anh rất rối loạn. Đột nhiên một chiếc xe chạy qua người anh tạo nên một cơn gió thổi qua thái dương khiến mái tóc khẽ bay bay, khi tiếng còi của chiếc xe đó vang lên bên tai, dường như anh lại nhìn thấy cảnh tượng lúc Gia Hạo qua đời.
Người em trai anh yêu thương, không phải là em ruột của anh.
Hiểu lầm của anh, làm tổn thương sâu sắc người con gái anh thật lòng yêu thương.
Tất cả mọi chuyện đã tạo nên một vết thương khắc sâu trong trái tim anh, nhưng dường như theo bản năng anh dùng sự lạnh lùng để che lấp sự yếu ớt của bản thân.
Sáu năm trước, sau khi biết tất cả sự thật mới đột nhiên nhận lỗi lầm của mình, như tất cả đều đã quá muộn, Băng Dao sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Ngự Giao thở dài, một mình bước đi trên đường, chỉ khi bên cạnh không có một người anh mới có thể lộ ra nét mặt bi thương.
Đi tới ngôi mộ, Ngự Giao nhìn lên bức hình trên mộ Lăng Diệc. Tuy cậu bé là một đứa trẻ ngốc nghếc, nhưng thực sự rất lương thiện rất đáng yêu.
Trong đầu anh như vẫn có thể nghe được tiếng gọi anh anh của Doãn Lăng Diệc trước đây.
"Anh, hì hì, anh chơi cùng Lăng Diệc được không, anh, Lăng Diệc thích anh"
Giọng nói non nớt của Doãn Lăng Diệc như văng vẳng bên tay Ngự Giao, anh nhắm mắt lại trong đầu liền hiện lên gương mặt tươi cười đáng yêu của Doãn Lăng Diệc và ánh mắt căm phẫn của Doãn Băng Dao.
Ngự Giao lặng lẽ mở mắt ra, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ. Sáu năm trước anh cho rằng Doãn Băng Dao chính là kẻ gián tiếp hại chết Gia Hạo, nỗi đau mất đi người em trai yêu quý đã che mờ đôi mắt anh, nhẫn tâm trả thù Băng Dao.
Sau đó, cũng bì sai lầm của anh đã hại chết em trai của Doãn Băng Dao.
Như vậy, có phải anh cũng nên trả giá cao một chút? Tuy không phải anh cô ý, nhưng anh biết bản thân không chối bỏ được trách nhiệm.
Sau khi nghe những lời của Dư Minh, Ngự Giao khẳng định Tiết Tiểu Diệc chính là con trai ruột của anh.
Trước đây Doãn Băng Dao đã lừa anh, lừa anh nói đã phá thai. Có thể thấy cô căm hận anh đến cỡ nào, cả đời này sẽ không tha thứ cho anh...
"Xin lỗi" Ngự Giao nhìn bức hình trên bia mộ Doãn Lăng Diệc, chân thành nói ra ba chữ này, trong đôi mắt hẹp dài thâm thúy, như ẩn như hiện một làn sương trắng. Anh hít sâu một hơi rồi từ từ thở ra, giống như làm vậy có thể giảm bớt những đau đớn trong lòng.
Anh biết, bây giờ phải đối xử như thế nào với "Tiết Noãn Nhi" rồi.
Băng Dao nếu em đã hận tôi như vậy, không muốn ở bên cạnh tôi, vậy tôi sẽ làm theo những gì em muốn Ngày hôm sau, Ngự Giao đi làm vừa vào tới công ty anh lập tức đi thẳng với phòng làm việc của Giám đốc Lang tìm Lang Long.
Khi đi tới cửa, anh nhìn thấy Tiết Noãn Nhi.
Cô làm bộ như không nhìn thấy anh, vội vàng chạy ra, dáng vẻ kia rõ ràng đang muốn tránh né. Khóe miệng anh sẽ nhếch lên vừa bất đắc dĩ vừa khổ sở, khẽ lắc đầu một cái, mở cửa phòng làm việc. Vừa bước vào liền nhìn thấy Lang Long đang định ra ngoài.
"Giao, cậu tới thật đúng lúc, tớ đang định lên phòng tìm cậu"
Hai người ngồi xuống sofa, Ngự Giao lên tiếng: "Cậu nghĩ xong chưa?"
"Ừ, vừa rồi chính là muốn tìm cậu nói về chuyện Doãn Băng Dao"
"Ừ, tớ cũng vậy. Cậu nói trước đi."
Lang Long châm một điếu thuốc, dáng vẻ có chút mất mát. "Tớ thừa nhận đúng là trước đây tớ có thích Tiết Noãn Nhi, Lang Long tớ sống trên đời này bao nhiêu năm nhưng đây là lần đầu tiên có một người phụ nữ khiến tớ rung động, không ngờ cô ấy lại là Doãn Băng Dao. Giao, tuy trước đây cậu tổn thương Doãn Băng Dao sâu sắc nhưng có lẽ chỉ có tớ mới biết cậu thật lòng với Doãn Băng Dao như thế nào. Dù sao trước khi tớ, cô ấy đã thuộc về cậu. Cậu hãy yên tâm, tớ sẽ không tranh giành với cậu, sau này tớ sẽ giữ giữ mối quan hệ bạn bè với cô ấy"
Ngự Giao có chút kinh ngạc, tuy trong lòng cảm động nhưng lại khẽ chau mày, không vui hỏi: "Cậu có còn là đàn ông không? Nếu thật lòng thích một người phụ nữ, nên tranh thủ cơ hội, chúng ta có thể cạnh tranh công bằng" đây là những lời nói thật lòng của anh.
Lang Long bất đắc dĩ cười cười "Không cần, tớ biết. So với tớ vị trí của cô ấy trong lòng cậu quan trọng hơn. Sáu năm qua, cậu luôn không ngừng tìm kiếm cô ấy. Hiện giờ cô ấy đã trở lại...." Dừng một chút, ngẩng đầu lên nhìn về phía Ngự Giao nói: "Có thể đồng ý với tớ một chuyện không?"
"Cậu nói đi"
"Phải đối xử với cô ấy thật tốt, không được giẫm lên vết xe đổ, không được làm tổn thương cô ấy. Chỉ cần cậu có thể làm được điều này, Lang Long tớ cam tâm tình nguyện rút lui hơn nữa còn chúc phúc cho hai người"
Ngự Giao gật đầu: "Hôm qua tớ đã tới thăm mộ Lăng Diệc, cũng đã suy nghĩ rất nhiều. Tớ biết nên làm thế nào rồi. Đúng rồi, còn hi vọng cậu có thể thả người"
"Có ý gì?"
"Điều cô ấy tới làm thư ký của tớ" Ngự Giao nói, vẻ mặt vẫn rất thản nhiên.
Trái tim Lang Long nhói đau, cảm giác đau đớn khi phải từ bỏ những thứ yêu thích. Nhưng còn cách nào khác, nếu như anh quen Doãn Băng Dao trước thì tốt biết mấy.
"Được rồi, nhưng cậu có thể nói cho tớ biết cậu định làm gì không?"
"Tớ muốn cho cô ấy một món đồ"
"Hả?"
"Băng Dao rất hận tớ, không cách nào tha thứ cho những tổn thươn