Ngủ Cùng Sói

Ngủ Cùng Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326282

Bình chọn: 8.5.00/10/628 lượt.

ới tỉnh mộng, tin chắc rằng tôi

nghe nhầm. Tôi nắm lấy cánh tay anh ta. “Anh nói cái gì? Nói lại lần nữa xem!”

“Cô không biết ư? Tối qua bệnh tim của Hàn Trạc Thần bộc phát...”

“Anh nói linh tinh, tối qua tôi còn gọi điện cho anh ấy...”

An Dĩ Phong vận đồ đen cùng mấy thuộc hạ bước đến phía tôi. Tôi vội len qua đám

người đó chạy tới, nhìn ngó xung quanh.

“Sao Thần không tới? Có phải anh ấy bận quá không?”

Tôi chờ An Dĩ Phong gật đầu, tin chắc hắn sẽ gật đầu.

“Anh Thần...” An Dĩ Phong quay mặt đi, nước mắt ứa ra. “Anh Thần...”

Tôi lùi lại sau, vấp vào va li, như mất hết sức lực ngã gục xuống.

Tôi áp tay vào lồng ngực, cố gắng hít thở, tự an ủi mình đây chỉ là giấc mộng,

chỉ là một giấc mộng thôi! Chính hắn đã đồng ý với tôi không bao giờ buông

tay...

Ba ngày trước, khi hắn đưa tôi lên máy bay, chúng tôi đã hôn nhau say đắm ở sân

bay, hắn còn nói sẽ đến sân bay đón tôi, bảo tôi giành giải thưởng về cho hắn.

Tôi đã lấy được rồi.

Hắn yêu tôi như vậy, chắc chắn sẽ không vứt bỏ tôi lần thứ ba.

“Chị dâu!” An Dĩ Phong đỡ tôi, giọng nói còn réo rắt hơn cả Cello. “Anh ấy vẫn

đợi chị đến buổi tang lễ.”

“Tang lễ?”

Tang lễ, đúng là tang lễ.

Trời đầy mịt mù, những giọt nước mưa như giọt lệ, tôi nghe thấy tiếng chim ai

oán, tiếng lá cây khóc than. Trước mộ hắn trải đầy hoa cúc, hàng nghìn người

mặc vest đen đứng trước mộ, lặng lẽ cúi đầu.

Tôi chạy đến, những bông cúc bị tôi giẫm nát, những cánh hoa trắng trôi theo

dòng nước mưa. Tôi nhìn tấm ảnh hắn mỉm cười trên tấm bia, không thể diễn tả

nổi cảm xúc lúc đó, mắt ráo hoảnh. Hắn đồng ý sẽ mang đến cho tôi một hôn lễ

lãng mạn nhất. Đây là bất ngờ hắn đem đến cho tôi - một tang lễ tang tóc ư?!

“Không thể thế được!” Tôi lắc đầu lia lịa. “Tôi không tin anh ấy đã chết, tôi

không tin anh ấy không để tôi gặp lần cuối.”

An Dĩ Phong nói: “Anh ấy không muốn chị nhìn thấy bộ dạng của anh ấy... Anh ấy

sợ chị không chịu nổi.”

“Anh nói dối tôi! Tôi không tin!”

Tôi thụt lùi lại, lùi lại rất xa.

Phía chân trời xa xăm văng vẳng giai điệu bi tráng của Hóa điệp.

Tôi bịt tai lại, gào thét: “Tôi không tin.”

Sau đó, trước mặt tôi tối sầm lại, tôi ngất đi trong mưa.

Tôi mơ màng tỉnh lại, ngồi cạnh tôi là người vận đồ đen, tôi bật ngồi dậy.

“Thần!”

An Dĩ Phong giữ chặt cánh tay đang truyền dịch của tôi. “Chị dâu, chị bình tĩnh

một chút!”

“Anh ấy chưa chết phải không? Anh ấy khỏe mạnh như vậy, bệnh tim sao có thể bộc

phát? Sao anh ấy lại không để cho tôi gặp anh ấy lần cuối, chắc chắn là anh lừa

tôi.”

“Nếu như thế có thể khiến chị dễ chịu hơn thì chị cứ coi như vậy đi!”

“Chắc chắn anh ấy muốn tôi phải bất ngờ, có phải anh ấy muốn mang đến cho tôi

một hôn lễ lãng mạn nhất không?”

An Dĩ Phong đang định nói thì một vệ sĩ bước vào. “Anh Phong, cảnh sát muốn gặp

anh.”

“Tao không rảnh.”

Hắn vừa dứt lời, hai cảnh sát đã bước vào phòng.

“An Dĩ Phong, chúng tôi nghi ngờ anh mưu sát Hàn Trạc Thần, mời anh theo chúng

tôi về sở phối hợp điều tra.”

An Dĩ Phong bật đứng dậy: “Mẹ kiếp, mày nói cái gì?”

“Anh có quyền giữ im lặng nhưng bất cứ lời khai nào của anh đều có thể được

dùng làm bằng chứng trước tòa.”

“Cút! Cút hết! Nhanh!”

Tôi có cảm giác như máu chảy ngược, bụng nhói đau, tôi giật bỏ đầu kim truyền,

bước xuống giường: “Các anh nói gì? Rốt cuộc đã có chuyện gì?”

Họ chẳng hề để ý đến tôi, nói với An Dĩ Phong: “Camera theo dõi của quán bar

cho thấy Hàn Trạc Thần bị bắn chết, theo chứng thực của người trong quán thì

anh đã hẹn anh ta. Hai người tranh luận gay gắt trong quán, anh ta tức giận bỏ

đi. Bác sĩ nói hôm qua khi Hàn Trạc Thần được đưa vào bệnh viện, toàn thân đầy

máu, chưa kịp đến phòng mổ đã tắt thở, chính anh đã ép họ viết nguyên nhân tử

vong là bệnh tim bột phát, còn uy hiếp họ không được phép nói ra sự thật, có

phải thế không?”

“Thế thì đã sao?”

“Sáng sớm nay anh đã thiêu xác anh ta, ngay cả vợ anh ta cũng không để cho gặp

mặt lần cuối, tại sao? Anh có biết anh không có quyền thiêu xác người bị hại

trước khi cảnh sát khám nghiệm tử thi không?”

“Cùng lắm thì các người cũng chỉ có thể kiện tôi tội cản trở người thi hành

công vụ, dựa vào đâu nói tôi mưu sát?”

“Theo di chúc của Hàn Trạc Thần, nếu anh ta gặp điều bất trắc, một nửa tài sản

sẽ chuyển sang tên anh, việc này anh có biết không?”

“Biết!”

“Vậy chúng tôi có quyền bắt anh.” Viên cảnh sát lấy ra một tờ giấy. “Đây là

lệnh bắt.”

Khi họ còng tay An Dĩ Phong đưa đi, tôi mới lờ mờ hiểu họ nói gì. Hắn đã bị mưu

sát. Không phải hắn không giữ lời hứa, là do thế giới này quá tàn nhẫn với hắn.

Hắn là người tốt, hắn không có lỗi với bất kỳ ai, là thế giới này nợ hắn, không

để cho hắn một cơ hội tồn tại.

Tôi là người hắn yêu nhất, dù thế nào tôi cũng sẽ không rời bỏ hắn. Tôi lao ra

khỏi phòng bệnh, chạy lên tầng thượng. Nơi này chắc chắn gần thiên đường nên

tôi có thể nhìn thấy hắn đưa tay ra, mỉm cười với tôi.

Hắn nói: Anh đồng ý không buông tay em nữa.

Em đến đây, anh đang đợi em.

“Thần!” Tôi lao về phía trước.

Khi tôi sắp nắm được tay hắn thì An Dĩ Phong ôm ch


Snack's 1967