông như hắn mà bị cô ta cự tuyệt sao, hắn làm sao có thể bỏ qua nỗi nhục này được, quả thực là làm nhục sức quyến rũ của hắn mà! Bây giờ hắn bắt đầu ghi nhớ cô ả não ngắn này.
Thấy người phụ nữ nằm trên mặt đất không ngừng khóc lóc mà hắn lại tức thêm, cảm thấy phiền chán, hắn quay người đi thẳng một mạch.
Tạ Kiều nghe được tiếng bước chân hắn rời đi, cũng nghe thấy tiếng khóa điện tử khóa cửa lại, toàn bộ căn phòng giống như một nấm mộ yên tĩnh, cô nằm trên mặt đất hồi lâu, rồi từ từ ngồi dậy, nghiêng ngả đi vào phòng tắm. Trước mặt cô là một khuôn mặt như ma, trên mặt đầy máu, nhưng sắc mặt lại trắng nhợt, khóe mắt có vết bầm, mái tóc vốn đẹp như một cô người mẫu quảng cáo tóc giờ bù xù như ổ quạ. Cô chưa từng nghĩ sẽ có lúc mình lại xấu xí như thế, thì ra cô cũng có thể xấu xí như thô, nếu cô sinh ra mà xấu xí như thế này thì tốt biết mấy. Cô đưa tay lên sờ khuôn mặt mình, lạnh như một khối gỗ, bên cạnh có vòi hoa sen, cô muốn tắm, muốn tẩy trôi đi hết mùi của tên khốn Phan Đông Minh kia. Cô nhớ tới La Hạo, vừa rồi cô không nghe điện thoại, chắc anh lo lắm, còn nữa, chiếc vòng tay này cô phải trả lại anh mới được, cô đưa tay tháo chiếc vòng xuống, gói vào khăn tay, vật này rất quý, nhưng cô không xứng, La Hạo hẳn là muốn đưa cho một cô gái hoàn mỹ như thiên sứ, chứ không phải là một kẻ dơ bẩn như cô.
Vòi sen mở ra, cô không tắm nước nóng, cô cần nước lạnh, làm cho bản thân tỉnh táo, ngay cả quần áo cũng không cởi. Cô đứng dưới dòng nước, nước lạnh tạt vào mặt cô, đau rát, cô quay đầu nhìn bồn tắm. Cái bồn này như một hạt trân châu, cô nghĩ, sao lại đẹp như vậy, chế độ nước là do máy tự động, có hai con cá heo phun nước, chỉ cần tay vươn ra chỗ nào, nước từ miệng cá heo sẽ di chuyển theo y như vậy, đằng sau là một loạt mỹ phẩm đầy màu sắc, ở tầng thứ hai có dao cạo râu của Phan Đông Minh, không phải là loại dùng điện, là loại dùng lưỡi dao…..
Phan Đông Minh tức giận thở dốc đi ra khỏi cửa, cho tới lúc thang máy xuống tới bãi đậu xe hắn mới phát hiện mình để quên chìa khóa. Hắn gọi điện cho lái xe, nhưng điện thoại cũng để quên ở trong phòng, hắn tức tới nội thương, mấy thứ quan trọng như vậy mà cũng để quên, hắn tức muốn chết, thật không muốn nhìn thấy mặt người phụ nữ dở sống dở chết kia nữa, cô ta làm cho hắn tức điên lên, rất điên. Hắn muốn phá nát khuôn mặt xinh đẹp của cô ta đi, nhưng mà bây giờ hắn không có chìa khóa cũng không có điện thoại, không đi tới đâu được, hắn muốn tìm Phi Phi hay Lộ Lộ gì cũng được, mấy người đàn bà này biết hắn chủ động tìm, sẽ sướng phát điên lên mất? Mấy người đó so với người phụ nữ tên Tạ Kiều kia đều xinh đẹp hơn, xa xăm, lại dịu dàng, thông minh, biết ngọt ngào với đàn ông, nhưng mà bây giờ hắn vẫn phải đi về lại căn hộ. Hắn không nhớ số của mấy người đó, bởi vì từ trước tới giờ có bao giờ hắn gọi điện cho đâu, toàn là mấy người đó gọi điên, quấn lấy hắn. Hắn tức quá, có người nào giống như Tạ Kiều đâu, không biết thưởng thức? Người đàn ông như hắn mà phải dùng tiền mua đàn bà sao? Thật là nực cười, chỉ cần Phan Đông Minh hắn đứng ở bất cứ cầu vượt nào trong thành phố Bắc Kinh này, hô to lên : “Phan Đông Minh tôi muốn có bạn gái.” Chắc là cả trăm xe cứu hỏa mới có thể hạ nhiệt được đám đàn bà bu tới mong hắn liếc mắt.
Không phải cùng là phụ nữ sao? Hắn đưa tay ấn thang máy, trong lòng có chút bực tức.
Hắn nhập mật mã mở cửa, ngay cả giày cũng lười cởi, hắn tìm được chìa khóa và điện thoại thì tính đi luôn, nhưng nhớ tới ví tiền vẫn còn trong cái quần lúc nãy, hắn đúng là ngu mà, hắn còn phải vào phòng ngủ nữa, còn phải thấy người phụ nữ đáng ghét kia nữa. Thật ra hắn cũng không cần thiết phải lấy, nhưng là hắn cố chấp, muốn đi vào. Hắn đẩy cửa phòng ngủ, trong phòng quần áo tán loạn, nhưng không có người phụ nữ kia.
Trên giường cũng không có.
Trong phòng tắm ào ào tiếng nước chảy, hắn thở phào, thì ra cô đang tắm.
Thời điểm hắn xoay người đi, không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại quay lại gõ cửa phòng tắm, không có tiếng trả lời, cửa bị khóa trái, hắn nghĩ nghĩ, rồi gọi tên Tạ Kiều, lại dùng lực mà gõ cửa, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy. Hắn cảm thấy kì quái, nhưng lại lo lắng, cô ta có gặp chuyện xui xẻo gì không? Lập tức hắn cười nhạo bản thân lo lắng thừa thãi, nếu cô ta muốn chết thì đã chết lâu rồi, sao còn đợi tới bây giờ? Hắn nói với cánh cửa: “Kiều Kiều, nếu em không
