Ngự Phồn Hoa

Ngự Phồn Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210753

Bình chọn: 7.00/10/1075 lượt.

giải quyết mọi việc một cách nhẹ nhàng, lại chưa bao giờ thấy hắn luống cuống hoảng loạn như vậy… Nam nhân này, nàng vốn đã hạ quyết tâm ở bên cạnh hắn cả đời, nhưng hoá ra lời thề này lại là thứ mỏng manh nhất thế gian.

“Mẫu phi chàng hẳn là yêu phụ thân chàng lắm? Như vậy bà ở trong cung nhất định là thật sự vất vả.” Hai tay nàng dùng sức nắm thành quyền, móng tay như muốn vỡ vụn, “Nhưng với ta thì không. Ta sẽ không yêu hắn, chỉ cần lấy lòng hắn.”

Gió núi phía sau thổi mãnh liệt, lướt qua những sợi tóc rối trên thái dương nàng, trên gương mặt như ngọc, đôi mắt đen trắng rõ ràng mang theo sự đoạn tuyệt khó tả. Là thật phải mất đi nàng sao? Giang Tái Sơ đau đến cùng cực, còn muốn ngửa đầu cười to, cục diện như vậy, có lẽ đó là ý trời chăng?

Đêm đó mời Vương Hộ vào phủ Thục Hầu vội vã như vậy, nếu có thể nhờ hắn một chút, biết trước nội dung thánh chỉ, có lẽ còn có đường sống quay về.

Hắn trơ mắt nhìn nàng càng chạy càng xa, từng ở trên chiến trường, cho dù bên cạnh chỉ còn thân vệ, nhưng cũng chưa bao giờ hắn tuyệt vọng như lúc này!

Bởi vì trong lòng hắn đã rõ, hắn thật sự phải mất nàng.



Tháng tư năm Nguyên Hi thứ năm, Ninh Vương hộ tống Gia Hủy Quận chúa vào kinh.

Gia Hủy Quận chúa giữ đạo hiếu hết ba tháng, về tình về lý thì thời gian cũng quá ngắn, cuối cùng Thái hậu hạ ý chỉ, dặn Quận chúa có thể vào kinh trước rồi sắp xếp sau, sau đó sẽ tiến hành hôn lễ.

Duy Tang vốn có thể cự tuyệt, cuối cùng lại đáp ứng.

Sau khi sứ giả đưa ấn ngọc tỉ cho A Trang, tiểu tử kia giật nhẹ tay áo của nàng, “Cô cô, người mang A Trang đi cùng được không?”

Duy Tang giật mình, thay hắn sửa áo mũ lại một chút, “Không được.”

“Nhưng mỗi lần người đi đều dẫn A Trang theo…” A Trang cúi đầu chực khóc.

“Hàn Đông Lan!” Duy Tang không biết vì sao mà bỗng nhiên cảm thấy kích động, “Con đã lớn rồi! Còn muốn khóc?!”

Bị nàng làm cho hoảng sợ, A Trang nuốt nước mắt trở về, sợ hãi nhìn nàng không nói lời nào.

Nàng nói xong liền hối hận, hít sâu một hơi, kéo nó tới bên người, thấp giọng nói: “Sau này cô cô không có ở đây, con phải học cho tốt, Triệu đại nhân sẽ đốc thúc con… Có cái gì không hiểu, tất cả có thể hỏi hắn.”

“Triệu gia gia dữ lắm!” A Trang vẻ mặt đau khổ nói, “Mỗi lần con đọc sách…”

“Không đọc sách thì sao thành tài?” Duy Tang ôn nhu nói, “Phải nghe lời của Triệu gia gia.”

Triệu Đỉnh Vũ là Trung Thư Lệnh của Xuyên Thục, được Hàn Ủng tín nhiệm, nay đem quyền hành giao cho hắn, Duy Tang cũng thấy yên tâm.

“Cô cô, vậy người và Ninh Vương thúc thúc đi kinh thành chơi, khi nào thì trở về?” Nó cầm bảng chữ trên bàn lên, bỗng nhiên ngẩng đầu hỏi.

Duy Tang im lặng nghĩ một chút, lại cúi đầu mài mực cho nó, chậm rãi nói: “Rất nhanh thôi.”

“Nhanh đến chừng nào?” A Trang không chịu buông tha, “Cô cô, con cho người thời gian ba tháng được không? Như vậy còn có thể kịp trở về và tháng bảy, dẫn A Trang đi xem hoa đăng.”

Nàng cúi đầu, lại nghiêng người, không để đứa cháu nhìn thấy nét mặt của mình, cười nói: “Được.”

Nước mắt nóng hổi nhẹ nhàng rơi xuống nghiên mực, một giọt, hai giọt, mực bắn lên, đọng lại trên mu bàn tay, toả ra như đoá hoa đen.

Lúc A Trang tập viết chữ ổn định một lần nữa, Duy Tang rốt cuộc cũng ngẩng đầu, nhìn tiểu tử phấn điêu ngọc mài kia… bởi vì nhớ đến mẫu thân mà nó gầy đi rất nhiều.

Sau này, ngay cả mình cũng không ở bên cạnh nó.

Nhưng làm sao bây giờ…

Con đường này gian nan như vậy, nàng nên vì nó mà kiên định… tiếp tục đi tới.

Ngày mười tám tháng tư năm Nguyên Hi thứ năm, Thục Hầu đưa tiễn Gia Hủy Quận chúa và Ninh Vương ở bên ngoài thành Cẩm Châu.

Hàn Đông Lan mặc dù mới cao nửa người, lại mặc bào phục nhị phẩm, nhưng cũng ra dáng bưng chén rượu trong tay, kính Ninh Vương.

Ninh Vương cúi người nhận lấy, uống một hơi cạn sạch, chợt nghe giọng nói trẻ con thì thầm: “Ninh Vương thúc thúc.”

Hắn hơi định thần lại, đã thấy tiểu Thục Hầu ngửa đầu, cố gắng kiễng chân, vẻ mặt khẩn thiết.

Hắn cúi người xuống, tiến đến bên cạnh nó, thấp giọng hỏi: “Làm sao vậy?”

“Cô cô con mấy ngày nay thân thể không tốt, người phải chăm sóc nàng nha!” Nó vội vàng nói, “Nàng còn đồng ý tháng bảy trở về dẫn con đi xem hoa đăng! Ninh Vương thúc thúc, khi đó người cũng đến nha!”

Giang Tái Sơ trong lòng đau xót, không khỏi quay đầu nhìn một cái.

Nàng vẫn chưa bước ra từ trong xe ngựa, có lẽ là… không dám xuất hiện?

“Được, ta sẽ chăm sóc cô cô của con.” Hắn muốn đưa tay xoa đầu A Trang, lại cảm thấy không ổn, đành chắp tay, “Thục Hầu, từ biệt tại đây.”

“Tạm biệt!” Tiểu tử kia giơ bàn tay nhỏ bé lên, lớn tiếng hô về phía chiếc xe ngựa tráng lệ cách đó không xa, “Cô cô, tạm biệt!”

Bốn con tuấn mã được đặt song song trước xe, bỗng nhiên có động tĩnh. Màn che trên chiếc xe ngựa đỏ thẫm đột ngột bị kéo ra, thân ảnh mặc hỉ phục đỏ chợt hiện ra.

Duy Tang nghe thấy tiếng kêu của đứa cháu nhỏ, bất chấp thị nữ ngăn cản, vén váy lên mà vọt ra.

Mãi đến khi đứng trước mặt A Trang, hốc mắt nàng đỏ hoe nhìn nó. Nàng cúi người xuống, ôm nó vào trong ngực.

Trang phục diễm lệ, mặt mày quyến rũ, hai má ửng hồng, tóc mai như


Polly po-cket