người nhà của bệnh nhân sao?" Y tá cầm một xấp giấy
tờ dày đến, Hoan Nhan vội vã lau nước mắt, gật đầu.
"Phiền cô ký tên vào giấy tờ này được không?" Cô y tá cười rất vui vẻ, Hoan Nhan
cười cay đắng nhận giấy tờ..... Tiền thuốc men, phí phẫu thuật, y tá,
nhập viên.... 25 vạn!
Hoan Nhan cảm thấy thật sự khó thở, nhưng
vẫn phải ký tên, lúc đem bút trả cho cô y tá, Hoan Nhan chỉ cảm thấy
toàn bộ cơ thể cứng lại....
"Hứa tiểu thư, trong vòng một tuần mời cô nộp toàn bộ chi phí được không?".
"Được, cảm ơn cô" Hoan Nhan khàn khàn mở miệng, nhìn thấy y tá đã đi xa, cô mới mệt mỏi ngồi xuống ghế dài ở bệnh viện.
Văn Tịnh và KaKa đều mang theo túi lớn nhỏ chạy qua, Hoan Nhan vừa thấy
bóng dáng của Văn Tịnh, rốt cuộc không nhịn được nhào vào trong ngực cô
khóc lớn: "Văn Tịnh, ba, ba thiếu chút nữa sẽ chết.... Em rất sợ Văn
Tịnh....".
"Không có việc gì Nhan Nhi, không có việc gì..." Mũi Văn Tịnh đau xót, cùng KaKa nhìn nhau, cuối cùng nặng nề thở dài một tiếng.
Ba người trông coi ở phòng bệnh, cũng không nói nhiều, lúc cây kim đồng hồ chỉ đến 7:30, Hoan Nhan lập tức nhảy dựng lên, cô ngơ ngác nhìn lại bức tường, vẻ mặt ảm đạm, năm năm trước Văn Tịnh cùng gia đình trở mặt,
không lấy một xu ở nhà, Kaka là cô nhi, càng không cần nói. Cô không thể liên lụy đến Văn Tịnh, cũng không thể khiến họ lo lắng....
"Tịnh, Kaka, các chị có thể hay không chăm sóc ba em một đêm?" Hoan Nhan không dám nhìn ánh mắt tìm tòi của Văn Tịnh, lại mở miệng giải thích: "Tối
nay em có ca đêm, Văn Tịnh, chị biết em bây giờ rất cần tiền, không thể
bị sa thải được.....".
"Đi đi Nhan nhi, có bọn chị ở đây, em yên tâm" Văn Tịnh vỗ vai của cô, an ủi nói.
Hoan Nhan gật đầu, nét mặt thoáng hiện ý cười, xoay người đi ra.
Đẩy cửa ra, cô nhìn thấy hoàng hôn trải thành màu sắc rực rỡ, chiếc xe màu đen yên lặng đậu ở chỗ đó, nhịp cầu cô rơi xuống.
Cô hèn mọn lên xe, cũng không thay quần áo như anh mong muốn, trái lại
trên người vẫn là bộ đồng phục học sinh bẩn, trên người cũng là mồ hôi,
dinh dinh khó chịu.
Lúc xuống xe, tài xế đưa cho cô thẻ mở cửa
phòng, không có biểu tình nói: "Hứa tiểu thư, tối nay có thể thiếu gia
qua đây, cô trước tiên tắm rửa, rồi ở trong phòng đợi thiếu gia".
Khuôn mặt Hoan Nhan xấu hổ đỏ bừng, nhưng nhận lấy thẻ mở cửa phòng, đặt ở
trong túi, cô liếc nhìn khách sạn lộng lẫy, hít sâu một hơi, cúi đầu
hướng vào phía trong đi tới.....
Khuôn mặt Hoan Nhan xấu hổ đỏ bừng, nhưng nhận lấy thẻ mở cửa phòng, đặt ở trong túi, cô liếc nhìn khách sạn lộng lẫy, hít sâu một hơi, cúi đầu hướng vào phía trong đi tới.....
"Tiểu thư, xin cô dừng bước" Đang muốn đẩy cửa ra, người phục vụ cản lại, Hoan Nhan ngẩng đầu, vừa vặn thấy ánh mắt tìm tòi của người phục vụ, cô không khỏi xấu hổ, nơi này ngay cả người phục vụ cũng kiêu ngạo không ai bì nổi, dám chắc bọn họ cho rằng cô là người phụ nữ nghèo kiệt, căn bản không thích hợp tới chỗ như thế này.....
Hoan Nhan thiếu chút nữa quay đầu chạy đi, cuối cùng vẫn mềm yếu dừng bước, từ trong túi lấy thẻ mở cửa phòng mạ vàng tinh xảo, đưa vào trong tay người phục vụ.
Lập tức, vẻ mặt người phục vụ đổi thành niềm nở ân cần từng chút: "Xin lỗi tiểu thư, mời cô đi qua bên này".
Ngwowig phục vụ khom người nghênh đón Hoan Nhan đi vào, trực tiếp mang cô đi qua thang máy xa hoa kia: "Tiểu thư, mời".
Mọi người lui tới trong phòng khách có chút nghi ngờ nhìn người phục vụ đối với bộ dạng nghèo khổ của cô gái nhỏ ra sức nịnh bợ, Hoan Nhan thấy ánh mắt niềm nở và ân cần của người phục vụ thì càng xấu hổ, mặt cô nóng đến phát sốt, trong thang máy thấy gương mặt non nớt, như một quả táo đỏ mê người.
Leng keng một tiếng, cửa thang máy mở ra, người phục vụ lại nhiệt tình dẫn bước, lại giúp Hoan Nhan mở cửa phòng, mới cúi đầu ra ngoài.....
Hoan Nhan xoay người khóa cửa phòng, thân thể mệt mỏi ngồi xuống sàn nhà.....
Trong phòng yên lặng có thể nghe được thanh âm tích tắc của đồng hồ, Hoan Nhan ngồi rất lâu, rốt cục vẫn kéo hai chân đi vào phòng tắm, tuy cô vụng về, cũng biết mở vòi nước, điều chỉnh nhiệt độ, hơn nữa học bộ dáng anh ngày đó, đem chai tinh dầu Lavender nhỏ vào trong nước.....
Đem đồng phục đầy mồ hôi ẩm ướt trên người cởi xuống, cô đem cả người vào trong làn nước ấm, máy mát xa bồn tắm xoa bóp các huyệt vị trên người cô, Hoan Nhan thoải mái đến nỗi không nhịn được rên rỉ một tiếng.....
Ngâm nước rất lâu, toàn bộ thân thể da dẻ trắng mịn, Hoan Nhan cầm lấy khăn tắm mềm mại đem lau khô cơ thể, trong gương ở phòng tắm, cô thấy một khuôn mặt khéo léo tinh tế, ngũ quan bình thường không có gì đặc biệt, duy nhất khiến người ta tán dương chính là khuôn mặt bàn tay nhỏ nhắn, làn da trắng nõn, còn có đôi mắt đen sẫm.....
Ngón tay cô dọc theo mặt mình đi xuống, dừng lại xương quai xanh mảnh khảnh, cô đã không còn sạch sẽ, không còn!
Trước là vì hạnh phúc cả đời mình, bây giờ là vì ba, đáng giá, đáng giá.....
Cô ở trong lòng khuyên mình, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, quấn áo tắm trên người, nhẹ nhàng đến cạnh cửa, dán tai ra bên ngoài nghe thử, bên ngoài một chút tiếng động cũ
