tùy thân bày ở phòng ngủ bên cạnh, xem ra cô ấy định chăm
sóc tôi 24/24.
“Tôi cần nhiều váy áo đến thế sao?” Tôi nhìn số quần áo trong tủ, tuy không có
nhãn hiệu nhưng có thể nhận ra toàn là đồ mới. Tôi không nghĩ đi thu âm lại cần
nhiều váy áo diễm lệ đến mức phô trương như vậy.
“Có thể sẽ cần đến.”
Hình như cô ấy có hàm ý gì đó, tôi vừa dùng khăn lau tóc vừa ngẫm nghĩ lời cô
ấy nói. Xem ra Mạnh Huân cố gắng thuyết phục tôi đến đây với mục đích không đơn
giản. Tôi lại nghĩ theo chiều hướng khác, đã về nước rồi thì tùy anh ta vậy.
Tôi không tin là anh ta định bán tôi. Mà có bán tôi thì cũng dễ hiểu vì ai bảo
tôi khiến anh ta thua lỗ nhiều như vậy.
“Hàn tiểu thư...”
“Cứ gọi tôi là Thiên Thiên.” Tôi mỉm cười, cũng có thể là do thói quen giao
tiếp, tôi thích mỉm cười với người khác, luôn cảm thấy nụ cười ngọt ngào cũng giống
như âm nhạc có thể mau chóng kéo gần khoảng cách với người lạ.
“Thiên Thiên!” Lucia có chút gượng gạo khi gọi tên tôi. “Đây là kịch bản của bộ
phim đó, đạo diễn muốn cô hiểu tình tiết của câu chuyện và tình cảm được gửi
gắm vào âm nhạc.”
“Được thôi.” Tôi bưng tách cà phê trên bàn mà Lucia vừa mới pha xong, vị vừa
đắng vừa chua, là Blue Mountain.
Tôi nhìn tách cà phê rồi nhìn Lucia, cười nói: “Cảm ơn!”
Tôi uống một ngụm, một luồng ấm áp thấm sâu vào máu, không ngờ anh chàng công
tử như Mạnh Huân lại quan sát tinh tế, tỉ mỉ đến vậy. Tôi không đón nhận Mạnh
Huân không phải vì anh ta không xuất sắc mà là vì quá xuất sắc.
Trong làng giải trí, minh tinh cưới đại gia là chuyện thường thấy cũng giống
như người đẹp sánh duyên cùng anh hùng vậy. Những nhân viên của công ty giải
trí ở ngoài nhìn vào thì tưởng tôi thờ ơ, lạnh nhạt là làm bộ hòng gợi lên ham
muốn chinh phục của Mạnh Huân.
Thực tế, tôi thấy rất nhiều nữ minh tinh bị đại gia ruồng bỏ rồi lại bị báo chí
mỉa mai, châm chọc. Cho nên, dù biết rõ như vậy, không cần biết chuyện tình yêu
của bọn họ oanh liệt như thế nào nhưng trong mắt người bàng quan, không phải là
những đại gia đào hoa sai mà là những cô gái đó không biết lượng sức mình,
không hiểu biết, không biết tình yêu của người đàn ông mỏng manh đến thế nào.
Đến cả tình yêu mà Hàn Trạc Thần dành cho tôi còn không vượt nổi sóng gió thì
tình yêu nhất thời của Mạnh Huân có thể duy trì được bao lâu?
Tôi ngả người vào đầu giường, vừa thưởng thức cà phê vừa đọc kịch bản còn đắng
chát hơn cả cà phê. Đó là câu chuyện về một cuộc ngoại tình rất thực, nữ nhân
vật chính xinh đẹp, đa tài yêu một người đàn ông đã có vợ, vô cùng khổ sở nhưng
lại cam tâm tình nguyện. Có lẽ để hợp lý và thực tế, trong kịch bản tình yêu
chân thành mâu thuẫn gay gắt với trách nhiệm, quan niệm luân lý đạo đức, lý
tính và tình cảm mãnh liệt đan xen. Kết thúc bộ phim là bi kịch tình yêu xúc
động lòng người của đôi nam nữ. Sau bao do dự, nữ nhân vật chính đã quyết định
cưới nam nhân vật phụ vừa xuất sắc vừa si tình. Lúc kết thúc, một bản dương cầm
bi thương vang lên, nữ nhân vật chính nhìn nam nhân vật chính đến tham dự lễ
cưới của mình, anh ta đứng ở một góc lặng lẽ nhìn nữ nhân vật chính, cô khoác
tay chú rể nở nụ cười ngọt ngào với anh ta.
Lúc chúc rượu, anh ta hỏi cô gái: “Em yêu anh ta ở điểm gì?”Cô gái mỉm cười trả
lời: “Em yêu anh ấy vì anh ấy là người đàn ông em có thể yêu.”
Anh ta thất vọng rời khỏi đó, cô gái nhìn theo bóng lưng anh ta, nước mắt lưng
tròng.
Anh ta đã khuất bóng nhưng cô gái vẫn nhìn theo.
Chú rể đứng sau lưng, ôm vai cô gái nói: “Anh tin chắc rằng sẽ có ngày em yêu
anh.”
Nhìn đến ba từ cuối, tôi gập kịch bản lại, thở một hơi dài: “Kịch bản này thật
biến thái.”
“Hả?” Lucia ngồi cạnh tôi xem tạp chí nghệ thuật giật mình bởi câu nói đó,
ngẩng đầu ngơ ngẩn nhìn tôi rồi nói: “Cô là người con gái duy nhất tôi từng gặp
không thấy kịch bản này cảm động đến rơi nước mắt.”
Tôi đặt tách cà phê xuống, túm túm mái tóc sắp khô. “Nếu anh ta thực sự yêu cô
gái ấy thì không nên từ bỏ, sao cô gái không biết rằng người đàn ông ấy có thể
vì cô ấy mà ly hôn?”
Lucia mỉm cười, tò mò nhìn tôi: “Nếu cô là nữ nhân vật chính, cô sẽ làm thế
nào?”
“Tôi ư?” Tôi lật tấm chăn lụa mềm mại đang ấp trong lòng ra, bước xuống giường,
ngồi bên cây dương cầm, ngón tay đặt lên những phím đàn lạnh lẽo. “Kể cả yêu
người đàn ông không nên yêu, tôi cũng sẽ không cưới người khác.”
“Nam nhân vật chính là vì muốn tác thành cho người mình yêu. Còn nữ nhân vật
chính từ bỏ để mở ra lối thoát cho người mình yêu.” Lucia thấy tôi không nói gì
liền tiếp tục: “Đạo diễn muốn cô có thể thấu hiểu tâm trạng của nữ nhân vật
chính, thử cảm nhận tình yêu và nỗi đau của cô ấy.”
“Ừ, tôi sẽ làm vậy.”
Những nốt nhạc du dương, tiếng nhạc bi thương cất lên tận sâu trong trái tim.
“Em yêu anh ấy vì anh ấy là người đàn ông em có thể yêu.”
Lời thoại thật hay!
Đã hai năm rồi, tôi lại trở về, nếu nói không muốn gặp hắn là không thật lòng.
Nhưng tôi thực không muốn vớt vát, níu kéo, cũng không muốn nói với hắn câu:
“Em yêu anh” nữa, càng không hèn mọn đến mức xin hắn cho tôi một cơ hội.
Nếu có c