ta đối xử tốt với Tiểu Mai một chút, có xảy ra hậu quả này
không? Tôi quyết không tha cho anh ta!”
Triệu Thành Tuấn đứng tựa vào chiếc ghế bành lớn trước bàn làm việc, giận dữ
hút thuốc, sau đó cười khẩy nói: “Còn ngôi mộ đôi kia, khả năng tôi nằm vào đó
nhiều hơn, như thế cũng tốt, tôi không cần chuẩn bị mộ cho mình, nằm bên cháu
mình ít nhất cũng không quá cô đơn...”
“Tổng giám đốc!” A Mạc nghe vậy hốt hoảng.
Triệu Thành Tuấn bình thường rất ít nói đùa, bỗng dưng nói như vậy khiến cô
hoảng sợ, A Mạc tái mặt, Triệu Thành Tuấn dập điếu thuốc liếc cô: “Sao cô phải
sợ như vậy, tôi có nói sẽ chết ngay bây giờ đâu.”
A Mạc ấp úng: “Tổng giám đốc, chuyện này tốt nhất không nên nói đùa.”
Anh lại nhìn cô, đột nhiên hỏi: “Cô làm việc ở công ty bao lâu rồi?”
Lần này A Mạc càng sợ hơn, tưởng mình đã phạm tội lớn gì, ông chủ sắp sa thải.
Mặc dù là bạn thân của em gái ông chủ, Triệu Thành Tuấn xưa nay cũng hậu đãi
cô, nhưng anh luôn công tư phân minh, cho dù cô cộng tác với anh đã lâu, nhưng
nếu để xảy ra sai sót trong công việc anh cũng không nhân nhượng. A Mạc lung
toát mồ hôi, e dè đáp: “Đã sáu năm, tổng giám đốc.”
“Sáu năm, lâu thế sao...” Triệu Thành Tuấn ngạc nhiên, như vậy là từ khi anh
sáng lập Bác Vũ, cô đã theo anh. Anh bất chợt hỏi: “Vậy cô nói xem, có phải tôi
là người rất đáng sợ?”
A Mạc ngớ người, không hiểu sao bỗng dưng ông chủ hỏi vấn đề đó. Thấy A Mạc
ngây ra, Triệu Thành Tuấn chỉ lắc đầu, không nói gì, lại cúi đầu ký duyệt đống
giấy tờ trước mặt. Một lúc lâu sau, chợt nghĩ ra điều gì, anh nói với A Mạc:
“Nếu gặp người thích hợp, cô cũng ổn định gia đình đi. Bằng ấy năm theo tôi, cô
đã vất vả nhiều, tôi không muốn làm cô lỡ dở...” Anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt
lúc này rất dịu dàng: “Tôi có những cái khó riêng, cô thông cảm.”
Thì ra anh cũng biết! Xưa nay vẫn tưởng anh ngày ngày bận bao việc lớn, không
biết tâm sự sâu kín của cô, thì ra anh chỉ tỏ ra không biết.
“Thế nào, không hiểu sao?”
“Hiểu... hiểu.” A Mạc vốn thông minh, làm việc với anh bằng ấy năm, chỉ cần anh
nói nửa câu cô đã hiểu, cô đương nhiên hiểu mình chỉ là thư ký, được ở bên anh
đã là may mắn, cô không nên có tham vọng lớn, hơn nữa bây giờ anh đang yêu, cô
càng không có hy vọng gì. Bằng ấy năm chưa bao giờ thấy anh yêu nghiêm túc như
thế, mặc dù xưa nay bên cạnh anh không thiếu giai nhân, nhưng những người đẹp
được coi là “bạn gái” đa phần chỉ là bình hoa khi cần thiết ở chốn xã giao, bạn
gái đúng nghĩa, thực sự chỉ có Mao Lệ là người đầu tiên.
A Mạc cảm thấy sự nhiệt tình thái quá của Triệu Thành Tuấn đối với Mao Lệ hoàn
toàn không giống phong cách của anh, ví dụ anh đích thân chọn quà tặng, rất
quan tâm đến địa điểm hẹn hò, thậm chí có lúc còn hỏi ý kiến A Mạc, anh nên mặc
thế nào khi đến chỗ hẹn. Hàng ngày hết giờ làm anh lại vội vàng lái xe đi đón
cô ta, ăn cơm xong cũng rất ít ở bên ngoài, đa phần trở về căn hộ tận hưởng thế
giới của hai người. Mà căn hộ đó cũng do A Mạc chọn giúp, nội thất và đồ dùng
sinh hoạt cũng một tay cô lựa chọn sắp xếp, cô chưa bao giờ cảm thấy tủi thân
như thế, lòng quặn thắt mỗi khi nghĩ tới chuyện đó, nhưng biết làm sao. Cô cũng
từng âm thầm rơi nước mắt, đó là những khi mường tượng giờ này họ đang vui vẻ
bên nhau, anh chưa bao giờ biết đến cảm nhận của cô, bởi vì cô chỉ là một thư
ký bình thường.
Triệu Thành Tuấn vùi đầu vào công việc lập tức quên điều anh vừa nói, lại còn
điềm nhiên sai A Mạc: “Đi tìm giúp Peter đến đây, tôi có việc hỏi anh ta.”
Lát sau Peter bước vào.
Nét mặt Triệu Thành Tuấn đã hơi giãn, hỏi ngay: “Kế hoạch của chúng ta bố trí
thế nào rồi?”
“Không còn gì sai sót, Dương tiên sinh vừa gọi điện từ Mỹ báo tin nội trong ba
ngày số tiền sẽ được chuyển đến.”
“Tốt, ba ngày nữa chúng ta sẽ phát động tổng tiến công.”
“Nhưng, Brant,” Peter ngập ngừng: “Chương Kiến Phi vừa mất đứa con, anh ra tay
vào lúc này liệu có...”
“Tôi ra tay vào lúc này thì sao? Nếu Chương Kiến Phi đối xử tốt với em tôi thì
cháu tôi có chết yểu không? Bây giờ Tiểu Mai vẫn đang sống dở chết dở trong
bệnh viện, nợ cũ hận mới, cậu nói xem sao tôi có thể tha cho Chương Kiến Phi
không? Tôi cần Hồng Hải để tế cháu tôi!”
Nhắc đến chuyện đó anh lại không sao chịu nổi, mặc dù sau khi sự việc xảy ra
Chương Kiến Phi đã gọi điện xin lỗi, rằng tại anh không chăm sóc Tiểu Mai chu
đáo, vân vân. Thái độ hết sức thành khẩn, nhưng Triệu Thành Tuấn đã nổi cơn
thịnh nộ, cãi vã một trận kịch liệt với Chương Kiến Phi qua điện thoại, bây giờ
vừa nghe thấy cái tên đó anh đã dị ứng, làm sao có thể bỏ vào tai cho dù đó là
lời nói chân tình.
Peter thấy anh kích động, không nói nữa, lặng lẽ ra ngoài.
Trong phòng trở lại yên tĩnh. Sáng sớm trời vẫn nắng, lúc này bầu trời lại trở
nên ảm đạm, cả thành phố chìm trong màn sương mù xám xịt, những đám mây màu chì
tích tụ nửa bầu trời, nặng trĩu như sắp sập xuống, tâm trạng Triệu Thành Tuấn
càng u uất.
Anh thở dài, đi đến bên cửa sổ, quảng trường Ngũ Tượng lúc này đã lần lượt lên
đèn, bầu không khí ẩm ướt như có một lớp sương mù xám x
