, sợ đến giật mình, "Tổng giám đốc"
"Cô ở đây thần thần bí bí, gọi điện thoại cho ai?" ánh mắt của anh như tuần tra từng nét mặt của cô.
"Đâu có, đâu thần bí gì đâu, chỉ là ở đây yên tĩnh dễ nghe điện thoại hơn thôi.... mà... dù sao đây cũng là chuyện riêng của tôi"
Ngự Giao đến gần cô hỏi: "Không phải cô đang gọi điện thoại cho người đàn ông nào đó chứ?"
Nghe xong câu hỏi này, trong lòng Tiết Noãn Nhi thầm thở phào một hơi, "Đây là chuyện riêng của tôi, nếu anh không còn chuyện gì, tôi có việc phải đi trước" dứt lời cô liền lướt qua bên người Ngự Giao.
Ngự Giao nhìn bóng lưng Tiết Noãn Nhi, khóe miệng cong lên mỉm cười, thật ra vừa rồi anh đã nghe thấy. Rốt cuộc anh đã hiểu tại sao Dương Tuyết Hoa phải ép Doãn Băng Dao làm làm nội gián.
Thứ nhất vì bà ta biết anh yêu Doãn Băng Dao, cho nên so với những người khác Tiết Noãn Nhi có nhiều cơ hội hơn.
Thứ hai, chính bản thân Doãn Băng Dao là một người phụ nữ giỏi che giấu thế giới nội tâm của mình, cuộc sống từ nhỏ đã tạo cho cô vẻ bề ngoài kiên cường, trên mặt luôn nở nụ cười thản nhiên, rất khó làm người ta phát hiện ra điều gì.
***
Buổi chiều hết giờ làm việc Tiết Noãn Nhi vừa bước ra cửa chính của công ty, liền thấy chiếc xe Aston Martin của Ngự Giao dừng ở đó.
"Lên xe đi, tôi thuận đường đưa cô về"
Tiết Noãn Nhi nhìn xung quanh một chút, tên đàn ông khốn kiếp này định làm gì thế không biết. Chẳng lẽ anh tA Không sợ những người trong công ty bàn tán rồi truyền tới tai Tô Y Thu sao?
Vì không muốn làm người khác chú ý, Tiết Noãn Nhi nhanh chóng lên xe.
Lang Long vừa từ trong hành lang đi ra, đúng lúc nhìn thấy hai người rời đi. Trong mắt anh có chua xót, cũng có vui mừng.
Tiết Noãn Nhi ngồi trên xe Ngự Giao, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, cố gắng kiềm chế thật lâu cô vẫn không nhịn được hỏi: "Tổng giám đốc, tại sao anh lại đối xử với tôi tốt như vậy? Anh đã có vợ, tôi cũng đã là mẹ của một đứa trẻ năm tuổi, chúng ta, chúng ta...."
Câu nói kế tiếp của Tiết Noãn Nhi không thể thành lời, cô sợ tự mình đa tình.
Ngự Giao đối với cô như vậy, cũng không nhất định là thích. Anh ta vốn là một người đàn ông như vậy, hoặc chỉ là nhất thời vui đùa một chút mà thôi.
Ngự Giao lạnh nhạt cười: "Thật ra nếu cô ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ không để cô phải mất mặt ở trong công ty. Nhưng nếu cô chống đôi tôi, có lẽ chuyện sẽ ầm ĩ nghiêm trọng hơn nhiều. Thật ra tôi cũng không xấu như cô nghĩ đâu, tôi cũng không muốn gì ở cô hết, chỉ vì cô và Băng Dao quá giống nhau, tôi chỉ muốn nghe giọng nói của cô. Hơn nữa con trai cô cũng rất đáng yêu, tôi rất thích thằng bé"
"Chỉ đơn giản vì những điều đó sao?"
"Đúng vậy, chỉ vì những điều đơn giản đó thôi, cho nên cô không cần lo lắng hoàn toàn có thể coi tôi nhưu một người bạn bình thường" Tất nhiên còn có nguyên nhân khác, vì anh sợ nếu không trò chuyện nhiều với cô không đối xử tốt với cô, sau này sẽ không có cơ hội. Đợi khi cô lấy được thứ mình muốn, nhất định sẽ rời khỏi nơi này. Mà khi đó, chắc chắn anh sẽ không đi tìm cô, anh từng nói sẽ cho cô những thứ cô muốn.
Tiết Noãn Nhi nhìn Ngự Giao bằng ánh mắt không thể tin, tại sao cảm giác anh ta cũng có một mặt dịu dàng như vậy.
Nhưng..."Tôi thật sự có thể coi anh là bạn tốt sao? Nếu như vậy có phải anh sẽ không gây khó khăn cho tôi, sẽ không có những hành động thiếu tôn trọng tôi"
"Tôi không dám khẳng định, chỉ là...." anh suy nghĩ một chút, khóe miệng khẽ cong lên mỉm cười, "Chỉ cần cô đừng quá quyến rũ khi ở trước mặt tôi, nếu không rất có thể tôi sẽ không nhịn được làm ra những chuyện quá quắt, dù sao tôi cũng là đàn ông, từ xưa anh hùng khó qua ải mĩ nhân"
Trong lòng Tiết Noãn Nhi thầm hừ lạnh một tiếng, phải nói là từ xưa tất cả đàn ông đều là sắc quỷ.
Thật ra khi mới biết được điều đến làm thư ký của Ngự Giao, cô không có cách nào chấp nhận, không muốn ngày ngày phải nhìn mặt anh, nhìn thấy gương mặt cô vừa yêu vừa hận. Nhưng sau khi nghĩ lại, chỉ có như vậy cô mới có thể sớm lấy được tài liệu cơ mật, sớm rời khỏi nơi này, chuyện này cũng chưa hẳn là không tốt. Hoặc có thể nói, thà đau ngắn còn hơn để đau dài.
Vì để nỗi đau có thể giảm bớt một chút, Tiết Noãn Nhi quyết định tạm thời sẽ đối xử với Ngự Giao thật hòa bình, hơn nữa cô cũng không thể phản kháng cũng như không còn lựa chọn nào khác, vậy hãy cố gắng chung sống hòa bình với anh ta.
"Được rồi" Tiết Noãn Nhi gật đầu một cái
"Cô đồng ý coi tôi là bạn, cũng đồng ý ngoan ngoãn?"
"Ừ"
"Vậy bắt đầu từ ngày mai, chúng ta sẽ đi làm cùng nhau" Ngự Giao nói
"Hả?" Tiết Noãn Nhi kinh ngạc, vẻ mặt rất không tình nguyện
"Sao? không phải vừa nãy đã đồng ý rồi à"
"Nhưng, chuyện này... không hay lắm, tôi sợ người khác bàn tán...." nếu như mỗi ngày đi làm cùng anh ta, nhất định cô sẽ điên mất.
"Có gì không hay, dù sao tạm thời trong thời gian này tôi cũng ở lại khu chung cư, mà bây giờ cô lại là thư ký của tôi, tôi thuận đường cho cô đi cùng, điều này có thể nói lên tôi là một ông chủ biết thông cảm và chăm sóc nhân viên, hơn nữa chúng ta cũng có thể tranh thủ thời gian bàn bạc với nhau về chuyện công việc" Những