, miệng lầm bầm :”Đúng là Đồ Nhà Quê, thích người ta ra mặt”. Nhưng rồi nụ cười của Du Du mau biến mất, Thiên Tư đang quan sát Du Du bỗng thấy nó thay đổi thái độ, cũng phải ngẩng lên xem chuyện gì đang xảy ra. Từ sau lưng Thiên Tứ, có một người khác bước vào.
-Xin chào mọi người!
Đó là Nami Ánh Linh. Nhìn ánh mắt sững sờ của Du Du, không khí yên lặng đến khó tả, cả Ánh Linh cũng không biết chuyện gì đang xảy ra. Thiên Tư đành tằng hắng lên tiếng trước:
-Làm gì ở đây vậy, cô nương?
-Tôi sang tìm anh hai cậu chứ đâu có tìm cậu. À, mà hình như cô gái này quen quen.
Nhận ra Ánh Linh đang nhìn mình, Du Du hoảng sợ, cúi gằm mặt xuống.
-Hình như cô… cô học ở A2 phải không?
Không có tiếng trả lời, Du Du không biết tính sao.
-“Phải rồi, nhưng đó là bí mật, giữ kín dùm nhé!” Thiên Tứ lên tiếng.
-Mình biết phải làm gì mà, hóa ra cậu là nhân vật thứ 6, đặc biệt thật. Rất vui khi được biết cậu.
Du Du ngượng ngùng đưa tay ra bắt với Ánh Linh, xong rồi rụt về ngay, không khí lại im lặng. Không hiểu sao nó không đủ can đảm để ngang hàng với Ánh Linh được…
-Cô bé mới lên mà đã dạy học ngay rồi à?
-À, hóa ra Du Du là gia sư mà Thiên Tứ kể hả?
-Ừ, đúng rồi, là cô ấy đấy.
-Nhưng công việc chính của mình vẫn là dọn dẹp trong nhà.
Đây là lời nói đầu tiên suốt từ nãy đến giờ, nó muốn khẳng định vị trí của mình, để Nami đừng lầm tưởng nó có quan hệ gì khác trong INNO, muốn khinh hay muốn nghĩ sao vào lúc này cũng được, chứ đừng để sau này biết sự thật thì nó lại càng xấu hổ hơn. Nhưng không hiểu sao lời phát biểu đó lại làm không khí trở về yên lặng như trước. Cả Thiên Tư và Thiên Tứ đều cảm thấy không khí “vô duyên” lúc này, chưa biết phải làm sao thì bỗng dưng Nami nở một nụ cười thật tươi và chân thành:
- Cậu có thể vừa đi học, vừa làm gia sư, lại có thể làm người giúp việc, mình thật ngưỡng mộ cậu đó!
-Thôi 2 người đi ra cho tôi học.
-Nhưng hôm nay là Chủ Nhật mà, 4 đứa mình luôn cho vui.
Nami cao giọng rủ rê, khuôn mặt cười rất tươi, chờ đợi sự đáp trả của mọi người. Quả thật cô ta rất hòa đồng, và rất cá tính, và điều đặc biệt là không hề khinh biệt một đứa người làm như Du Du. Mái tóc ngắn dễ thương làm cho Nami biến thành một con búp bê, là nhân vật chính, khiến Du Du không thể bỏ mặc cô ta lúc này được.
-Mình nghĩ đây là một ý hay đấy!
Câu nói của Du Du làm cho cả 2 chàng sinh đôi sững sờ, còn Du Du cũng đứng chết lặng vì sự can đảm của mình khi thốt ra lời nói đó, riêng Ánh Linh thì vô cùng thích thú.
***
-Du Du có thể vừa làm vừa học, lại có thể có kết quả cao như vậy, ngưỡng mộ thật.
-À, không có gì đâu, kì thi vừa rồi chỉ là do may mắn thôi mà, mình còn thua xa cậu và Thiên Tứ mà.
-Nè đừng nói là tôi đang học một người do may mắn trong kì thi chứ, nếu vậy tôi sẽ nói với bà bà là cô đứng thứ 11 do may mắn.
Tại sao tên Thiên Tư này chỉ toàn chêm vào những câu mà phải nói là không thở nổi. Du Du đang cố khiêm nhường trước Ánh Linh và Thiên Tứ, thì đùng một cái, hắn đưa Du Du vào thế khó xử vô cùng.
-Chúng ta vào quán nước đằng kia nói chuyện đi.
Cũng may lần nào Thiên Tứ cũng gỡ rối cho nó. Cả 4 đứa bước vào quán, hầu như ai cũng ngoái nhìn 3 người, trừ nó ra. Trước nhất là không thể “cưỡng” nổi trước vẻ đẹp trai của 2 anh chàng này, đã sinh đôi là lạ rồi, đã vậy lại còn phong cách lạnh lùng, ra dáng con nhà giàu nữa chứ, sau đó là nét rất cá tính và khuôn mặt sáng của Ánh Linh, vẻ nhí nhảnh và trang nhã của Ánh Linh làm người ta rất có thiện cảm, rồi tất cả quay sang nhìn nó như để chỉ quăng vào mặt nó một câu: “Sao xấu như cô mà được đi chung vào đây, làm xấu cả đội hình?”
Cả 4 đứa gọi nước, Ánh Linh rất năng động, và cũng rất dễ thương, trong lời nói không hề có một chút gì thể hiện mình là con nhà giàu, hách dịch như mấy cô công chúa lớp A2 mà nó từng tiếp xúc. Ánh Linh rất gần gũi, đến cả nó còn thích tính cách của cô ta nữa là huống chi…Du Du nghĩ đến Nhật Thy, chị của Ánh Linh, cũng xinh đẹp, dịu dàng, được mọi người yêu mến, lại đặc biệt được 2 chàng hotboy nhỏ hơn hẳn 2 tuổi si mê. Còn nó…sao ông trời bất công vậy? Nó nhớ tới lời Đại Bảo đã kể về việc Ánh Linh bị lôi kéo vào chuyện tình cảm của Nhật Thy, nhưng trông Ánh Linh lúc này, người ta không thể nào biết được cô ấy đã từng trải qua giai đoạn đau khổ như vậy. Ánh Linh luôn vui vẻ, tràn trề sức sống, lại có thể hòa hợp làm bạn trở lại với Đốc Long, cô ta quả là có tấm lòng rất rộng rãi. Điều này làm Du Du ngưỡng mộ vô cùng.
-Này Thiên Tư, cậu đã gặp chị Nhật Thy chưa?
Im lặng.
-Chị ấy bảo muốn gặp cậu để nói chuyện.
Im lặng.
-Đừng như thế chứ, thể nào cũng phải đối mặt, vì chị ấy về đây để học luôn mà!
-Được, mình sẽ gặp, nhưng mình cần thời gian.
Khuôn mặt Thiên Tứ vô cùng nghiêm túc, không giống những lúc nói chuyện với nó tí nào, hẳn đây là một chuyện vô cùng quan trọng đối với cậu ta, là mối tình đầu, Du Du đoán vậy.
-Mình nghĩ là chúng ta sẽ tổ chức một buổi party gặp mặt như hồi chúng ta còn nhỏ, để xóa hết những mâu thuẫn của nhau, các cậu đồng ý không?
-“Mình đồng ý” Tiếng của Thiên Tứ.
-“Mình không ý kiế