y xấu hổ, cô vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, tìm được một chỗ trạm xe bus, tựa vào chỗ đó.
Ánh
trăng nhạt, yên lặng như nước, tâm tình cô lúc này, không hợp như vậy,
lúc trở lại ký túc xá trường học, đã 10 giờ, Hoan Nhan đơn giản rửa mặt, nặng nề đi ngủ.
Một đêm nằm mơ liên tục, thế nhưng giấc mơ kia
sao chân thực như vậy, Tống gia minh châm biếm, khuôn mặt Lâm Thiến đắc ý tươi cười, mẹ kế đánh chửi (đánh đập + chửi mắng), ngay cả ở trong mộng cũng đau, cô đau đến nước mắt chảy xuống....
"Hứa Hoan Nhan, mày còn ngủ! Mày còn không đứng dậy, ba già của mày nên gặp Diêm Vương
rồi!" Có người thô lỗ xô đẩy thân thể Hoan Nhan, tiếng mắng thét chói
tai mắng rõ ràng làm lỗ tai cô như bị kim đâm, mờ mịt mở mắt ra, trước
mặt là khuôn mặt tức giận của mẹ kế.....
Hoan Nhan ngồi dậy, nghe không rõ mẹ kế chán ghét chửi rủa và mắng, bộ dáng như điên cô chạy tới bệnh viện....
"Ba, ba không sao chứ, ba...." Nhưng nhìn thấy toàn thân máu tươi hướng về
phòng giải phẫu, chân cô mềm nhũn, bổ nhào lúc cửa phẫu thuật đóng, cô
giống như bùn ngã trên mặt đất.....
"Uống uống uống, bây giờ thì
tốt rồi, ông ta bị đâm chết a! Đâm chết không cần tiền thuốc men, không
cần cho chúng ta thêm phiền phức!".
"Bà ít nói vài câu được
không? Ba đã như vậy rồi...." Hoan Nhan quay đầu lại, không còn sức lực
quay về phía Hoàng Thư Quyên gầm nhẹ.
"Ít nói vài câu? Ba cô
không bị đâm chết, nhưng lại đem xe mấy trăm vạn người ta hỏng rồi, Hứa
Hoan Nhan, cô bây giờ làm sao? Hay đem nhà bán đi, cũng biết không đến
mấy trăm vạn, tôi mặc kệ, chủ nợ ngay tại bên ngoài, cô đi đi, đi xử lý
đi, nằm bên trong chính là ba cô, cùng tôi không có quan hệ!".
Hoàng Thư Quyên hùng hổ đem thân thể nhỏ gầy Hoan Nhan kéo ra ngoài, ánh mặt
trời chói mắt dội vào mặt, người đàn ông trong xe, kiêu ngạo nâng cằm
lên, nhìn thấy một người đàn bà mập lôi kéo thân thể nho nhỏ, ánh mắt tà tứ xoay quanh nở nụ cười nhạt.
Chân tay Hoan Nhan lúng túng đứng ở chiếc xe hoa lệ bên cạnh, Hoàng Thư Quyên sớm bỏ trốn mất dạng, núp
rất xa, tóm lại chuyện xấu như vậy, cô tự nhiên có thể trốn thật xa thì
trốn thật xa.
Ánh mặt trời gần như đem làn da trong suốt của cô
nướng lên, cô thử tham dò đưa tay chạm vào xe, cửa kính chậm rãi hạ
xuống, mặt Thân Tống Hạo vẫn là mang theo ý cười không nghiêm túc, một
chút lộ ra.
"Hứa Hoan Nhan, rất không may, chúng ta lại gặp mặt"
Anh dương môi mỏng, đôi mắt lẳng lơ đánh giá con mồi, gần như đem cả
người Hoan Nhan nhìn thấu.....
Chương 18: Đến bước đường cùng
"Hứa Hoan Nhan, rất không
may, chúng ta lại gặp mặt" Anh dương môi mỏng, đôi mắt lẳng lơ đánh giá
con mồi, gần như đem cả người Hoan Nhan nhìn
thấu.....
"Là, là anh?" Hoan Nhan suy nghĩ rất lâu, mới nhìn rõ
khuôn mặt trước mắt này, cô lập tức hô nhỏ, cả kinh lui về phía sau vài
bước.....
Người trước mặt này, dĩ nhiên là người đàn ông cùng cô giao dịch một đêm kia!
"Thế nào? Cô có vẻ xem ra cực kỳ kích động, Hứa Hoan Nhan tiểu thư....." Anh dương môi, đi xuống xe, đưa tay đút vào trong túi quần, một tay tùy ý
cầm áo khoác để trên vai, ánh mặt trời chiếu lên hình dáng lên tạo nên
bóng mờ, làm cho người ta thấy không rõ lắm, vẻ mặt anh lúc này là thế
nào.....
"Anh, xe bị đụng là xe của anh sao?" Hoan Nhan ấp úng mở miệng, có chút khẩn trương đánh giá anh, cảnh sát chỗ đó đã nói rõ, là
ba cô say rượu vượt đèn đỏ, tạo thành tai nạn giao thông, tất cả trách
nhiệm đều do bọn họ trách nhiệm.
"Cô nghĩ sao a?" Anh nhún vai, tiếc hận buông tay.
Hoan Nhan lập tức cúi đầu, cô ở cửa hàng bánh ngọt làm việc, một tháng có
hai ngàn tiền, một ngàn đưa là phí sinh hoạt cho ba, sáu trăm là để mình dùng, còn lại là bốn trăm, tiền thuốc men của ba đều là vấn đề, bây giờ nên làm cái gì bây giờ?
"Xin hỏi, tôi có thể biết được, tôi rốt cuộc nên bồi thường cho anh bao nhiêu tiền?" Hoan Nhan lấy hết dũng khí hỏi.
"Không nhiều lắm, ba trăm vạn mà thôi" Giọng điệu của anh như một playboy,
Hoan Nhan lập tức há to mồm, ngơ ngác nhìn anh không thốt nên lời.....
Vẻ mặt của cô, ở trong mắt anh hiểu lầm, cô kinh ngạc như vậy, là bởi vì đánh cá lớn như vậy mà hưng phấn sao?
"Thân tiên sinh, tình hình trong nhà chúng tôi anh cũng thấy đấy, bây giờ tôi bồi thường cho anh không nổi, bất quá anh yên tâm, anh ghi giấy nợ cho
tôi, tô từng tháng làm việc kiếm tiền trả nợ lại cho anh, được không?".
Cô cầu xin nhìn lại anh, trên mặt tái nhợt là vẻ mặt bất lực.
Nhưng mà Thân Tống Hạo nhăn mày, xem thường nâng cằm lên: "Ngượng ngùng Hứa
Hoan Nhan tiểu thư, tôi không có rảnh từng tháng cùng cô đưa tiền lẻ.... Nếu cô không có biện pháp khác, luật sự của tôi sẽ kiện toàn bộ sự việc Hứa tiên sinh.....".
"Không được!" Hoan Nhan lập tức không khống chế được nói ra tiếng....
"Mày còn chết chết đứng ở nơi này làm gì? Vừa rồi tôi đã thay cô giao tiền
thế chấp đã, lão kia còn muốn giao hơn mười vạn chi phí giải phẫu, cô
còn không đi giao tiền, nếu không sẽ bị đuổi ra, tôi nói cho cô biết,
tôi tuyệt đối sẽ không chăm sóc lão bại liệt này..... Còn có năm ngàn
tiền thế chấp cô phải đư
