g phải là Dung Nhược Thành, Mao
Lệ ngoan ngoãn thu dọn đồ, ngay buổi chiều về Bắc Hải, chuẩn bị từ Bắc Hải đi
Thượng Hải. Cô vốn có thể đi thẳng Thượng Hải, nhưng vừa gọi điện cho mẹ, biết
cô đi Thượng Hải, bà nhất quyết bắt cô về nhà, nói là có thứ muốn cô mang đi.
Cô chỉ có hai tuần lễ, đi vòng vo như vậy rất lãng phí thời gian, nhưng đành bó
tay.
Rất không may, đến Bắc Hải được biết chuyến bay bị hủy, nghe nói do có bão.
Hỏng rồi, đợi bão đi qua, ít nhất cũng mất hai ngày. Mao Lệ thầm nghĩ cứ rềnh
rang thế này, làm sao hoàn thành nhiệm vụ đây. Tất cả đều tại mẹ, chỉ vì muốn
cô mang đi bình củ cải dầm mà làm lỡ cả việc của cô. Mấy món dầm không nói cũng
biết, chắc là gửi cho cha, cha kinh doanh nhà hàng, sơn hào hải vị trên trời
dưới bể còn thứ gì chưa chán, ông ấy còn muốn ăn mấy món củ cải dầm, bắp cải
dầm ớt của mẹ chắc?
Nhưng ý mẹ đã vậy, cô đành vội bê bình củ cải dầm ở cửa bếp ra ngoài: “Con đi
tìm cái hộp đóng kín, nếu không họ chưa chắc cho mang đi. Bây giờ người ta kiểm
tra vệ sinh an toàn rất nghiêm.”
Mẹ bỏ dao xuống, chạy đi tìm hộp giấy, vừa vội vàng vừa lẩm bẩm lo lắng: “Thế
là thế nào, thế là thế nào, không được mang theo người, ngộ nhỡ bị trộm mất thì
sao?”
Mao Lệ bật cười, cảm thấy mẹ rất đáng yêu, trên máy bay không biết có ai rỗi việc đến mức đi ăn trộm bình củ
cải dầm của bà không.
Ơn tròi, Bắc Hải ở vùng ven bão, không bị ảnh hưởng lắm. Nhưng gió vẫn rất
mạnh, thuyền bè cấm ra khơi, bác Hoàng đành ở nhà, cùng mẹ đóng gói bình củ cải
dầm. Đề phòng bị vỡ, hai người còn lót trấu và giấy vụn, lấy dây thừng buộc
chắc chắn mới yên tâm.
Mao Lệ nhìn cái “bánh gói” đồ sộ đó, nhăn mặt: “Mẹ buộc thế này dù máy bay có
rơi cũng không vỡ được.” Nói xong cô liền bị mẹ cốc vào đầu một cải: “Phủi
phủi, dại mồm dại miệng!”
Mẹ cô xưa nay vốn mê tín, con cái nói năng không cẩn thận là bị ăn đòn. Chưa
kịp ăn tối, mẹ đã ra chùa thắp hương cầu khấn, Mao Lệ chỉ buồn cười, thấy bà
quá lẩm cẩm.
Bữa tối do bác Hoàng nấu, hai bác cháu ngồi trên sân uống rượu. Bác Hoàng thật
thà đôn hậu, cả đời chỉ thích hút thuốc lào loại nặng, uống tí rượu, đồ nhắm có
lúc chỉ đĩa lạc rang là đã thỏa mãn. Mao Lệ rất quý bác, có chuyện gì cũng nói
với bác. Bác Hoàng bảo cô: “Mẹ cháu sỗ mồm, không biết nói lời hay, nhưng rất
lo cho các cháu, mồng một ngày rằm nào cũng lên chùa thắp hương cầu khấn cho
các cháu. Trong mắt người lớn, các cháu vẫn như trẻ nhỏ.”
Mao Lệ đang định hỏi gì, một ngụm rượu trắng uống vào cay bỏng lưỡi, cái nóng
từ đầu lưỡi chảy xuống cổ, cảm giác này thật sảng khoái. Cô chìa cốc, lại bắt
bác Hoàng rót thêm, uống tiếp.
“Òa, quá đã!” Cả người cô nóng ran.
Bác Hoàng rất vui, hiếm hoi có người uống cùng, vậy là xuống bếp làm thêm vài
món, bác cháu lại uống, chẳng mấy chốc bình rượu hết quá nửa. Bác Hoàng hay
uống nhưng tửu lượng không bằng Mao Lệ, được một lát người lảo đảo đi vào
giường ngủ. Mao Lệ ngồi ở sân uống một mình. Cơn bão rõ ràng đã đi vào vùng ven
thành phố, gió ào ào, giàn nho chuyển mình răng rắc, mấy chiếc ghế nhỏ cũng bị
thổi hất về phía sau. Mao Lệ nhìn đám mấy cuồn cuộn trên đầu, rõ ràng không có
sao, nhưng trước mặt lại có một khoảng sáng rực, cô biết mình đã say.
Có câu, càng say càng tỉnh, Mao Lệ thuộc loại này. Cô uống hết bình rượu trắng,
mặc dù trước mặt chao đảo, đầu váng mắt hoa nhưng vẫn vô cùng tỉnh táo, cô biết
mình đang làm gì, đang nghĩ gì. Đột nhiên cô rất muốn đến chỗ đó, một dải rừng
tràm, bãi biển dưới ánh trăng... Cô mò mẫm đi trong sân, bước chệch choạc,
trong đầu vẫn quanh quẩn ý nghĩ, mẹ ra chùa sao mãi chưa về. Lúc đó cô phát
hiện mình đã đi ra phố, gió quá to, cát hắt vào mắt, rất đau, đưa tay lau chỉ
thấy nước mắt. Cô không nhìn rõ gì hết, chân bủn rủn, không biết mình đi đâu.
Một chiếc tắc xi dừng bên cạnh.
Tài xế bấm còi, dường như muốn nhanh chóng làm cuốc xe cuối cùng trước khi bão
về.
Mao Lệ lảo đảo kéo cửa xe, lao vào trong. Mặc dù đã say, cô vẫn nghe rõ lái xe
hỏi đi đâu, cô nói ra địa chỉ sau đó lịm đi. Hình như mới vừa chợp mắt đã nghe
tiếng lái xe gọi, thông báo đã đến nơi. Mao Lệ rút đại ít tiền lẻ đưa cho anh
ta, vừa mở cửa xe đã loạng choạng suýt ngã.
Cô thấy trong người cực kỳ khó chịu, dạ dày cuộn lên từng cơn, có lẽ đường hơi
xóc. Cô còn nhớ trên đoạn đường đất cô đã nôn thốc nôn tháo, nôn xong không thể
đứng vững, cố gắng phân biệt cảnh vật xung quanh, phát hiện mình đã đến con
đường nhỏ ngoài khu rừng. May mà đường này có đèn sáng, ngôi nhà phía xa ẩn
dưới bóng cây cũng có ánh đèn, cô vẫn có thể loạng choạng đi tiếp.
Hàng cây hai bên đường bị gió thổi rạp về một phía, nghiêng về phía Mao Lệ,
những hình bóng chập chờn, gầm rít dữ dội, như có ngàn con ngựa thở hồng hộc
lao vào cô, muốn giẫm nát cô. Mao Lệ sợ hãi, nghẹn ngào nhằm hướng ánh đèn,
khom mình, chống chọi với gió, bước thấp bước cao đi đến. Cuối cùng cô cũng bám
được vào cánh cửa sắt, vẫn lờ mờ nhìn thấy tấm biển trên cao có mấy chữ “Hải
Thiên Uyển”. Cổng đóng, cô không vào được. Dựa vào ký ức, cô sờ soạng chuông
cửa, vừa nh
