thể phát ra được giọng nói dịu dàng đến vậy.
Tiết Noãn Nhi lùi lại, tựa người vào vách tường hít sâu một hơi, không muốn quấy rầy họ. Cô biết mình rất ích kỷ, rất có lỗi với con trai, đã cướp đi quyền ở bên nhau của con trai với bố mình. Đợi khi lấy được thứ dương tuyết hoa cần, cô sẽ lập tức dẫn Tiểu Diệc rời khỏi nơi này.
Ngự Giao kể chuyện cổ tích cho Tiểu Diệc, cậu bé nhanh chóng ngủ thiếp đi.Anh nhẹ nhàng đặt cuốn truyện xuống đắp kín chăn cho cậu bé, ánh mắt vô cùng dịu dàng, gương mặt đáng yêu này, đôi lông mày này, ánh mắt này thực sự rất giống anh hồi nhỏ, tại sao trước đây lại không nhận ra những điều này.
Ngự Giao mở cửa phòng Tiết Tiểu Diệc, vừa bước ra ngoài đã nhìn thấy Tiết Noãn Nhi đang dựa lưng vào tường nhắm mắt lại giống như đang suy nghĩ vấn đề nào đó.
"Tiểu Diệc ngủ rồi" Ngự Giao nói.
Tiết Noãn Nhi mở mắt, lập tức điều chỉnh cảm xúc của bản thân, cô mỉm cười với Ngự Giao nói: "Làm phiền anh quá"
"Không sao, dù sao tôi cũng đang muốn tập làm những việc như thế này, nếu không sau này có con sẽ không biết chăm sóc thế nào" Ngự Giao nói
Trong nháy mắt nụ cười trên mặt Tiết Noãn Nhi cứng ngắc, cười khan hai tiếng: "Ha ha. Đúng vậy"
Đúng vậy, sau này anh ta có thể sẽ có những đứa con của mình, Tiểu Diệc đối với anh ta mà nói chẳng qua chỉ là một đứa bé đáng yêu mà thôi, hoàn toàn không có cảm giác tình thân gì đó.
Không hiểu tại sao, khi nghĩ sau này Ngự Giao sẽ có những đứa con khác, thậm chí là con của anh ta và Y Thu, trong lòng cô cũng có chút đau khổ.
Ngự Giao nhạy bén nhận ra nỗi đau khổ và mất mát trong đáy mắt cô. Anh cố tình nói như vậy chỉ là muốn biết, Tiết Noãn Nhi có thật sự còn yêu anh nữa hay không.
Đã từng, anh khẳng định Tiết Noãn Nhi đã từng yêu anh, nhớ hồi khi mới bắt đầu sống chung, Tiết Noãn Nhi vì cảm tạ anh đã cứu mạng hai chị em cô vẫn luôn vâng lời, chỉ là sau này....
Vướng mắc lớn nhất tồn tại trong lòng cô chính là cái chết của lăng diệc.
Tiết Noãn Nhi lặng lẽ thở dài một cái, muốn giảm bớt cảm giác khó chịu trong lòng. Mỗi khi đối diện với Ngự Giao, luôn cảm giác anh rất mạnh mẽ, loại cảm giác đó khiến trái tim cô đập rộn lên. Nhưng cho tới bây giờ cô chưa từng muốn thừa nhận, biểu hiện này là do mình còn yêu anh.
Sáu năm trước, cô đã tự tay dùng dao nhọn rạch mạnh lên gương mặt mình, xóa đi mọi thứ về Ngự Giao trong trái tim mình, cho nên cô đã không còn yêu anh...
"Không ngờ anh biết kể chuyện cổ tích cho trẻ con" cô cười cười
"Lúc đầu đúng là không biết, nhưng sau phát hiện thì ra rất đơn giản chỉ cần đọc chữ in trên sách mà thôi"
"Đi thôi, tôi tiễn anh"
Hai người cùng nhau đi xuống lầu dưới, khi ra tới cửa Ngự Giao dừng bước xoay người lại, nhìn cô chắm chú. Trong đôi mắt thâm thúy, không còn sự liều lĩnh và đùa giỡn. "Tôi thật sự vô cùng thích Tiểu Diệc. Tôi cũng biết rõ cô rất chán ghét tôi, vì trước đây tôi đã tổn thương bb mà cô lại là bạn thân của cô ấy. Nhưng bây giờ cô có thể bỏ qua những thành kiến không tốt về tôi không, đừng chán ghét tôi. Tôi đảm bảo sau này sẽ tôn trọng cô, chỉ mong cô đừng phản đối tôi thường xuyên tới chơi cùng Tiểu Diệc" cũng như thường xuyên tới nhìn cô một chút. Chỉ là câu nói cuối cùng anh không dám nói ra.
Tiết Noãn Nhi hơi sửng sốt, phụ nữ vốn hay mềm lòng trước những lời xin lỗi của đàn ông. Hơn nữa, Tiết Noãn Nhi cũng cảm thấy hổ thẹn với Tiểu Diệc vì vậy gật đầu đồng ý, "Được"
"Cô đồng ý rồi sao?" trong đáy mắt Ngự Giao lộ ra niềm vui sướng
"Ừ"
"Noãn Nhi..."
"Hả?" Ngự Giao kinh ngạc.
"Sau này tôi có thể gọi cô là Noãn Nhi không?"
"Có thể?"
"Cảm ơn cô đã tha thứ cho tôi, vậy tôi về đây"
Tiết Noãn Nhi đứng nhìn Ngự Giao bước vào căn phòng sách vách bên trái, nhẹ nhàng đóng cửa lại, cơ thể yếu ớt tựa vào cánh cửa. Cô biết, bản thân không thể chống đỡ trước sự dịu dàng của Ngự Giao. Giờ phút này Tiết Noãn Nhi thật sự muốn tát một cái thật mạnh vào má mình, cô tuyệt đối không thể quên những tổn thương đau đớn của sáu năm trước, tuyệt đối không thể bỏ qua!
***
Ngày hôm sau, Tiết Noãn Nhi thức dậy thật sớm gọi Tiết Tiểu Diệc rời giường.
Trong lúc con trai tự mặc quần áo, Tiết Noãn Nhi làm bộ vô tình hỏi: "Tiểu Diệc, hôm qua lúc mẹ đứng trong phòng bếp nấu cơm nghe thấy hình như chú Thẩm muốn nhận con làm con nuôi phải không?"
"Vân, nhưng con nói không thích chữ "nuôi" kia"
"Con đã nói vậy sao? vậy chú Thẩm nói thế nào?" Tiết Noãn Nhi hỏi
Tiết Tiểu Diệc sờ cằm, làm bộ giống như một ông lớn quan sát vẻ mặt Tiết Noãn Nhi, ánh mắt thăm dò này thực sự vô cùng giống Ngự Giao.
"Noãn Nhi, mẹ rất quan tâm chú Thẩm nói gì sao?"
"À, đâu có" Tiết Noãn Nhi lập tức che giấu sự chột dạ của mình, "Mẹ tò mò hỏi vậy thôi"
"Chú Thẩm nói, chú ấy cũng muốn bỏ đi chữ "nuôi" kia, nhưng điều kiện đầu tiên là phải được mẹ cho phép" Tiết Noãn Nhi xấu xa cười.
"Thật không?" Tiết Noãn Nhi không thể tin.
"Thật, con nghĩ chú Thẩm rất thích mẹ"
"Đồ quỷ con" Tiết Noãn Nhi cốc nhẹ vào đầu con trai: "Con thì biết thích là gì, mau đi đánh răng rửa mặt đi, ăn sáng xong mẹ đưa con tới trường"
Chẳng lẽ Ngự Giao thật sự thích
