ảm nhận được nếp nhăn của em, mang theo dấu vết của tháng năm, cho đến khi biết chắc rằng em là có thật, cho đến khi mất hết sức lực. Vì em, anh nguyện ý. Không thể cử động được nhưng vẫn muốn nhìn ngắm em, cho đến khi phát hiện dấu vết tuyết sương trên mái tóc em, cho đến khi ánh mắt mơ hồ, cho đến khi ngừng hơi thở, hãy để chúng ta vẫn như hình với bóng…Nếu anh có thể bỏ cả thế giới này, ít ra còn có em đáng để anh trân trọng. Em ở đây, đó chính là điều kỳ diệu trong sinh mệnh anh. Có lẽ, anh có thể quên đi cả thế giới, nhưng anh vẫn không muốn mất đi những điều về em…Anh sợ thời gian quá chậm, ngày đêm lo mất đi em, chỉ hận nỗi không thể trong một đêm được sống hết cuộc đời để đôi ta mãi mãi bên nhau không bao giờ xa cách…”
Tiếng hát của người đàn ông đã vang vọng khắp không gian, hát một ca khúc kinh điển theo một cách vô cùng kinh khủng, hơn nữa lại không có nhạc, nhưng khiến Tạ Kiều bỏ lỡ thời gian quảng cáo. Đạo diễn vội vàng ra hiệu bảo Tạ Kiều ngắt cuộc gọi nhưng Tạ Kiều giả như không thấy bởi vì hai mắt cô đã đẫm lệ, chìm đắm trong ca khúc cùng giọng hát kinh khủng. Rất lâu sau, từ điện thoại truyền đến tiếng của người đàn ông: “Mi Hoa, cô nói xem, tôi hát chán như vậy, liệu bạn gái tôi có chấp nhận lời cầu hôn của tôi không?”
Tạ Kiều thầm thở nhẹ một hơi rồi nói: “Bạn gái anh nhờ tôi hỏi, cô gái cùng anh tham dự bữa tiệc đó là ai?”
“…Phiền cô chuyển lời đến bạn gái tôi, đó là thư ký của tôi…Giúp tôi hỏi xem, bạn gái tôi có đồng ý lời cầu hôn của tôi không.”
Tạ Kiều nghẹn ngào, “À, tôi nghĩ, anh có thành ý như vậy…cô ấy sẽ đồng ý. Anh à, chúc anh may mắn.”
—HOÀN CHÍNH VĂN—
Sếp Phan của Hằng Cơ, nếu bình thường là ngón cái giơ lên, thì lúc thấy Phan phu nhân, ngón cái sẽ quay ngược xuống, nói chung là sếp Phan bị vợ quản rất chặt, sợ vợ, ha ha.
Phan Đông Minh VS Tạ Kiều
Phan Đông Minh không đưa Tạ Kiều về Bắc Kinh mà là đến Thượng Hải. Sắp xếp ổn thỏa cho Tạ Kiều, hắn quay về Bắc Kinh. Mấy ngày sau, lúc quay trở lại, vừa nhìn thấy Tạ Kiều hắn đã mím miệng cười rồi đưa cho cô một quyển sổ đỏ, trên bìa viết ba chữ ngay ngắn, giấy kết hôn.
Hai mắt Tạ Kiều đỏ hoe, “Sao anh lại làm thế này? Lấy giấy đăng kí, không phải cả hai cùng đi sao, sao anh lại làm một mình? Chuyện quan trọng như vậy mà anh không thương lượng với em. Em nói muốn kết hôn với anh à? Đúng là, anh chỉ tự mình đa tình.”
Phan Đông Minh mặt mày hớn hở, “Mấy tháng nữa cũng sinh con trai cho anh rồi, còn làm bộ làm tịch gì nữa. Anh đi làm giấy đăng kí trước, chẳng nhẽ em muốn con sinh ra không có hộ khẩu à? Em đó, có người ba lần bảy lượt muốn em về Bắc Kinh đấy.”
Tạ Kiều ngửa mặt nhìn vẻ tự đắc của hắn, “Sao anh biết là con trai?”, rồi lại tò mò hỏi: “Ai muốn em về Bắc Kinh?”
Phan Đông Minh hôn cô một cái rồi cười bên tai cô, “Cô ngốc này, anh cường tráng như vậy, chắc chắn sẽ sinh con trai. Mà con gái cũng được, sẽ như bảo bối của anh. Về chuyện ai muốn em về ấy à, anh nói rồi, ai khiến em chịu ấm ức thì anh sẽ giúp em đòi lại, bọn họ khiến anh không thoải mái lâu như vậy rồi, dù gì cũng phải đòi bồi thường. Bố mẹ anh vẫn chưa được gặp em, anh phải cho em danh thế trước đã, để họ không dám coi thường em, em cứ chờ được mời đi.”
Tạ Kiều có chút sốt ruột, “Em bảo này, sao anh thích tự quyết định thế? Như thế này không phải sẽ khiến người nhà anh không vui sao, về sau làm sao mà em sống chung với họ được đây?”
Phan Đông Minh cười hì hì, véo mũi cô một cái rồi nói: “Yên tâm đi, không ai dám đắc tội với em nữa đâu, bằng không, chẳng những bố anh không còn con mà cháu cũng chẳng có. Em à, cứ yên tâm ở đây tĩnh dưỡng đi, không phải lo lắng vấn đề khác. Sĩ diện của họ còn cao hơn anh ấy chứ, nếu biết bọn mình có giấy đăng kí kết hôn rồi, đảm bảo còn sốt ruột hơn anh, không so đo gì nữa đâu.”
Phan Đông Minh nói như thể đã có định liệu từ trước. Lúc ở Bắc Kinh hắn đã liên hệ với bác sĩ Cát, nhờ ông giới thiệu cho mấy bác sĩ phụ sản uy tín, rồi lại hỏi phụ nữ mang thai nên chú ý điều gì. Bác sĩ Cát có chút kinh ngạc, hỏi lòng vòng thì hắn cười nói: “Tạ Kiều có thai ạ, cháu được làm bố rồi, có điều bác nhớ giữ bí mật nhé, người nhà còn chưa đồng ý nên cháu vẫn giấu.”
Hắn nói như vậy với bác sĩ Cát đương nhiên không phải vì muốn ông kín miệng, mà là đoán chắc bác sĩ Cát sẽ bắn tin cho ông nội hắn, ý là: Ông có chắt rồi, mau ra tay đi, có một câu của ông, còn ai dám ho he gì nữa.
Trong lúc chờ thánh chỉ của ông nội, hắn vẫn chuyên tâm vào việc làm ăn, gần đây lại thành công ở một hạng mục quan trọng. Đến tối, người bên B muốn mời những người phụ trách chủ chốt của bên A một bữa. Phan Đông Minh là sếp tổng của bên A, lại là bạn bè trong chỗ làm ăn với ông chủ bên B, thịnh tình không thể chối, nên đành phải nhận lời mời xã giao này.
Sếp tổng bên B cũng là một người đàn ông miền bắc, họ Trình, là một người vô cùng hào phóng. Lúc Phan Đông Minh vào phòng đã đặt trước ở khách sạn thì phát hiện ra toàn bộ rượu đều là loại mạnh, nguyên chất. Bên cạnh đó còn có những cô gái xinh đẹp động lòng người. Sếp Trình chỉ vào một cô gái thanh tú,
