Polly po-cket
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324615

Bình chọn: 8.00/10/461 lượt.

nói với Phan Đông Minh: “Đây là giám đốc mảng quan hệ xã hội của công ty tôi, cô Trâu, cô ấy đã ngưỡng mộ cậu từ lâu, hôm nay coi như cô ấy được thỏa nguyện rồi. Lại đây, Tiểu Trâu, thay mặt công ty ta mời sếp Phan mấy ly đi. Tửu lượng sếp Phan rất khá, ly nhỏ có vẻ không thể hiện được thành ý của chúng ta, đổi cốc to đi. Hôm nay phải khiến sếp Phan say mới được, trông cả vào cô đấy, Tiểu Trâu.”

Đây vốn là thói quen từ trước đến nay của họ, mỹ nhân là một gia vị không thể thiếu. Cô nàng họ Trâu kia đã đổi ly thành cốc, Phan Đông Minh liền cười nói với sếp Trình: “Không nên như vậy chứ sếp Trình, vừa vào cửa, còn chưa cho tôi ngồi đã bảo một cô gái ra mời rượu tôi, đúng là làm khó người khác mà, không thể thế được. Nhìn cái cốc kìa, đừng nói là một cốc, nửa cốc tôi đã gục rồi, không được, không được.”

Sếp Trình cười vang, vỗ vai hắn và nói: “Tửu lượng của cậu tốt thế nào tôi còn không biết sao, một cốc này đã là gì, ba cốc khéo vẫn còn là nể mặt cậu lắm rồi đấy. Lại đây Tiểu Trâu, chẳng phải cô muốn tôi tạo điều kiện cho gặp sếp Phan sao, nhanh, cơ hội ngàn năm đấy, sếp Phan mà không nể mặt là tôi phạt cô, cốc đó cho cô uống.”

Cô Trâu bưng cốc rượu đầy lại, cười tươi như hoa, giọng nói cũng ngọt ngào, “Sếp Phan, anh cũng nghe thấy rồi đấy, nếu anh không nể mặt tôi uống hết cốc này thì sếp Trình sẽ phạt tôi mất. Tôi mà uống chỗ này chắc nằm lết luôn, anh nỡ để phái nữ khó xử sao?”

Phan Đông Minh uể oải chặn cốc rượu trong tay cô nàng Trâu và nói: “Đừng đùa chứ, đây chẳng phải vấn đề nể mặt gì cả, đúng là làm khó nhau rồi. Thế này đi, muốn tôi uống cốc này cũng được nhưng cô cũng phải mời sếp Trình của cô một cốc, không thể bên nặng bên nhẹ được đúng không nào? Nếu cô Trâu là giám đốc mảng quan hệ xã hội thì chắc chắn tửu lượng cũng rất khá, chúng ta cùng chạm một cốc nào, giản lược khoản rườm rà “tôi kính anh, anh kính tôi” đi.”

Được lắm, xem cách hắn thương hoa tiếc ngọc thì hôm nay hẳn là có thể khiến hắn gục ở đây rồi, sếp Trình vội nói: “Như vậy sao được, cô Trâu uống cả cốc to thế này chắc phải tìm người khiêng về mất, để phụ nữ uống rượu nhiều e là không hay cho lắm…”

Phan Đông Minh lấy hai cái cốc lại, nói với vị giám đốc đi theo: “Rót rượu.”

Nếu không uống, chẳng phải là không nể mặt sếp Phan sao, mấy người cùng uống rượu, được mấy cốc đã thấy thư ký Vương gọi tới. Nghe điện thoại của cô Vương xong, Phan Đông Minh biến sắc, đứng lên nói với sếp Trình: “Sếp Trình, ngại quá, thư ký của tôi gọi điện tới nói là có chuyện quan trọng cần tôi xử lý gấp, hôm nay đành phải cáo lỗi rồi, tiền rượu hôm nay cứ tính hết cho tôi đi…Giám đốc Trần, anh thay tôi tiếp sếp Trình nhé, nhưng đừng muộn quá.”

Sếp Trình còn nghĩ Phan Đông Minh đang đùa với mình thì đứng lên và nói: “Sao lại đi, muộn thế này còn có việc gì đâu nữa chứ…”

Sếp Trình còn chưa nói xong đã bị Phan Đông Minh ngắt lời: “Thật ra là bà xã tôi vừa khủng bố call, thư ký của tôi không chịu nổi, nếu tôi về chậm chắc không hay rồi. Thế nhé, lần khác chúng ta lại tụ tập.” Nói xong, hắn hiên ngang rời đi.

Tay Trình trợn tròn hai mắt. Phan Đông Minh có vợ từ lúc nào mà anh ta không nghe nói nhỉ? Anh ta chớp mắt, hỏi giám đốc đi cùng Phan Đông Minh: “Này, sếp Phan, kết hôn rồi á?”

Vị giám đốc kia còn tưởng Phan Đông Minh lấy cớ cho có lệ nên bèn nói: “À, kết hôn rồi, đừng nhìn vào dáng vẻ đạo mạo thường ngày của anh ấy, thấy vợ như chuột thấy mèo…Nào nào, sếp Trình, sếp Phan đã dặn tôi phải tiếp anh rồi, chúng ta uống rượu thôi.”

Phan Đông Minh vội vã đến nhà hàng Cát Đảo. Hắn không vội sao được, thư ký Vương nói, cô đang cùng Tạ Kiều đi lòng vòng trong trung tâm mua sắm xem ít đồ sơ sinh, không ngờ Phan Chấn Nam đến Thượng Hải rồi còn hẹn gặp Tạ Kiều ở Cát Đảo.

Đây là một nhà hàng kiểu Nhật, vừa dừng xe, thư ký Vương đã chạy ra đón. Phan Đông Minh hỏi: “Anh tôi đến bao lâu rồi?”

“Nghe anh ấy nói là đến từ hôm qua, hôm nay mới hẹn gặp phu nhân, cũng vừa vào thôi, anh không cần vội đâu.”

Phan Đông Minh gật đầu rồi theo thư ký Vương vào. Đến cửa phòng, thư ký Vương định đẩy cửa ra thì đột nhiên Phan Đông Minh giơ một ngón tay lên môi, hắn phẩy tay ý bảo cô Vương đi. Hắn ghé tai vào cửa, nghe được giọng của Phan Chấn Nam từ bên trong truyền ra: “Đây là món sushi cá hồi nướng than, em ăn thử đi, nghe nói là rất ngon đấy.”

“Cảm ơn Phan tiên sinh.”

“…Em vẫn còn giận anh à?”

“…Không ạ, sao Phan tiên sinh lại nói vậy.”

“Tạ Kiều, anh có thể gọi em như vậy không?”

“Đương nhiên rồi.”

“Em gọi anh là Phan tiên sinh, mà em với Đông Tử đã đăng ký kết hôn rồi, có phải nên sửa hay không?”

“…”

“Thật ra anh nên nói lời xin lỗi, chuyện lần trước, là anh nghĩ quá đơn giản. Anh cũng biết là còn nhiều điều em chưa nói với Đông Tử, ít ra cũng không làm cho hai anh em anh xô xát một trận, hẳn là anh nên nói lời cảm ơn.”

“Có một số chuyện phải đến rồi sẽ đến, chúng ta đều phải học cách quên nó đi, bằng không, sẽ rất chật vật.”

“Ha ha, Tạ Kiều, thật ra, nói một cách thẳng thắn thì anh rất khâm phục em, bất kể là chuyện gì em cũng đều rất rộng lượng, khiến anh có đ