Người Mẹ Vị Thành Niên

Người Mẹ Vị Thành Niên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210592

Bình chọn: 7.00/10/1059 lượt.

trên giường vẫn như cũ không hề động tĩnh, Lâm

Duyệt trong lòng lộp bộp giật mình, hay là chết rồi? Nhìn ngực cô ấy, rõ

ràng đều còn phập phồng nha!

Bị lòng hiếu kì thôi thúc, Lâm Duyệt do dự mà hướng bên

giường sát lại, gần gũi quan sát nữ tử. Mơ hồ nhìn thấy, lộ ra bên

ngoài chiếc chăn là một khuôn mặt còn trẻ, xinh đẹp, hơn nữa….

‘Phanh’ một tiếng vang lên, là thanh âm thân mình Lâm

Duyệt ngã xuống đất nằm trên thảm nhà, trời ạ ——! Là nàng bị ảo

giác sao? Vì sao nàng lại thấy được người kia có bộ dáng giống y hệt nàng

a ?

Làm sao có thể? Nàng căn bản không biết người này nha? Vì muốn biết rõ ràng chân tướng, Lâm Duyệt giãy giụa từ trên đất bò lên,

nghiêng ngả chao đảo chạy vội tới cửa sổ phía trước, ‘Xoạt xoạt’ một tiếng đem

toàn bộ rèm cửa sổ kéo ra. Ánh mặt trời chói mắt trong chốc lát xuyên qua cửa

sổ xói vào, chiếu sáng từng ngóc ngách của phòng ngủ, cũng chiếu vào khuôn mặt

tuổi trẻ xinh đẹp như hoa của cô gái đang nằm trên giường kia.

Đúng vậy, khuôn mặt kia giống nàng như đúc, chẳng qua là sắc

mặt so với nàng tái nhợt hơn chút, đôi mắt khép chặt có lẽ đã bị ánh mặt trời

kích thích. Nhắm chặt một lúc sau he hé mở ra, ánh mắt yếu ớt trừng trừng nhìn

ở trên người Lâm Duyệt.

Tựa như không chút ngạc nhiên, nhẹ nhàng mà nhếch khóe môi lộ

ra một nụ cười chua xót, gian nan mở miệng nói: “Rốt cục cô cũng

đến đây….”

Trong đầu Lâm Duyệt ầm ầm một tiếng chấn động, điều đầu tiên

mà nàng nghĩ đến là nữ nhân này nhất định là mẹ của tiểu Thư Tình, vợ trước của Mạc Lặc Nghị Phàm! Cuối cùng nàng cũng biết Mạc Lặc Nghị Phàm

vì sao lại nhận sai người, nàng luôn đoán nữ nhân đó rõ ràng vẫn còn đang tồn

tại.

Không biết vì sao, trái tim kỳ lạ lại nhói đau một chút….

Vì sao cô ấy lại nằm ở nơi này ? Vì sao bộ dáng của nàng

và cô ấy lại giống nhau như vậy ? Lâm Duyệt có cảm giác đầu mình sắp nổ

tung mất thôi.

”Cô làm sao vậy? Bị tôi dọa ngã sao?” Cô gái kia nhìn

nàng hỏi, trên mặt có chút nhanh nhẹn cùng hoạt bát, thậm chí còn có nụ cười xấu xa như kiểu đang đùa dai.

“Cô là yêu hay là ma?” Lâm Duyệt lăng lăng hỏi, vì sao cô ta

giống như có quen bản thân mình? Vì sao biểu tình của cô ta có thể

thong dong như vậy?

“Tôi gọi là Diệp Giai, không là yêu cũng không phải ma.” Nữ

tử ôn nhu cười nói, trên mặt thần sắc bệnh tật nhất thời tiêu thất không

ít. Nhìn Lâm Duyệt nói: “Tôi nghe Tường Phi nói có một cô gái bộ dạng giống tôi như đúc, tôi cầu anh ấy thật lâu mới cho tôi thấy được cô đấy. ”

“Diệp Giai? Tôi không biết cô….”

“Tôi lớn hơn cô 2 tuổi, có lẽ là chị gái thất lạc của cô

nga.” Diệp Giai tủm tỉm cười, nhìn nàng.

“Cho dù là chị em ruột, cũng không có khả năng giống như vậy

chứ ?.” Lâm Duyệt thấp giọng lẩm bẩm, lập tức nhìn chằm chằm cô ấy hỏi:

“Chị làm sao có thể ngủ ở nơi này? Người thân của chị đâu?”

Nghe câu sau, vẻ mặt Diệp Giai tối sầm lại, trầm ngâm sau một

lúc nhàn nhạt mở miệng nói: “Tôi đã quên.”

“Quên?” Lâm Duyệt lại lần nữa kinh ngạc hét lên. Diệp Giai

khẽ gật đầu một chút: “Đúng vậy, tôi quên rất nhiều việc.”

“Chị cũng không nhớ rõ bản thân có một người chồng và con

gái ?” Lâm Duyệt khẩn cấp hỏi, mỗi một câu nói, đều cảm thấy trong lòng bản thân đang nhỏ lệ, không hiểu sao lại thương cảm như vậy.

Diệp Giai lặng yên nhìn nàng, trong đầu lại lần nữa hiện ra

một thân ảnh anh tuấn suất khí, người nam nhân kia luôn xuất hiện ở trong mộng,

lại thấy không rõ khuôn mặt, chẳng lẽ là chồng của cô sao?

Diệp Tường Phi từng đã nói qua cô có yêu một người nam nhân,

một người xuất thân từ xã hội đen cũng là sát thủ của thương giới,

cô vẫn luôn tưởng rằng đây là lý do bịa đặt để nhốt cô lại đây. Lâm Duyệt cư

nhiên cũng nói cô có chồng và con gái, vậy đó, đều là thật sao?

Cô lắc lắc đầu, ảm đạm nói: “Tôi không nhớ rõ….”

“Nhưng là hắn lại đang tìm chị đã hai năm rồi .”

Lâm Duyệt cả giận nói, nhớ tới Mạc Lặc Nghị Phàm luôn thân tình với bản thân

mình, trong lòng liền khổ sở thay hắn.

“Lâm tiểu thư, thiếu gia ở bên ngoài kêu ngài.” Lão quản gia

vừa mới biến mất không biết khi nào đã trở về, giương giọng nhắc nhở nói, bỏ

qua sự cố ý ở đánh gãy cuộc đối thoại của hai người.

Diệp Giai rất rõ ràng, Diệp Tường Phi không thích cô đi hỏi

quá nhiều về chuyện tình trong qúa khứ, cho dù trong lòng có thiệt nhiều

thiệt nhiều nghi vấn, nhưng là, vẫn không dám hỏi ra lời.

Thật vất vả mới có thể tiếp xúc với một người bên ngoài, cô

cứ như vậy mà để mất cơ hội sao ? Cảm giác được lão quả gia

đang ở hướng bên này đi tới , tim Diệp Giai đập mạnh, nhìn Lâm Duyệt suy

yếu hỏi: “Chồng của tôi… Tên gọi là gì?”

“Lâm tiểu thư, xin theo tôi đi ra ngoài đi.” Lão quản gia đi

đến, cung kính cũng không thất lễ nghiêm khắc nói, đối với Lâm Duyệt làm

tư thế mời đi .

“Hắn gọi….” Lâm Duyệt ở bị lão quản gia cường ngạnh mời

đi ra ngoài, chỉ tới kịp nói ra hai chữ như vậy, ở trong ánh mắt nghi hoặc của Diệp Giai rời đi.

Cửa phòng lại lần nữa bị lão quản gia đóng lại, Lâm Duyệt

muốn biết rõ ràng chân tướng đứng ở trước cửa thật lâu không muốn rời đi, nàng

không nghĩ ra là, vì sao Diệp


XtGem Forum catalog