ười theo.
Sao tôi chẳng thấy buồn cười chút nào! Tôi lại cúi mặt xuống uống nước chanh ép
nhưng không thấy mùi vị gì hết, hình như không còn là nước chanh nguyên chất
nữa. Trong mắt bọn họ, tôi thật ngốc nghếch, vậy thì họ chưa hiểu được sự đáng
sợ của tôi rồi! Kẻ thù của tôi có thể dễ dàng làm tôi cảm động, huống hồ là
hoàng tử mà tôi chờ đợi đã lâu. Tôi thực sự không muốn nếm mùi vị tình yêu, nó
quá đắng chát.
Sau đó sự thật chứng minh, tôi đã nghĩ ngợi quá nhiều, thủ thuật đối phó với
phụ nữ của Tiểu Cảnh và Hàn Trạc Thần hoàn toàn khác nhau. Kiểu đàn ông lịch
lãm như Tiểu Cảnh theo đuổi bao nhiêu lâu vẫn gần gũi, thân mật, không có kịch
tính. Loại đàn ông như Hàn Trạc Thần có thể theo đuổi rồi lại vứt bỏ, vứt bỏ
rồi lại theo đuổi, theo đuổi rồi lại vứt bỏ... vậy mà vẫn khiến tôi cam tâm
tình nguyện, sống dở chết dở đến kỳ quặc.
Sắp ăn xong, tôi bỗng nhớ đến một việc quan trọng, hỏi nhỏ: “Anh Tiểu Cảnh, anh
có súng không?”
“Súng?” Anh trợn tròn mắt, may mà không nói to.
“Em thấy những người xung quanh Hàn Trạc Thần đều có súng, chú ấy có đưa cho
anh không?”
“Sao em ngốc nghếch thế?” Anh xoa xoa đầu tôi, nhẹ nhàng nói. “Anh phụ trách
quản lý những việc kinh doanh hợp pháp, tuy có luyện tập thể dục và học võ
nhưng việc chính vẫn là kinh tế và quản lý.”
Tôi hơi thất vọng, anh không có súng, kế hoạch giết người mấy năm trước thành
công cốc. Lại phải lên kế hoạch mới.
Ăn tối xong, tôi vốn không muốn về nhà nhưng Tiểu Cảnh nói đã đồng ý với Hàn
Trạc Thần rằng hằng ngày trước tám giờ tối sẽ đưa tôi về nhà, và anh ấy không
muốn vi phạm giao ước. Tôi đành phải về nhà.
Lúc bước vào cửa tôi có chút kinh ngạc, Hàn Trạc Thần chưa bao giờ về nhà sớm
như vậy, hôm nay hắn ở nhà, ung dung ngồi trên sofa đọc báo, còn nghe nhạc nữa
chứ!
“Về rồi à?” Hắn nhìn bó hoa trong tay tôi, nhìn đồng hồ rồi cúi đầu tiếp tục
đọc báo.
Tiểu Cảnh hết mực cung kính nói: “Nếu ông không căn dặn gì nữa, tôi về trước
đây ạ! Sớm mai tôi lại đến đón Thiên Thiên đi học.”
“Ừ.”
Tiểu Cảnh vỗ vỗ vai tôi, nói nhỏ vào tai: “Mai gặp lại.”
Tôi cũng nhỏ nhẹ trả lời: “Mai gặp lại.”
Tờ báo trong tay Hàn Trạc Thần bị vò nhàu.
Sau khi Tiểu Cảnh đi rồi, cô Lý bước tới bên tôi, đỡ lấy bó hoa. “Tiểu thư, tôi
giúp cô cắm hoa nhé!”
“Vâng, cảm ơn!”
“Đem vứt đi!” Hàn Trạc Thần lạnh lùng nói. “Ta ghét mùi hoa.”
“Vậy con tự cắm trong phòng vậy”, tôi ôm bó hoa, từ từ bước lên gác, cả đêm tôi
ở trong phòng không ra ngoài.
Sáng sớm hôm sau, tôi sửa soạn xong mọi thứ rồi xuống dưới nhà. Trên bàn vẫn
chưa dọn bữa sáng, Hàn Trạc Thần đang ngồi bên bàn ăn uống cà phê.
“Tiểu thư, hôm nay dậy sớm thế?” Cô Lý nói. “Để tôi đi dọn bữa sáng.”
“Không cần đâu, cháu ra ngoài ăn.”
Hắn ngẩng đầu nhìn tôi, không nói gì.
Tôi cũng không muốn nói chuyện với hắn, chỉ căn dặn cô Lý: “Cháu và bạn sẽ đi
ăn sáng ở McDonald, còn nữa, sau này cả ba bữa cháu đều ăn ở ngoài, cô không
cần làm phần của cháu.”
Lần này tôi không nhìn thẳng vào hắn nhưng vẫn cảm thấy hắn nhìn tôi, nhìn rất
lâu. Nếu là hai ngày trước có lẽ tôi sẽ mừng thầm nhưng giờ phút này tôi không
muốn tìm kiếm thứ gì trong ánh mắt hắn nữa rồi! Cuối cùng tôi đã tìm thấy chính
mình trong một tình yêu lạc lối.
Tôi và
Tiểu Cảnh rất hòa hợp. Hằng ngày chúng tôi cùng ăn sáng, tôi tan học rồi cùng
ăn tối, nói về cuộc sống tám năm đã qua của cả hai, nói về công việc hiện tại
của anh.
Ở bên anh làm gì cũng thoải mái, có thể nói chuyện không cần phải kiêng nể,
nhưng tôi đã nói những gì, tôi không nhớ nữa và anh đã nói gì tôi cũng không
nhớ.
Tiểu Cảnh về rồi, đã có người lo liệu việc kinh doanh cho Hàn Trạc Thần, hắn
bỗng trở nên nhàn hạ, tối về tôi đều thấy hắn ở nhà, lúc thì đọc báo, lúc hút
thuốc, có lúc lại ngồi ngây ra. Tôi đoán tình nhân mới của hắn chắc hẳn lại bị
hắn vứt bỏ. Nhưng chuyện đó thì có can hệ gì đến tôi?
Hôm nay, cũng như mọi ngày, chưa đến tám giờ Tiểu Cảnh đã đưa tôi về đến trước
cửa nhà. Lúc bước đến trước cửa, tôi kéo tay anh nói: “Em không muốn về nhà.”
“Sao thế? Em không vui à?”
“Tại sao chú ấy nói hằng ngày tám giờ phải đưa em về, anh không hề chậm trễ một
phút nào, anh cứ nhất định phải làm theo ý của chú ấy sao?”
“Anh đã nhận lời thì anh phải làm được.”
“Em cũng phải có tự do của em chứ! Em có quyền quyết định mấy giờ về nhà, em
không muốn người khác quyết định cuộc sống của em.”
Tôi không ngoan cố đến mức làm khó Tiểu Cảnh, chỉ là tôi không muốn trở về căn
phòng chật chội, ngột ngạt, buồn chán, ngồi trong phòng nghe tiếng hắn mở cửa,
đóng cửa hoặc tiếng bước chân của hắn ngoài hành lang mà thôi.
Tôi rất muốn rời khỏi đây, đến một nơi không có hắn và sống cuộc sống của tôi,
nhưng tôi cũng không muốn vứt bỏ nỗ lực nhiều năm qua. Hơn nữa, tôi căm ghét
kiểu hắn chi phối cuộc sống của tôi và Tiểu Cảnh, đặc biệt là thái độ sai gì
làm nấy của anh.
“Thiên Thiên!” Tiểu Cảnh rất tự nhiên đặt hai tay lên vai tôi, trong ký ức của
tôi, tay của anh trai cũng ấm áp như vậy. “Em không nên tỏ thái độ như vậy với
ông ấy, thực ra ông ấy đối với em