ố phận đã định cho chúng tôi không nên ở bên nhau, thì đây chẳng phải là kết
cục tốt nhất sao?!
Câu chuyện của chúng tôi đã khép lại. Nhưng hai trái tim ở hai bờ đại dương vẫn
cùng nhịp đập, cùng nhung nhớ, cùng hạnh phúc.
Trong cuộc đời, những người yêu nhau thường không đến được với nhau, những
người không yêu nhau lại thường vì một lợi ích nào đó mà nên duyên.
Thế nhưng cuộc sống vẫn phong phú như vậy.
“Em đang nghĩ gì vậy?” Giọng của Mạnh Huân vang lên.
“Không có gì. Tôi đang nghĩ mình có nghĩa vụ phải bù đắp tổn thất lớn về kinh
tế cho anh không?” Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, ánh mắt anh ta sáng rực,
đầy lòng nhiệt huyết.
Ánh mắt ấy có hàm ý gì, tôi rõ hơn ai hết.
“Em xem cái này đi đã!” Anh ta ngồi xuống rồi vội vàng đưa mấy trang nhạc ra
trước mặt tôi, giọng nói đầy vui sướng: “Đây là bản nhạc mà một nhà soạn nhạc
nổi tiếng sáng tác cho một bộ phim, tôi vừa nghe xong, nó được viết là để dành
cho em và chỉ có em mới có thể biểu diễn được bản nhạc bi thương này.”
Tôi hiếu kỳ lật xem bản nhạc, những nốt nhạc uốn lượn xâm chiếm tâm hồn tôi.
Giai điệu ai oán, thê lương, âm thầm chịu đựng, không bi tráng như Hóa điệp mà thảm thương, đau xót hơn cả Hóa điệp.
“Tôi vừa nói chuyện với người viết nhạc cho phim, họ còn muốn tìm người viết
lời rồi phối thêm Cello và mấy loại nhạc cụ dây làm nên một bản nhạc hiện đại
kinh điển nhất. Nếu em có thể, tốt nhất là nhanh chóng về nước cùng chúng tôi
thu bản nhạc này.”
“Mạnh tiên sinh, anh đã làm rất nhiều điều vì tôi rồi!” Tôi gập cuốn nhạc vào,
đẩy đến trước mặt anh ta. “Những bản nhạc hay như vậy nên để người nổi tiếng
biểu diễn.”
“Tôi làm không phải vì em. Tôi làm những điều này là vì mình, vì...” Anh ta
nhìn tôi, trong ánh mắt ánh lên ý niệm đầy kiên định. “I love you!”
“I have been married.”
Tôi bình tĩnh nhìn anh ta. Anh ta không hề kinh ngạc như tôi tưởng. Sau khi sự
kinh ngạc ngắn ngủi đó qua đi, suy nghĩ bỗng biến thành lý tính.
“Anh ta... có phải đã không còn trên thế giới này nữa không?”
“Không phải.”
Tôi nhìn ra cửa sổ, mây mù quẩn quanh trước mặt, bầu trời xám xịt bao trùm lên
thành phố xa lạ.
Chẳng phải thế sao? Chúng tôi ở một thế giới nhưng không bao giờ xuất hiện cùng
lúc, có khác gì âm dương cách trở?
“Tôi tin rằng... nếu còn sống, nhất định anh ta sẽ không nhẫn tâm vứt bỏ một
người con gái như em.”
Tôi cười chua chát, lắc đầu.
Không nhẫn tâm ư? Tôi bị hắn vứt bỏ hết lần này đến lần khác.
Nhưng không biết lần này hắn bị tổn thương hơn hay tôi bị tổn thương hơn?
“Em có bao giờ nghĩ nhìn thấy bộ dạng em thế này anh ta sẽ cảm thấy thế nào
không?” Mạnh Huân chậm rãi nói.
“Nếu không còn việc gì nữa thì tôi đi trước đây.” Tôi cầm túi xách rồi đứng
dậy, anh ta cũng nhanh chóng đứng dậy chặn tôi lại.
“Tại sao em không để anh ta nhìn thấy vẻ đẹp tuyệt vời của em, để anh ta biết
rằng không có anh ta, cuộc đời em vẫn có ánh mặt trời xán lạn?”
Anh ta đặt bản nhạc lên tay tôi, nói: “Về nước chơi đàn đi, bản nhạc này chắc
chắn sẽ thay đổi cuộc đời em, em không nên cảm thấy nợ tôi điều gì, tôi làm
những điều này là vì tôi.”
“Tôi...”
Anh ta ngắt lời tôi: “Đừng từ chối tôi, kể cả em không yêu tôi, tôi vẫn yêu
thích tài năng của em.”
Tôi ngây người nhìn anh ta rời đi, bỗng phát hiện ra anh ta thật thẳng thắn, vô
tư.
Tôi đã trở về, lúc xuống máy bay, tôi không tin mình đã trở về.
Con phố quen thuộc, những kiến trúc quen thuộc, ngay cả mùi hương cũng thật gần
gũi.
Tôi mở cửa sổ xe, đưa tay ra ngoài để cảm nhận làn gió thân quen. Thế giới có hắn
nên cả gió cũng nhẹ nhàng đến vậy.
“Hàn tiểu thư, đây là lịch làm việc của cô, cô xem có ổn không? Nếu có vấn đề
gì tôi sẽ điều chỉnh lại.” Đó là giọng nói của trợ lý mà Mạnh Huân sắp xếp cho
tôi, phụ trách lịch làm việc và sinh hoạt của tôi trong thời gian tôi về nước.
Tôi đón lấy, xem kỹ một lượt, lịch làm việc không quá dày đặc, tôi vẫn có thời
gian rảnh rỗi.
“Lịch làm việc không có vấn đề gì nhưng... tôi không ở khách sạn Triển Hạo, đổi
chỗ khác cho tôi.”
Khuôn mặt cô ấy thoáng chút kinh ngạc: “Vâng, tôi sẽ lập tức đổi cho cô!”
Trợ lý mà Mạnh Huân sắp xếp cho tôi không hề hỏi tại sao, sau một hồi nói
chuyện điện thoại, dàn xếp ổn thỏa xong, cô ấy nói với lái xe: “Làm ơn cho
chúng tôi đến khách sạn Bán Đảo.”
Cô ấy mỉm cười vẻ ái ngại, rất khách sáo nói: “Hàn tiểu thư, thật xin lỗi vì
không sắp xếp ổn thỏa cho cô, là do tôi sơ suất.”
Tôi bỗng nhận ra mình đã thất lễ, nở nụ cười ngọt ngào: “Xin lỗi! Không phải là
tôi cố ý gây thêm phiền phức, chỉ là khách sạn Triển Hạo đã để lại rất nhiều ký
ức không đẹp trong tôi.”
Cô ấy cười xã giao vẻ kinh ngạc, cẩn thận quan sát tôi một lúc mới áy náy nói:
“Tên tiếng Anh của tôi là Lucia.”
“Lucia, tôi thích mọi người gọi tôi là Thiên Thiên, cô cứ gọi tôi như vậy.”
Cô ấy lại mỉm cười với tôi. Nụ cười ấy không còn là kiểu xã giao nữa mà có thêm
chút tình cảm.
Sau khi về đến khách sạn, tắm nước nóng xong, tôi bước ra thì Lucia đã treo
quần áo và lễ phục vào trong tủ quần áo.
Cô ấy chỉ mang ít đồ
