t”, cô nói tiếp hộ anh.
Anh gật đầu, “Anh e rằng nso lại hút máu em lần nữa. Rằng nó đã tiến một bước gần với việc giết chết em hơn, hoặc tệ hơn nữa, đánh cắp linh hồn em”.
Biết rằng không phải là linh hồn cô nằm trong hiểm nghèo, mà là trái tim cô, Portia vòng cánh tay qua tay anh và siết chặt, “Em xin lỗi vì đã gây cho anh một nỗi sợ như thế. Điều em nói với Wallingford phần nào là sự thật. Em chỉ muốn đưa anh ấy về nhà. Cho anh”. Không có một chút lừa dối nào trong ánh mắt khi cô lướt qua tất cả các thành viên của gia đình mình, “Cho tất cả chúng ta.”
Adrian đứng lên, kéo cô đứng dậy và đặt một nụ hôn âu yếm lên lông mày cô, “Vivienne nói đúng. Giờ đây, điều quan trọng nhất là em đã về nhà an toàn. Chúng ta sẽ lo lắng về phần còn lại sau này.”
Khi anh tiến ra cửa, Vivienne đứng lên trong tiếng sột soạt duyên dáng của chiếc váy. “Đi nào anh yêu”, cô nói với chồng mình. “Chúng ta tốt nhất là đi giải cứu những cậu bé khỏi vòng kìm kẹp của Wilbury trước khi chúng ta tìm thấy chúng trong một cái nồi đâu đó”.
“Không phải chúng đã nhốt Wilbury tội nghiệp trong cáii tủ búp-phê lần gân đây nhất chúng ta để chúng một mình với lão à?”
“Không, đó là lần trước nữa. Lần gần đây nhất, ông ấy nhốt chúng lại trong buồng để chổi”, cô trả lời khi họ theo Adrian ra khỏi phòng khách.
Chỉ có Caroline vẫn ngồi, đăm chiêu nhìn vào ngọn lửa nhảy múa trong lò sưởi. Portia đang đi chầm chầm đến cửa khi chị cô nói, “Không nhanh thế đâu, cưng”.
Portia mở to mắt với vẻ mặt ngây thơ cố ý, “Chỉ có điều gì muốn nói với em nữa à?”
Portia mở to mắt với vẻ ngây thơ cố ý, “Chị có điều gì muốn nói với em nữa à?”
Caroline vỗ vào chiếc ghế sô-pha bên cạnh cô, nụ cười của cô cũng ngây thơ tương tự, “Sao em không tán gẫu với chị một lúc?”
Portia lưỡng lự nghe theo và ngồi xuống chiếc ghế sô-pha nhưng vẫn duy trì sự im lặng như đá của mình.
“Em biết không”, Caroline nói, trong khí mân mê chiếc khăn thêu chữ lồng trong lòng, “Chị đã tò mò đến chết, nhưng trong suốt những năm qua chị chưa một lần ép em phải kể với chị chuyện gì xảy ra trong hầm mộ với Julian”.
Portia không thể che giấu được cái giật mình tội lỗi của mình. Cô đã đoán rằng chị cô sẽ nói về những sự việc của đêm hôm trước, không phải của sáu năm trước. “Em luôn ngưỡng mộ sự kiềm chế của chị. Như thế rất không giống chị”.
“Chị nghĩ rằng, giả vờ chuyện đó chưa bao giờ xảy ra thì dễ dàng hơn cho tất cả chúng ta, phải không?” Đôi mắt xám chân thành của Caroline tìm kiếm khuôn mặt cô, “Nhưng chị chưa bao giờ ngừng thắc mắc rằng liệu Julian có lấy gì từ em hơn chỉ là máu trong hầm mộ đó. Nếu điều đó không giải thích được cảm giác vương vấn của em với cậu ấy, thì nó cũng giải thích được sự lưỡng lự khi chọn lựa kết hôn của em”.
Portia có thể giữ giọn mình thật nhẹ, nhưng cô không thể ngăn dòng máu nóng kéo ào ào lên má cô. Cô nhìn xuống hai bàn tay của mình, ước gì có một chiếc khăn để vặn vẹo. “Nếu đó là điều chị nghi ngờ, sao chị không gọi bác sỹ để kiểm tra em”.
“Adrian đã gợi ý cách đó, nhưng chị từ chối việc để em chịu đựng sự nhục nhã đó. Thực ra, cả hai bọn họ điều tin rằng em đã chịu đựng quá đủ trong bàn tay của Julian rồi”.
Trước khi Portia có thể ngăn lại, một tiếng cười dễ cáu thoát khỏi môi cô, “Em đánh giá cao sự quan tâm của chị, Caro, nhưng em đảm bảo với chị rằng không người phụ nữ nào phải chịu đựng quá sức trong bàn tay của Julian Kane”.
“Thậm chí cả bây giờ?” Caroline hỏi ngược lại, ánh mắt của cô dò xét hơn trước đó.
Vì không có câu trả lời cho câu hỏi đó, Portia chỉ đơn giản đứng lên và sải bước khỏi phòng khách, cô ngẩng cao đầu và những bí mật của cô vẫn là của riêng cô.
***
Đêm hôm đó Portia ngồi bó gối trong chiếc ghế ở cửa sổ của căn phòng ngủ trên tầng ba, quan sát ánh sáng qua cửa sổ của những ngôi nhà kiến trúc kiểu Geogira thẳng hàng phía bên kia quảng trường Mayfair tắt dần từng cái một. Khi tiếng chuông nhà thờ xa xa vang lên một tiếng duy nhất, ánh sáng cuối cùng trên quảng trường đầu hàng trước bóng tối, để lại cô một mình với ánh trăng.
Cô mở cửa sổ, thích cái lạnh lẽo của không khí bên ngoài hơn là hơi ấm ngột ngạt của ngọn lửa tí tách trong lò sưởi gạch. Mặc dù những cỗ xe đã tạo thành những rãnh bùn trên những con phố rải đá cuội rộng lớn bên dưới, tuyết vẫn phủ đầy những mái nhà và những cành cây khẳng khiu, khiến chúng sáng lên trong ánh sáng dìu dịu. Một màn sương mù mỏng trườn những ngón tay ma quái trên những đường phố vắng lặng.
Cô siết chặt hơn chiếc khăn len trên chiếc váy ngủ vải bông mỏng, ánh mắt khao khát của cô tìm kiếm trong bóng đêm. Sự im lặng trong giấc ngủ của ngôi nhà khiến cô có cảm giác như cô là người duy nhất còn thức trên thế giới này. Nhưng cô biết Julian cũng đang ở đâu có ngoài kia, một tù nhân của bóng đêm với tất cả sự nguy hiểm và quyến rũ của nó. Tất cả những gì cô biết là anh cso lẽ đã ở trong vòng tay của một người đàn bà khác, người không bao giờ có thể là cái gì hơn là một bữa ăn tiếp theo đối với anh.
Cô chạm một ngón tay lên môi dưới đang sưng phồng lên của mình, nhớ lại sức ép đòi hỏi của miệ