Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc

Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323323

Bình chọn: 7.5.00/10/332 lượt.

giận không thể hình dung được, "Chính ông ấy cũng luôn như thế mà! Quanh năm suốt tháng không bao giờ ở nhà, suốt ngày rày đây mai đó khắp nơi, những lúc mẹ cần ông ấy nhất, lại không có lần nào ông ấy ở bên cạnh, nếu không như vậy, cũng sẽ không chết trẻ như thế! Mẹ không hy vọng con giống như ông ấy, từ hôm nay trở đi, con phải ngoan ngoãn ở nhà cho mẹ, không được phép đi đâu hết!"

Kỷ Vân Vân khiếp sợ đến toàn thân run rẩy.

Cô và mẹ rất ít khi nhắc tới ba cô, bởi vì mẹ cô không muốn nhắc tới ba. Ban đầu cô còn cho rằng vì mẹ không thể nào đối mặt được với sự đau đớn khi mất chồng, nhưng bây giờ cô mới biết, sự thật không phải như cô nghĩ.

Sự phát hiện này khiến cô kinh sợ đến không biết phải làm sao, một lúc lâu, cô mới mở miệng lắp bắp: "Mẹ. . . . . . Chẳng lẽ mẹ không yêu ba sao?"

"Yêu? Sau khi ông ấy đối xử với mẹ như vậy?"

Kỷ Vân Vân ngồi yên tại chỗ, dần dần hiểu tại sao mẹ đối với cô có sự chiếm hữu và bảo hộ mạnh mẽ đến như vậy – sự mạnh mẽ gần như bệnh hoạn!

"Mẹ. . . . . . Mẹ sợ con giống như ba, cả ngày chạy loạn ở bên ngoài, bỏ mẹ ở nhà một mình sao? Con sẽ không làm như vậy . . . . . ."

"Con đừng ở trước mặt mẹ đóng vai bác sĩ tâm lý!" Mẹ Kỷ giận dữ mắng mỏ, "Tóm lại, mẹ không cho phép con gặp lại cái tên họ Vệ đó, hắn sẽ chỉ làm hư con. . . . . ."

Kỷ Vân Vân cắt ngang lời bà "Mẹ, sao mẹ lại nói như vậy?"

"Con mới biết tên đó có hai ngày, vậy mà con có vẻ táo bạo hẳn ra, con. . . . ."

"Nhưng . . . . . . Mẹ, sự thay đổi này không có nghĩa đó là một điều xấu! Con cảm thấy con trở nên tự tin hơn, cũng dám đấu tranh cho những thứ thuộc về con. . . . . . Chẳng lẽ mẹ không vui mừng vì con như thế sao?"

"Dù sao đi nữa mẹ cũng không cho phép con gặp lại cái tên Vệ Tử Hiên đó! Chiều nay mẹ sẽ nói cho hắn biết như vậy, sau này không cho phép hắn đến nhà chúng ta nữa."

"Mẹ. . . . . ." Kỷ Vân Vân lo lắng nghiêng người về phía trước, cố gắng thuyết phục mẹ: "Anh ấy chỉ muốn con đi học một ít chữ, hơn nữa giúp con tìm chó dẫn đường mà thôi!"

"Trong nhà không cho phép nuôi chó!" Mẹ Kỷ cương quyết.

"Nếu như con có một con chó dẫn đường, con có thể tự mình ra đường. . . . ."

"Mẹ nói không cho phép là không cho phép, không có cò kè mặc cả nữa!"

"Mẹ, chẳng lẽ mẹ không hy vọng con có thể vượt qua tình trạng mù lòa đang làm con đau khổ này sao? Mẹ không hy vọng con có thể tự lập sao?"

"Tự lập?" Mẹ Kỷ dùng ngữ điệu khinh miệt nói: "Con nghĩ như thế nào là tự lập? Đi ra ngoài làm việc sao? Con là người mù, có thể làm những công việc gì? Đi làm thợ đấm bóp? Con đừng quá ngây thơ nữa, hãy sớm đối mặt với thực tế đi! Cái tên họ Vệ khốn kiếp đó thần kinh không bình thường, mới có thể khiến cho con có một mơ ước xa vời như thế, thành thật mà nói, đây là một hành động vô trách nhiệm và rất tàn nhẫn, cho nên mẹ mới nói sự xuất hiện của tên họ Vệ đó đối với con chẳng có lợi ích gì, vậy mà con còn chưa tin đấy!"

Sự hăng hái của Kỷ Vân Vân bất giác chùn lại, những lời mẹ cô nói không phải là không có lý. . . . . .

Có phải cô nên thuận theo số mạng, đừng có quá nhiều ảo tưởng, tương lai mới không bị thương tổn nặng nề?

Mẹ Kỷ dường như nhận thấy Kỷ Vân Vân có vẻ chùn bước, bà hài lòng kết luận: "Chiều nay mẹ sẽ nói với tên Vệ Tử Hiên đó là con không muốn gặp lại hắn, tin tưởng mẹ, như vậy đối với con mới là tốt nhất!"

Kỷ Vân Vân rũ mắt xuống, hai tay nắm chặt vạt áo.

"Được rồi! Tối nay, bác Kim của con muốn tới đánh bài, con có thể xuống lầu nói chuyện với họ, để mẹ bàn bạc với má Lâm một chút, xem tối nay nên nấu món gì ăn cho ngon."

Mẹ Kỷ nói xong, liền rời đi.

Đối với mẹ Kỷ mà nói, chuyện này đã đến hồi kết thúc, bà tin rằng tất cả mọi việc xảy ra giống như là một một nốt nhạc đệm xen giữa cuộc sống tối tăm u ám của Kỷ Vân Vân mà thôi, chỉ cần cho cô hiểu được thực tế, cô sẽ sớm trở lại như bình thường.

Kỷ Vân Vân ngồi yên lặng ở trước bàn.

Trong sân, hương thơm của hoa theo gió bay tới, tiếng xe bên ngoài, tiếng trẻ em vui đùa la hét ầm ĩ. . . . . . Thế giới này đang kêu gọi cô!

Cô tuyệt vọng gục đầu xuống bàn, nước mắt chảy ra ướt đẫm khóe mắt.

------------------

Buổi sáng cứ lặng lẽ trôi qua như vậy.

Kỷ Vân Vân yên lặng ăn hết đồ ăn Trung Quốc, sau đó trở về phòng trên lầu, ngồi yên ở trên giường.

Chiếc đồng hồ cũ kỹ treo trong phòng chợt gõ một tiếng, cô giật nảy người lên, lục lọi tủ treo quần áo, tìm chiếc áo sơ mi dài cùng quần jean, thay ra. Sau đó, cô cẩn thận mở cửa, nghiêng tai lắng nghe - trong phòng vô cùng yên tĩnh, có lẽ mẹ và má Lâm đang ngủ trưa!

Cô lặng lẽ xuống lầu, mò mẫm mở cửa sân sau, nhịp tim đập rất gấp, lo sợ có người phát hiện ra cô.

Cô phải gặp được Vệ Tử Hiên trước khi hắn đi vào nhà, cô không thể để cho mẹ cô nói dối với hắn rằng cô không muốn gặp hắn, rồi cứ như vậy mà đuổi hắn đi.

Ít nhất, cô cũng phải cho hắn một lời giải thích đầy đủ rằng tại sao kế hoạch của hắn không thể tiến hành được.

Cho đến đêm qua, Kỷ Vân Vân mới nhận thấy rằng hành động của mình bị giới hạn đến cỡ nào.

Cô không có tiền, không cách nào đi học chữ nổi được, càng không có cách nào nuô


Polly po-cket