a có thể nghỉ ngơi, vừa có thể khiến cho giọng nói của mình trở nên nghiêm nghị hơn, “Về sau đừng có nói với anh là em tự đi! Là anh ta ép em đi! Anh biết là anh ta ép em đi! Nếu không thì bây giờ chúng ta đã ở Thượng Hải rồi, không chừng con cũng có rồi. Anh ta là đồ khốn, không muốn anh được hạnh phúc, nếu anh ta không phải là anh trai anh thì anh sẽ chửi anh ta vài câu đấy.”
Trên mặt Tạ Kiều vẫn còn nước mắt, vốn còn đang buồn nhưng vừa nghe thấy những lời trẻ con của Phan Đông Minh thì lại muốn cười, vội ghé vào lưng hắn kìm lại.
Phan Đông Minh thở dài một hơi rồi tiếp tục đi, “Bây giờ không thể nói rõ với em được, chờ về đến nội thành thì hai chúng ta sẽ nói chuyện. Em cả ngày buồn bực nhưng cứ kín bưng, trong lòng nghĩ gì cũng không nói với anh. Em có biết một năm qua anh sống thế nào không? Không khác người máy là mấy, mệt đứt hơi, còn phải đi khắp trời nam đất bắc tìm em, vừa thấy em là muốn đánh em một trận cho hả dạ.”
Trong lòng Tạ Kiều có chút chua xót, cô nhẹ giọng nói: “Anh đi tìm em như vậy mà người khác cũng đồng ý sao? Vợ chưa cưới của anh…”
Phan Đông Minh đang vui nên không để ý mà nói tiếp: “Cô ấy làm sao…Hả? Dừng lại, anh bảo này.” Hắn buông lỏng hai tay, Tạ Kiều liền trượt từ trên lưng hắn xuống. Phan Đông Minh quay người lại, mím môi nhìn Tạ Kiều chằm chằm, hai mắt như vụt sáng, “Sao em biết? Ai nói cho em?”
Tạ Kiều cũng không biết hiện tại mình đang có tâm trạng gì, dường như tâm tư đang bay đi xa. Cô không nói lời nào mà chỉ cúi đầu xuống. Lúc nói truyện trên mạng, Hứa Dung có nhắc đến chuyện Phan Đông Minh cầu hôn với một ngôi sao. Cô ấy còn nói, cậu đừng sợ, tên này mà kết hôn thì cậu sẽ thoát khổ. Sau này cô có nghĩ, nếu hắn kết hôn thì sao lại giúp em trai cô làm phẫu thuật? Cô không hiểu. Mấy ngày trước, Ninh Tiêu Nhã cũng nói rằng hắn sắp kết hôn, hiện tại, hắn hỏi như vậy thì hẳn đó là sự thật rồi. Bỗng nhiên cô cảm thấy thật chua xót, như có một bàn tay vô hình đang nhẹ nhàng giày vò trái tim cô.
Nhưng Phan Đông Minh không biết suy nghĩ của cô, hắn thật muốn cười. Hàng mi dài của Tạ Kiều cụp xuống, rủ trên làn da trắng nõn, cả người cô chìm trong ánh nắng gắt trông thật giống một con búp bê sứ. Nhìn biểu hiện này của cô, Phan Đông Minh bước đầu nhận định là cô nàng này ghen, ghen vì hắn, hắn liền lâng lâng. Nhìn mái tóc ngắn màu nâu hơi rối của cô, hắn cố đè thấp giọng nói để không lộ vẻ hưng phấn: “Bây giờ đừng nói chuyện này, đi tìm bệnh viện xem chân cho em đã, có chuyện gì anh sẽ nói với em sau.”
Hắn vừa khom lưng xuống thì Tạ Kiều liền đẩy ra, “Tôi tự đi được.”, nói xong cô tập tễnh bước đi.
Phan Đông Minh nhìn theo Tạ Kiều, đưa tay véo đùi một cái, rất đau, cô gái này ghen vì hắn, ha ha.
Người của bệnh viện chẳng buồn khám. Đây chẳng phải là chuyện bé xé ra to sao, sưng chân có một chút mà tìm chuyên gia?
“Chườm đá lạnh, hai mươi tư giờ sau chườm nóng, dùng chút dầu hoa hồng xoa cho tiêu sưng.”
Nói mấy câu xong họ liền xua hai người đi.
Về đến khách sạn, Phan Đông Minh vội đi lấy xe, còn nói với Tạ Kiều: “Em ở đây làm sao được, mau thu dọn hành lý theo anh đến khách sạn khác.”
Mặt Tạ Kiều lập tức đỏ lên: “Tôi không đi, tôi còn phải làm việc đấy.”
“Chân em như thế này rồi còn làm gì hả? Hơn nữa hai chúng ta phải nói chuyện, đi theo anh.”
“Tôi không đi!”
Phan Đông Minh tức giận nhìn Tạ Kiều vẫn còn cứng đầu, cuối cùng hắn gật gù, “Được, không đi cùng anh cũng được, anh sẽ có cách cho cả tổ công tác của em ngủ ngoài đường trong đêm nay, em tin không?” Tạ Kiều quay ngoắt lại nhìn Phan Đông Minh, trong mắt mờ hơi nước. Phan Đông Minh cũng phát cáu, lạnh lùng nói: “Không tin?”
Phan Đông Minh mà cáu lên thì không khác một tên ngố là mấy. Tạ Kiều nhìn vẻ ngang ngược của Phan Đông Minh liền cảm thấy cả thế giới như sụp đổ, cuối cùng không còn sót lại thứ gì. Mắt ngấn lệ, cô gật đầu. Đây chính là số mệnh của cô, gặp phải người đàn ông này, người chịu đầu hàng mãi mãi là cô, cô không còn cách nào khác nên đành phải đi theo hắn.
Thật ra Phan Đông Minh cũng có sự tính toán của riêng hắn. Trong tổ công tác của Tạ Kiều chỉ có cô và một chị hơn cô vài tuổi là nữ, trăm phần trăm là ở cùng nhau. Nếu không đưa cô đi thì phi vụ chà đạp kia phải tính thế nào?
Khách sạn mà Phan Đông Minh chọn đương nhiên là chỗ tốt nhất. Vừa vào phòng, chiếc đèn cảm ứng đã tự bật sáng, những ngọn đèn trên trần nhà đồng loạt sáng như bầu trời đầy sao. Tạ Kiều im lặng để Phan Đông Minh dìu cô ngồi xuống sofa, nhìn hắn cuống quýt cởi áo khoác rồi bận đủ việc. Cùng là một người ngang ngược như lúc trước nhưng giờ lại khác, hắn xin ở khách sạn chút đá lạnh rồi giúp cô cởi giày, thoa dầu. Hắn vừa xoa bóp cho cô vừa hỏi: “Có đói không? Tối nay muốn ăn gì?”
Không thấy cô trả lời, hắn liền ngẩng đầu, lại phát hiện ra Tạ Kiều đang cắn môi lặng lẽ khóc, hai mắt đỏ hoe, nước mắt ngấn đầy nhưng không chảy xuống.
Hắn đặt một chân Tạ Kiều lên sofa, lại đặt sau lưng cô mấy cái gối rồi ngồi xuống, trầm mặc một lát mới lên tiếng, giọng nói dịu dàng hiếm thấy, “Kiều Kiều, cho tới bây giờ chúng ta vẫn chưa c
