mại: "Tôi ghét nhất là phụ nữ quản tôi, huống hồ cô căn bản không có tư
cách này!".
Bàn tay to của anh theo phần dưới áo tắm cô thăm dò,
áo mỏng manh lại lạnh ngắt được anh thuận tay kéo xuống, nhưng lại phủ
trên chỗ bàn chân trống không, anh kéo caravat, dây nịt lạnh lẽo giam
người Hoan Nhan, một mảnh lạnh băng.
Hoan Nhan nhận mệnh nhắm mắt lại, giống như tối hôm đó vẫn không nhúc nhích.
Anh bỗng nhiên lôi cô đứng dậy, bộ dáng lưu manh liếc nhìn quần áo không
chỉnh tề thân cô: "Xem ra cô quên lời nói của tôi, vậy giao ước chúng ta xóa bỏ, ngày mai ba cô mang theo băng bó đi ngồi tù.....".
Anh
nheo lại mắt, quả nhiên nhìn thấy trong mắt cô hoảng loạn và bất lực,
anh đưa tay, đem áo tắm còn một bên bất tiện kia kéo ra, khóe môi dương
lên thành độ cong khiến người khác muốn hung hăng đánh anh một quyền!
Hoan Nhan cắn răng, kềm chế kích thích muốn mắng to, cô hung hăng mở miệng: "Thân tiên sinh, tôi không biết".
"A....? Là ai nói mình có thể học?" Thân Tống Hạo miễn cưỡng mở miệng, đôi mắt
mập mờ mị hoặc: "Cô chỉ có một cơ hội, đây xem như đã phá lệ, cô nên
biết, tôi không thiếu đàn bà, đàn bà xinh đẹp kinh nghiệm phong phú có
thể cho tôi vui vẻ.....". Thân Tống Hạo miễn cưỡng mở miệng, đôi mắt mập mờ mị hoặc: "Cô chỉ có một cơ hội, đây xem như đã phá lệ, cô nên biết, tôi không thiếu đàn bà, đàn bà xinh đẹp kinh nghiệm phong phú có thể cho tôi vui vẻ.....".
Hoan Nhan thiếu chút nữa từ trên người anh nhảy dựng lên, chân giẫm mấy cái, cô bắt đầu bình ổn hô hấp lại, che cảnh tượng trước ngực, anh vẫn không kiêng nể gì nhìn chăm chú, khuôn mặt đổ đến vành tai.....
Bộ
dạng cô bó tay bó chân vô cùng xấu hổ, khiến anh có một tia hứng thú,
khóe môi giương lên, anh lười biếng nâng tay, dọc theo đường cong yếu ớt cô trợt xuống: "Cô chỉ có ba giây, Hứa tiểu thư, tôi từ trước đến nay
không có kiên nhẫn.....".
Ngón tay anh hạ xuống trên mu bàn tay của cô, đem nàng đầu ngón tay lấy ra, trượt lên chỗ mềm mại đầy đặn kia: "Một, hai.....".
Anh hài hước nhướng mày, nhìn cô vẫn đang trong phản ứng ngẩn người, dứt
khoát ngồi dậy: "Hứa tiểu thư, ngượng ngùng, mời cô lập tức ra
ngoài.....".
Hoan Nhan bỗng nhiên vươn tay, ôm lấy cổ của anh,
kéo anh gần tới bên mặt, cô ngửa đầu hôn, một tay kia từ trước ngực
thẳng tắp anh trợt xuống, đến dây nịt, vụng về đẩy ra.....
"Anh
còn chưa có đếm tới ba....." Cô căm hận mở miệng, đẩy anh ngã xuống đất, trên mặt ngây ngô là vẻ mặt dứt khoát, gần như lấy răng cắn nát môi.
Cảm giác nhạy cảm từ cứng rắn dưới thân kề sát, Hoan Nhan nhắm mắt lại, cúi thấp người cùng bộ ngực vững chắc của anh dán chặt, cô vụng về hôn anh, nhịn không được mang theo tức giận hung hăng cắn bờ môi của anh.....
(Vân Vân: này thì đáng đời)
Thân Tống Hạo nhíu mày, rất tốt, cô đã hoàn toàn gợi lên tính thú của anh,
ngược lại anh muốn nhìn xem, tiếp theo cô sẽ làm như thế nào.....
"Cứ như vậy sao?" Anh bị nụ hôn không lưu loát cô có chút không khống chế
được, cúi đầu khàn khàn mở miệng, cố gắng kiểm soát phản ứng cơ thể,
khiêu khích mở miệng.
"Chẳng qua là vừa mới bắt đầu mà thôi Thân
tiên sinh" Cô cười nhếch môi, làn môi sưng lên lại mang theo màu tươi
đẹp, đẹp động lòng người.....
Cơ thể cô chậm rãi đi xuống, hai
tay không tự chủ xiết chặt lại, lúc chạm vào vật nóng kia, cô cau mày,
một giọt nước mắt trên lông mi rớt xuống trên người anh.....
Cảm
giác được ấm áp mềm mại gắt gao bao lấy anh, cổ họng Thân Tống Hạo không khỏi căng thẳng, dục vọng kiềm chế rốt cuộc khống chế không nổi mà lao
ra.....
Lúc mọi việc yên bình lại, Hoan Nhan cảm giác toàn bộ
xương trên người mình muốn rớt, cô mệt mỏi nằm ở trên sàn, mà người đàn
ông kia, lại trên ban công hút thuốc, mí mắt Hoan Nhan nặng trĩu, cuối
cùng vẫn nhắm mắt lại, nặng nề ngủ.....
Mộng này, rất lâu, lúc mở mắt lại, cô có chút không thích ứng nơi lộng lẫy này, ngơ ngác rất lâu, đầu mới phản ứng kịp, đây là ở trong khách sạn xa xỉ.
Cửa phòng
tắm mở ra, người kia tùy ý lau tóc ướt, ngang hông quấn một cái khăn
tắm, cơ bắp cường tráng cùng đường cong thân thể anh nhìn khỏe đẹp cân
đối vô cùng, Hoan Nhan không tự giác kéo chặt chăn, khó xử quay mặt đi.
"Ký tên" Anh kéo ngăn kéo, đem một xấp giấy rầm một tiếng để bên mặt cô, khuôn mặt tuấn tú trước sau như một vẫn là lưu manh.
"Ký tên" Anh kéo ngăn kéo, đem một xấp giấy rầm một tiếng để bên mặt cô, khuôn mặt tuấn tú trước sau như một vẫn là lưu manh.
"Cái, cái gì?" Hoan Nhan ôm chăn ngồi xuống, đưa ra bàn tay bé nhỏ yếu ớt cầm tờ giấy....
"Cô chỉ cần ký tên, không cần nói nhảm nhiều" Anh kiên nhẫn mở miệng, đi tới lấy quần áo mặc vào.
Hoan Nhan nghi hoặc nhìn xuống, mi tâm càng lúc càng nhíu thật chặt, sáu tháng, làm phụ nữ của anh hắn trong sáu tháng, bên trong nói rõ, không được cùng đàn ông ở ngoài tiếp xúc, không được làm phiền, không được tùy tiện gọi điện thoại cho hắn, lúc hắn không cần cô thì cô phải ngoan ngoãn biến mất.... Hoan Nhan chỉ cảm thấy ngực bắt đầu ngột ngạt, cô thề nếu cô và người đàn ông này ở cùng chỗ nửa năm, nhất định sẽ hộc máu mà chết!
Kh
