XtGem Forum catalog
Ngủ Cùng Sói

Ngủ Cùng Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326065

Bình chọn: 8.5.00/10/606 lượt.

cũng không tệ. Lúc ở Mỹ, anh từng nghe thuộc

hạ của ông ấy nói ông ấy đối xử với em như với con gái ruột.”

Con gái ruột?! Thật quá nực cười!

“Lúc anh về, ông ấy còn nói với anh rằng em không được vui, bảo anh đưa em đi

chơi nhiều hơn, dù bận thế nào cũng không được lạnh nhạt với em... Anh nghĩ

giữa em và ông ấy có thể có hiểu lầm gì đó nên...”

Tôi nghe mà ù cả tai, lòng dạ rối bời, cố gắng kìm nén cảm xúc: “Anh có thể

đừng nói tới Hàn Trạc Thần được không, em không muốn nghe chuyện về chú ấy.”

“Được thôi!”

Bàn tay Tiểu Cảnh từ từ đưa lên mặt tôi, tay của anh thật ấm áp và dễ chịu. Bàn

tay này không đáng ghét như bàn tay của Hàn Trạc Thần đặt ở đâu cũng làm tôi

cảm thấy toàn thân tê dại, khó chịu.

Nhìn ánh mắt mơ màng của Tiểu Cảnh, tôi đã nhanh chóng cảm nhận được anh định

làm gì, tôi liền cúi gằm mặt, né tránh nụ hôn của anh. Anh cảm nhận được sự

khước từ của tôi nên không cưỡng ép, chỉ hôn nhẹ lên trán tôi một cái, nhè nhẹ

ôm tôi vào lòng, nói: “Anh biết em không quên được người ấy, anh có thể đợi,

đợi em dần quên đi...”

Có lẽ đây là cách suy nghĩ khác nhau giữa hoàng tử và ác quỷ.

Nếu là hắn, chắc chắn hắn sẽ ôm chặt lấy eo tôi, một tay giữ chặt đầu tôi hôn

tới tấp, hôn đến khi nào tôi chịu khuất phục, hôn đến khi nào tôi đáp trả...

Nếu là hắn, chắc chắn hắn sẽ nói: “Con chỉ được nhớ ta, không được nghĩ đến bất

kỳ người đàn ông nào khác”, rồi ngang ngược xâm chiếm những suy nghĩ của tôi,

khiến tôi không còn rảnh rỗi để nghĩ đến những thứ khác, cũng không nghĩ đến cả

thù hận.

Tôi lắc đầu thật mạnh để giũ bỏ những suy nghĩ viển vông, để con tim hoang mang

của tôi bình tĩnh trở lại.

“Vậy em vào nhà trước đây, mai gặp lại.” Tôi rời khỏi vòng tay Tiểu Cảnh, vẫy

tay chào tạm biệt.

Anh cũng mỉm cười, vẫy tay chào tạm biệt, ánh mắt sáng lấp lánh như trăng sao

trên bầu trời, không giống mắt hắn sâu thẳm như nước biển mênh mông.

Tôi vào nhà, đang lên tầng thì hắn đi xuống.

“Con về rồi.”

Tôi cúi mặt đi lướt qua hắn, chỉ nghe thấy giọng nói lạnh lùng của hắn: “Hai

người muốn thân mật thì đưa nhau vào khách sạn thuê một phòng, đừng có đứng ở

trước cửa nhà mà thân mật với nhau như thế.”

“Con biết rồi, lần sau sẽ làm như vậy...”

“Cô...” Hắn bỗng nắm chặt lấy cánh tay của tôi, tôi càng vùng vẫy thì hắn càng

nắm chặt.

Cuối cùng hắn giữ chặt tay tôi sau lưng, kìm kẹp tôi trong vòng tay hắn, không

cho tôi vùng vẫy. Tôi chỉ có thể nhìn hắn với ánh mắt oán hận, nhìn thấy lồng

ngực của hắn đang căng lên, sự giằng co và lửa giận trong mắt hắn. Khi bắt gặp

ánh mắt hắn nhìn vào môi tôi thì con tim tôi như ngừng đập, mất đi cảm giác.

Giây phút môi kề môi, tôi quay ngoắt đầu đi để né tránh nụ hôn của hắn, nhưng

hành động của hắn không hề thay đổi. Cho dù tôi có né tránh thế nào, hắn vẫn

chiếm giữ được môi tôi, hôn điên cuồng, ngang ngược.

Tôi cứ như rơi vào ảo mộng, không rõ đâu là cõi mộng, đâu là đời thực. Không

nhớ nổi đó là giấc mộng hắn vứt bỏ tôi hay là cái hôn. Tình cảm còn có thể đùa

cợt kiểu này không? Chúng tôi đã đến nước này rồi mà hắn còn có thể hôn tôi

sao?

May mà nụ hôn này cũng chấm dứt và có một điều bất ngờ. Hắn đẩy tôi ra, có chút

hoang mang, lùi hai bước. Tôi vuốt vuốt mái tóc bị hắn làm rối, cài lại hai

chiếc cúc áo đã bị hắn làm tuột trong lúc giằng co, lấy lại bình tĩnh. “Con có

thể hỏi chú rốt cuộc chú muốn thế nào không?”

Hắn nói một câu mà cả đêm tôi không hiểu ý hắn muốn gì.

“Ta muốn con ở bên cạnh ta, cho dù con hận ta, cả đời không tha thứ cho ta, ta

sẽ mãi để con giữ ước nguyện không bao giờ thực hiện được, con ở bên cạnh ta...

Ít nhất mỗi ngày mở mắt ra ta biết ta có thể nhìn thấy con...”

Đây chắc chắn là do tôi dốt môn văn, hắn nói mà tôi không hiểu. Tôi ngây người

như quên cả hít thở.

Bây giờ tôi bắt đầu ngưỡng mộ thần Hoa và thần Lá, tuy không bao giờ gặp nhau

nhưng chí ít được sinh cùng cành, tâm đầu ý hợp... Còn chúng tôi thì sớm tối

gặp nhau, ngày nào cũng đối mặt với người mình yêu nhưng luôn phải nhắc nhở

mình không được yêu.

Sáng sớm thức dậy, tôi soi gương, thấy đôi môi sưng đỏ liền vứt bỏ ý nghĩ đi

học.

Tôi xuống dưới nhà gọi cho Tiểu Cảnh nói hôm nay tôi có việc nên không đi học. Anh

chỉ “Ừ”, cũng không hỏi đã xảy ra chuyện gì.

Tôi thấy hơi hụt hẫng, dập máy, có lẽ đó là kiểu suy nghĩ tôn trọng người khác

của phương Tây, còn tôi hình như chỉ quen với kiểu quan tâm một cách ngang

ngược.

Khi tôi ngồi vào bàn ăn đợi bữa sáng, cô Lý nói: “Tiểu thư, cô biết không? Lúc

trước cô ở nhà ăn sáng, ông chủ có dậy sớm đến mấy cũng ngồi ở đây đợi cô, đợi

đến khi cô ăn xong, đi học rồi ông ấy mới đi. Dạo này cô không ăn cơm ở nhà,

ông ấy cũng chẳng ăn gì, xuống dưới nhà là đến công ty luôn...”

“Thế ạ?”

Chúng tôi đang nói chuyện thì Hàn Trạc Thần từ tầng trên đi xuống, ăn mặc chỉnh

tề, hình như định đi luôn. Khi nhìn thấy tôi ngồi bên bàn ăn, hắn do dự một lúc

rồi cởi áo khoác, ngồi đối diện tôi.

Bất ngờ hơn nữa là hắn mở miệng nói chuyện với tôi: “Hôm nay không ra ngoài ăn

à?”

Tôi liếm liếm đôi môi vẫn còn sưng đỏ: “Không cò