Tôi quyết định đến quán cà phê thăm chị.
Hai năm không gặp, chị đã thay đổi rất nhiều, đồng phục lịch sự khiến chị không
còn vẻ quyến rũ như trước mà có vẻ già dặn của một nữ quản lý. Nhưng tính cánh
của chị không hề thay đổi, câu đầu tiên là: “Bà chủ đại giá quang lâm.”
“Chị Thu, đã lâu không gặp, lấy chồng chưa đấy?”
“Thời buổi này đàn ông tốt chết cả rồi!” Chị nháy nháy mắt với tôi. “Thiên
Thiên, không phải em định đến kể khổ với chị rằng ông bố không bằng loài cầm
thú của em ngược đãi em thế nào đấy chứ?”
“Anh ta ư, ngày nào cũng ngược đãi em ấy!” Một tay tôi chống cằm, một tay khuấy
tách cà phê trước mặt, hạnh phúc khiến tôi đê mê, quay cuồng như chiếc vòng lúc
lắc trên tay.
“Chị nghe nói Hàn tiên sinh nổi tiếng yêu chiều vợ, cứ có người gọi Hàn phu
nhân trước mặt anh ta thì mắt anh ta sáng hơn cả trăng sao.”
“Thế ư? Thật không vậy?”
“Thật đấy!” Chị Thu xích gần lại tôi, nhìn vào mắt tôi. “Chị thấy mắt em giờ
còn sáng hơn cả mắt anh ta.”
Tôi ngại ngùng đưa ánh mắt nhìn ngó xung quanh, thấy quán rất vắng khách. “Hôm
nay không có khách mấy nhỉ? Kinh doanh không tốt à?”
“Haizz! Cảnh sát thường xuyên đến kiểm tra thì ai còn dám đến nữa!”
“Tại sao? Trước đây đâu có kiểm tra.”
“Ai mà biết được, nhưng em đừng lo, kể cả việc kinh doanh của chồng em không
tốt cũng đủ để nuôi em rồi.”
“Việc kinh doanh của anh ấy tệ lắm sao?”
“Em uống chút gì không?” Chị Thu hỏi. “Nước chanh hay nước đào mật ong?”
“Chị Thu...”
“Chị cũng không biết rõ lắm.”
“Rốt cuộc có chuyện gì vậy?”
“Nghe nói cảnh sát trưởng mới nhậm chức tỏ ra rất khó chịu với thái độ ngang
ngược của xã hội đen, ông ta muốn chấn chỉnh xã hội đen, không ít sòng bạc và
hộp đêm của ông chủ đều bị kiểm tra và niêm phong.”
“Nghiêm trọng như vậy ư?”
“Chị còn nghe nói cảnh sát tìm anh ta rất nhiều lần, hình như vì vụ án gì đó.
Thiên Thiên, em quay về thật đúng lúc, anh ta...”
“Xin lỗi!” Tôi vội cầm túi xách. “Chị Thu, để khi khác em lại đến thăm chị.”
Đến công ty của hắn, tôi vẫn còn chưa kịp nói gì thì cô tiếp tân đã nhiệt tình
chào hỏi: “Chào Hàn phu nhân!”
“Thần có đây không?”
“Ông ấy ở trong phòng làm việc, Hàn phu nhân đi thẳng rồi rẽ phải là tới, có
cần tôi đưa cô đến đó không?”
“Không cần đâu!”
Tôi vừa mới đến trước cửa phòng làm việc, thư ký có vẻ rất áy náy ngăn tôi lại:
“Hàn tiên sinh nói ông ấy không muốn gặp bất kỳ ai.”
“Tôi là vợ anh ấy.”
“Tôi biết, nhưng...”
Bất chấp việc bị cô ta ngăn cản, tôi đẩy cửa tiến thẳng vào phòng hắn.
Cửa vừa mới mở, giọng nói lạnh lùng vọng đến: “Đi ra!”
Hắn quay lưng lại phía tôi, đứng bên cửa hút thuốc. Tài liệu rơi lả tả trên
đất, chiếc bàn vốn để tài liệu giờ trống không.
Tôi lặng lẽ bước đến bên bàn, thu dọn những tài liệu trên đất. “Sao lại tức
giận đến vậy?”
“Thiên Thiên?” Hắn quay đầu nhìn tôi, lửa giận trên khuôn mặt dịu dần. Hắn đến
bên, kéo tay tôi. “Sao em lại đến đây, chân vẫn chưa khỏi sao đã đi lại rồi?”
“Em biết việc kinh doanh của anh gặp khó khăn, anh đừng nôn nóng, mọi việc rồi
cũng sẽ qua thôi...”
Hắn chau mày, lắc đầu: “Cảnh sát thu giữ hộ chiếu của anh. Họ không cho phép
anh xuất cảnh, đi du lịch ngắn hạn cũng không được!”
“Họ dựa vào cái gì?” Là cảnh sát thì có thể thu giữ hộ chiếu của người khác, có
thể hạn chế tự do của người khác sao?
Chúng tôi đã thống nhất rằng đợi tôi có thể đi lại, hắn sẽ đưa tôi đi du lịch
bên Australia, đến nhà thờ ở Tây Ban Nha tổ chức hôn lễ, đi bộ trên con đường
tình yêu ở Pháp, còn đến London để tham gia cuộc thi của tôi, nghe tôi chơi bản Hóa điệp...
Vì chuyến du lịch của tuần trăng mật, tôi đã xem gần hết các sách hướng dẫn du
lịch, ngày nào cũng nghiên cứu.
“Anh đã nhuốm đen thì chẳng bao giờ trắng được rồi!”
Đúng vậy, tôi quên mất, hắn là người trong xã hội đen.
Giây phút này tôi thấy việc đi du lịch không còn quan trọng nữa. Tôi hoang mang
nắm lấy tay áo hắn. “Vậy họ có điều tra ra điều gì không?”
“Em yên tâm, không có gì. Anh sẽ thử dùng tiền giải quyết xem sao.”
“Nếu không hối lộ được thì sao? Anh có phải ngồi tù không?”
“Không đâu!” Hắn áy náy nhìn tôi. “Thiên Thiên, xin lỗi, anh đã đồng ý với
em...”
“Đúng rồi! Vậy anh phải cố gắng bồi thường cho em.” Tôi ôm eo hắn, mỉm cười hôn
lên má hắn. “Em muốn có một hôn lễ lãng mạn nhất.”
“Được! Đợi em từ Anh về, anh nhất định khiến em phải kinh ngạc.”
“Thi xong em sẽ quay trở về, sau ba ngày chắc chắn em sẽ trở về.”
“Hai ngày không đủ à?”
“Thì em cũng phải làm thủ tục nghỉ học chứ!”
Tôi biết việc lần này không đơn giản như hắn nói nhưng tôi cứ nghĩ có tôi ở bên
thì cửa ải nào hắn cũng có thể vượt qua. Nhưng thật không ngờ mọi việc lại đến
bất ngờ như vậy.
Khi tôi thi đàn bên Anh trở về, đứng ở cửa sân bay, kiễng chân tìm kiếm một
hình bóng quen thuộc trong đám người đông đúc, thì bỗng một chiếc micro chĩa
vào tôi.
“Hàn tiểu thư, nghe nói Hàn Trạc Thần để lại một gia sản khổng lồ cho cô, có
thật thế không? Có người nói hai năm trước hai người đã kết hôn, trước cái chết
của ông ấy, cô...”
“Cái gì?” Mắt tôi tối sầm lại, tôi đờ đẫn như m