Pair of Vintage Old School Fru
Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328980

Bình chọn: 8.5.00/10/898 lượt.

gọi, vui ra mặt. Nhưng anh thấy Mao Lệ đang ngơ ngẩn

người, trứng ốp cũng không ăn, đứng dậy đi vào ngồi trên đi văng phòng khách.

Triệu Thành Tuấn quả quyết bước đến kéo rèm cửa, ngồi xuống cạnh cô, nắm vai cô

hỏi: “Sao thế? Cùng đồng hành với đàn ông hảo hạng như tôi, chẳng có lý do gì

không vui.”

Anh cố tình nói đùa, di chuyển chú ý của cô. Nhưng cô vẫn ngơ ngẩn như đang

mộng du, miệng lẩm bẩm: “Tại sao phải kéo rèm? Ban ngày ban mặt, sợ gì dị

nghị.”

Triệu Thành Tuấn lại đùa: “Ồ, tôi đang mong thế?”

Trong tay Mao Lệ không biết từ lúc nào lại có chiếc bật lửa, có lẽ là cô nhặt

lên lúc ngồi xuống đi văng. Đó là chiếc bật lửa màu xám bạc, nhãn hiệu

D.T.Dupont, hình như cô từng biết...

“Đưa tôi.” Triệu Thành Tuấn cười, chìa tay về phía cô. Nụ cười đó không thể

hiện điều gì, dường như quá bình thường tự nhiên... Anh vừa cười vừa lấy hộp

thuốc trên bàn rút ra một điếu, lấy bật lửa từ tay Mao Lệ châm thuốc. Xong

xuôi, làm như tiện tay anh bỏ luôn vào túi quần, rồi giơ tay nhìn đồng hồ, nói

với Mao Lệ: “Bây giờ cũng muộn rồi, cô vểề chuẩn bị, lát nữa tôi đến đón.”

Mao Lệ gật đầu, đứng dậy đi ra cửa, như nhớ ra điều gì lại hỏi: “À, tối qua tôi

ngủ ở đây, người nhà có đến tìm không?”

“Không, nhưng mẹ cô có gọi điện, gọi máy của cô. Tôi nghe giúp, đã bảo với bà

rằng cô uống say, ngủ tạm một đêm ở chỗ tôi.”

Mao Lệ cụp mắt, thầm nghĩ, phen này lại chết rồi, cả đêm không về, lại là đàn

ông nghe máy, không biết mẹ la lối thế nào. Cô ủ rũ ra khỏi cửa, vừa ngẩng đầu

liền nhìn thấy vườn rau quả bị gió đập tơi bời, nhất là cà chua rơi đầy trên

đất. Mẹ nhìn thấy chắc xót ruột lắm. Cô lại nhìn ra bãi biển, không thấy một

ai, chỉ còn những dấu chân trên cát bị sóng xô đến xóa đi...

“Nhìn gì thế?” Triệu Thành Tuấn hỏi cô.

“Vừa rồi hình như tôi nhìn thấy có người đi trên bãi biển, trông bộ dạng như

muốn tự sát.”

“Ồ, lại một người có nỗi đoạn tràng.” Triệu Thành Tuấn cười, nhìn ra bãi biển.

Mao Lệ ngạc nhiên nhìn anh, cũng cười: “Không ngờ anh vẫn còn chút tình cổ điển

như vậy, tôi cứ tưởng anh chi biết đến chỉ số Dow

Jones.”

Triệu Thành Tuấn phản đối: “Thứ nhất, tôi không phải là dân Tây rởm; thứ hai,

tôi không chỉ biết chỉ số Dow Jones, tôi

còn biết rất nhiều thứ khác...”

“Anh biết bao nhiêu tôi cũng không hứng thú!” Mao Lệ đi dưới bóng cây lấp lóa

ánh nắng, lại vẫy tay với anh ta: “Không cần tiễn, tự tôi về được.”

“Để tôi đưa về.” Triệu Thành Tuấn thực sự thích tính thoải mái hài hước của cô.

Mao Lệ lắc đầu, chỉ con đường ven biển trước mặt: “Thôi, tôi ra đường bắt xe,

rất tiện. Nếu anh đưa về, bị mẹ tôi bắt được, bà ấy sẽ...”

“Sẽ lột da tôi?”

“Ừ, còn rút gân anh nữa!”

Thật bất ngờ, mẹ lại không truy hỏi gì, có lẽ đang bận.

Bà đang ở sân, nào rửa nào thái, bận luôn tay, hình như lại muối dưa. Rõ thật

là, vừa muối một cái “bánh gói lớn” để trong nhà, lại muối tiếp. Nhưng Mao Lệ

có tật giật mình, không dám trêu chọc bà, chỉ nói một câu: “Mẹ, con đã về.” Rồi

cô rón rén vào nhà thu xếp đồ...

“Mắt mẹ bây giờ hình như không ổn.” Mẹ cô dừng tay, mặt thần ra, hình như không

nghe rõ Mao Lệ nói gì.

Mao Lệ buột miệng hỏi: “Sao thế?”

“Sáng mẹ dậy phơi quần áo... hình như... hình như nhìn thấy Kiến Phi, ở đầu

ngõ, khi mẹ chạy ra, đã chẳng thấy đâu...”

“...”

Gió nhè nhẹ, xung quanh đột nhiên im ắng. Ánh nắng như vụn vàng lọt qua tán lá

nhỏ, rắc trên những ô đá xanh lát trên sân. Dưới cửa sổ hướng nam có một khóm

chuối tiêu lớn và bụi hoa nguyệt lý, những bông hoa màu phấn hồng và màu đỏ

rung rinh bao quanh khóm chuối đung đưa rất đẹp. Một con chuồn chuồn lặng lẽ

liệng vòng, trong không trung phảng phất mùi hoa, càng khơi gợi ký ức.

Mao Lệ đứng ngây, mắt nhìn bụi hoa nguyệt lý, thấy những vầng hoa lớp lớp tựa

mây hồng, chấp chới trong gió như muốn bay

lên. Cô sực nhớ hổi nhỏ rất thích mùi hoa nguyệt lý, có lúc còn hái mấy bông

màu phấn hồng, chơi trò “bói hoa” nhưng luôn bị gai đâm. Sau này lớn, dần dần

cô mới biết, tình yêu không thể đoán được, trên đời khó đoán nhất là tình yêu.

Khi tưởng mình đang yêu, thực ra tình yêu cách rất xa, khi nghĩ là tình yêu ở

rất xa, thực ra nó đang ở ngay bên cạnh, liên tục gặp gỡ, liên tục bỏ qua, cho

dù gặp được đúng người, nhưng nếu không đúng thời gian, cũng không thể ở bên

nhau.

Mắt cô nhòa ướt.

Không, không, cô không thể khóc! Nếu cô khóc thì mọi nỗ lực đều vô ích. Cô đã

quyết chí đoạn tuyệt tất cả, nếu đã biết đời này vô duyên, còn hy vọng gì?

Nhưng, cô không biết nước mắt sao khó kìm đến thế. Cô không dám mở miệng, không

dám nhắm mắt, không dám có bất cứ động tác nào, chỉ sợ một chấn động nhỏ sẽ làm

nước mắt trào ra!

“Mao Mao, con sao thế?” Mẹ đang cắm cúi thái dưa chuột, nhìn thấy Mao Lệ lảo

đảo, vội đứng lên.

Mao Lệ đứng ngây như khúc gỗ, xung quanh vẫn yên ắng. Cô có thể nghe thấy hơi

thở của mình, hơi thở vô cùng bình lặng, bình lặng đến đáng sợ, giống như nước

lũ từ từ dâng, từ từ tràn qua đê, không biết lúc nào đê vỡ, nước mênh mông. Cô

cắn môi, tuyệt vọng nhìn mẹ, nước trong mắt cô sóng sánh, giọng run run: “Mẹ à,