êu Triết lý giải hết các nghi vấn, ngày làm việc cuối cùng của Thượng Quan Nhu tại Nhiêu gia đã chính thức kết thúc.
Thời gian một tháng, nói nhanh thì không nhanh, nói chậm cũng không chậm, cô sắp xếp lại đồ dùng của bản thân chuẩn bị rời khỏi Nhiêu gia, A Tử thì vui sướng nhảy nhót, lão quản gia John lại có vài phần không nỡ.
“Hinh Mi, cháu thật sự không đợi thiếu gia trở về, nói lời tạm biệt với cậu ấy sao?”. Ông nhìn ra được thiếu gia đối với cô có chút để ý, tựa như nhận được chút sức sống từ cô.
“Quản gia John, cô ấy chỉ là một nữ giúp việc nho nhỏ, thiếu gia làm sao có thể nhớ kỹ? Cho dù cô ấy đi rồi, thiếu gia cũng sẽ không phát hiện trong nhà thiếu một người hầu nho nhỏ đâu.”
A Tử thực mất hứng, vậy mà John lại có thể đưa ra loại đề nghị này.
Kỉ Minh Hi so với cô chỉ thông minh hơn một chút, các phương diện khác làm thế nào hơn được cô.
Xét về ngoại hình, cô cũng được coi là mỹ nữ, muốn dáng người có dáng người, muốn dung mạo có dung mạo. Hơn nữa gia đình của cô cũng không tính là kém, ba cô là công chức nhà nước, mẹ cô là giáo viên mầm non, cô có một người anh hơn cô 3 tuổi thuộc giai cấp trí thức.
Nếu cô nguyện ý thì có thể ở nhà sống thoải mái, sở dĩ đến Nhiêu gia làm nữ giúp việc hoàn toàn là để hấp dẫn ánh mắt Nhiêu Triết.
cô thấy, diện mạo chỉ được coi là thanh tú của Kỉ Hinh Mi căn bản không xứng với Nhiêu Triết vốn có dung mạo, gia thế, mọi thứ đều vĩ đại.
Về phần vị hôn thê đã bị đưa ra nước ngoài của Nhiêu Triết- Uông Chỉ Lan lại càng không đáng nhắc tới.
Trong tương lai cô có tự tin sẽ tìm được cơ hội làm cho Nhiêu Triết yêu mình.
Nhưng cô không nghĩ tới, tại thời điểm cô thực hiện mục tiêu gả vào hào môn, vậy mà lại xuất hiện một Kỉ Hinh Mi, trong ấn tượng của cô, Kỉ Hinh Mi căn bản chính là cái hũ nút, cả ngày không nói một câu, rắm cũng không thả lấy một cái, không nghĩ tới một cái hũ nút như vậy lại có thể khiến cho thiếu gia chú ý.
Hừ! Sớm biết rằng thứ đồ như cửu liên hoàn có thể khiến thiếu gia coi trọng, cô cũng sẽ đi học.
Kỉ Hinh Mi chiếm được tiện nghi làm cho cô vô cùng ảo não.
Cho nên đến thời điểm Kỉ Hinh Mi chuẩn bị rời đi, cô hận không thể mua pháo về đốt tiễn Kỉ Hinh Mi đi.
Mặc kệ sự khiêu khích châm chọc của A Tử, Thượng Quan Nhu lễ phép nói với John: “Cháu cảm ơn quản gia John từ trước tới giờ vẫn luôn quan tâm tới cháu, nhưng như lời A Tử nói, cháu chẳng qua cũng chỉ là một nữ giúp việc, hẳn thiếu gia sẽ không để ý đến cháu đâu.”
Kéo rương hành lý đi, Thượng Quan Nhu bước tới cửa, cô xoay người, cười nói: “Vì không gây thêm phiền toái cho thiếu gia, cháu đành đi trước một bước, quản gia John không cần phải đưa tiễn, có thời gian cháu sẽ lại đến thăm mọi người.”
Trong trí nhớ của John, Kỉ Hinh Mi trước đây ở trong trường hợp này chắc chắn sẽ không nói lên lời, loại phương thức nói chuyện làm mình thấp đi để người kia tốt hơn này, ông mới chỉ thấy ở một người.
Đó là… Thượng Quan tiểu thư.
không hiểu vì sao, từ sau khi vị tiểu thư kia qua đời, ông lại cảm thấy nhất cử nhất động của Kỉ Hinh Mi rất giống với cô ấy, nếu như là bắt chước thì ánh mắt sao có thể giống nhau đến như vậy, thật là làm người ta cảm thấy cổ quái.
Có lẽ là ông nghĩ nhiều rồi, lớn tuổi, suy nghĩ một chút lại sinh ra bao nhiêu chuyện kỳ quái.
John cũng không miễn cưỡng, khách sáo vài câu, nhìn cô bước ra khỏi cửa lớn của Nhiêu gia, liền xoay người trở về.
Hít một hơi thật sâu, quay đầu nhìn lại đã thấy cửa lớn Nhiêu gia đóng chặt, Thượng Quan Nhu kéo hành lý, quay người chậm chạp đi về hướng bến xe bus.
Lúc này một chiếc xe màu đen từ xa đang chạy lại đây, trong lòng cô cứng lại, đó là xe của Nhiêu Triết.
Anh thế nào sớm không về, muộn không về lại về nhà đúng lúc này,
Tốc độ của xe dần chậm lại, thời điểm chạy đến bên người cô chiếc xe dừng hẳn lại, cửa kính phía sau xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú của Nhiêu Triết.
Tuy rằng không muốn có quan hệ cùng người này, nhưng nên có lễ phép thì cô vẫn có: “Thiếu gia, anh tan tầm rồi?”
Nhiêu Triết nhìn hành lý trong tay cô, đột nhiên nhớ lại từ hôm nay cô sẽ nghỉ việc.
Nhiêu Triết hờ hững nhìn cô hồi lâu rồi nói ra một câu ngay cả chính anh cũng không dám tin: “Nếu tôi tăng lương cho cô, cô có thể ở lại Nhiêu gia giúp việc không?”.
Thấy vẻ mặt giật mình của cô, anh lại nói tiếp: “Tuy rằng cô rất ngỗ nghịch nhưng thỉnh thoảng thấy người như vậy cũng không tệ.”
Lái xe phía trước suýt nữa bật cười vì câu nói này, thiếu gia nhà hắn nói cái gì vậy?
Thượng Quan Nhu cũng suýt bật cười vì câu nói của anh.
May mà cô nhịn xuống, nghiêm trang lắc đầu: “Cám ơn thiếu gia đã coi trọng tôi, nhưng hiện tại tôi không có nhiều hứng thú đối với công việc này nên chỉ có thể buông tha sự nâng đỡ của thiếu gia”.
Nhiêu Triết cũng không khuyên cô nữa, chỉ cười như không cười nhìn cô một hồi lâu mới gạt cửa sổ xe lên, ra hiệu cho lái xe tiếp tục lái.
Thượng Quan Nhu bị bỏ lại một chỗ cảm thấy không thể nói được lời nào.
Khi xe đã chạy đến trước cửa lớn Nhiêu gia, cô không nhịn được nghĩ, gã Nhiêu Triết này thật không có phong độ của đàn ông, nhìn