an hệ của bọn họ vừa cắt đứt, bên này chúng ta có thể bớt đi một địch thủ.” Sắc mặt A Khôn lộ ra chút đắc ý.
“Hứa Ân Tịch, thực là một người đàn bà không đơn giản, nói cho Tống Hồng biết, người đàn bà này nhất định tôi phải có được, nếu như bà ta làm không xong việc thì biết thân biết phận mà cút ra khỏi Thịnh Thiên đi.”
“Tống Hồng vốn đã chuẩn bị đâu vào đấy.” A Khôn khẳng định nói, trong lòng cũng có chút bất an, Lão Đại cũng để ý cô gái này, cô gái này cơ hồ sẽ khiến cho mấy công tử nhà giàu có tiếng có quyền ở thành phố này xảy ra một trận ác chiến. Hắn hi vọng, Thân Lão Đại không nên vì cô gái này mà quên mất nhiệm vụ quan trọng của chính mình.
“Cậu không cần phải lo lắng, trong lòng tôi luôn luôn nắm chắc, đối với Thân Tử Kiều tôi đàn bà cũng chỉ để chơi đùa mà thôi, người nào cũng giống nhau hết.” Hắn tựa như nhìn thấu tâm tình của A Khôn.
“Đúng, là tôi suy nghĩ quá nhiều.” A Khôn cúi đầu; yên lặng không nói lời nào nữa.
__________________
Trên bãi cỏ, ba con ngựa đều chạy như điên, chỉ có Hứa Ân Tịch là không thể điều khiển được con ngựa của mình
“Ngựa ơi, xin mày . . . . Nghe lời đi, đừng lại đi . . . .” Ân Tịch cơ hồ là khóc ra tiếng mà cầu xin, chính là con ngựa không có hiểu được những lời của cô, cứ như điên mà đuổi theo con ngựa phía trước.
“. . . . Xong . . . . Lần này chết chắc rồi . . . . . . .” Ân Tịch cơ hồ nhận ra điều này, gắt gao nhắm chặt mắt lại.
Niếp Thanh càng thêm điên cuồng mà phi đi, hơn nữa càng chạy càng làm cho con ngựa chạy lòng vòng bất định, Hứa Ân Tịch tuyệt đối là không có khả năng điều khiển ngựa, dần dần, thân thể nghiêng sang một bên, người càng khom xuống, miệng gắt gao mím chặt lại.
“. . . . . . . . . . . . . .” Con ngựa điên cuồng hét lên một tiếng.
“A . . . .”
Rất nhanh Ân Tịch đã bị con ngựa hất ra khỏi yên, cô thét chói tai lên.
Thân Tử Duệ vẫn là chậm một bước, khi mà ngựa của hắn đuổi kịp cô thì cô đã bị ngựa hất văng xuống đất, không chút do dự, hắn lập tức nhảy xuống, bởi vì hắn còn muốn cứu cô, con ngựa kia tức giận lồng lên . . . .
Cơ hồ trong nháy mắt chân của con ngựa đã đè mạnh lên cổ chân hắn, hắn kéo cô ra xa, con ngựa nhìn thấy chủ nhân che chở như vậy, tựa hồ có cảm ứng, đứng yên tại chỗ.
“Sao rồi, cô nói chuyện cho tôi!” Thân Tử Duệ vỗ vỗ mặt của cô, mà mắt cô vẫn gắt gao nhắm lại không có mở ra . . ..
“Hứa Ân Tịch, tôi đang nói chuyện với cô, cô nếu dám không đáp lại, tôi tuyệt đối sẽ khiến cô phải hối hận.” Thanh âm của hắn tràn ngập bất an, đúng vậy, hắn cư nhiên sợ hãi cô không bao giờ . . . nữa có thể nói chuyện, hắn lâm vào khủng hoảng.
Ân Tịch vẫn là không chút phản ứng, không chút do dự hắn một phen đem của người cô ôm vào lòng.
“Tử Duệ, làm sao vậy?” Niếp Thanh nhìn thấy hắn đã vào đường chạy, rất nhanh chạy qua đó.
“Cút ngay cho tôi, Niếp Thanh, tôi cảnh cáo cô, tốt nhất là cô nên cầu nguyện cho cô ấy không việc gì đi, nếu không tôi sẽ khiến cô phải trả giá gấp bội lần!” Một khi Thân Tử Duệ đã bị chọc tới, hắn sẽ điên cuồng như một con báo, nếu không phải là đang ôm Ân Tịch, khẳng định là hắn sẽ phẫn nộ đến mức bóp gãy cổ cô ta.
Niếp Thanh nghe được như vậy, sợ tới mức lùi về phía sau ngã ngồi trên bãi cỏ.
Tại sao lại có thể như vậy? Tại sao lại có thể như vậy? Hắn chưa từng bao giờ nói ngoan độc như vậy, chính là lúc này đây, hắn cư nhiên vì người đàn bà này, sẽ không phải vậy, hắn rõ ràng cũng rất chán ghét cô ta, thậm chí ở trước mặt cô ta bày trò thân thiết với chính mình, hắn như thế nào lại có thể thích Hứa Ân Tịch chứ, hắn sẽ không như vậy .
. . . Sẽ không phải vậy.
Niếp Thanh một hồi lại một hồi tự nhủ, hai tay nắm chặt lấy tóc mình. . . .
“Hứa Ân Tịch, không được ngủ, không cho em ngủ, tôi nó rồi em phải nghe tôi nói, nhất định phải nghe, nhất định!”
Hắn ôm cô, một đường chạy thẳng ra bên ngoài, hắn lo sợ, hắn bá đạo, giờ phút này hắn nhất định phải đánh thức cô.
Mặt hắn tái nhợt không chút huyết sắc.
“Chết tiệt, cư nhiên em lại khinh tôi như vậy, em không thể coi nhẹ như vậy được, tôi muốn em tỉnh lại, em phải tỉnh lại, có nghe thấy không hả . . . .”
“Em mau tỉnh lại, nếu không tỉnh lại tôi sẽ giận đó, tôi mà tức giận em sẽ không thể sống yên ổn được, em hẳn là biết rõ mà.” Ngữ khí của hắn đều là mệnh lệnh, đều là bá đạo . . . .
Chính là Hứa Ân Tịch cũng không có tỉnh dậy, tận tới khi đến bệnh viện, cô cũng không đáp lại hắn một câu.
Thân Tử Duệ đứng ở một bên, cảm giác được tim mình đập loạn đến mức có thể nhảy ra ngoài rồi, hắn cảm nhận được mình chưa bao giờ khẩn trương đến như vậy, sợ rằng khi mà mình không may giết người lần đó hắn cũng không đến mức khẩn trương như bây giờ.
Bác sĩ chỉ thản nhiên cười, “Thân Tiêm sinh, xin đừng cằng thẳng quá, mời hãy an tĩnh ngồi ở đây, như vậy tôi mới có thể xem bệnh cho cô ấy thật tốt được.”
Hắn tựa hồ cảm nhận được mình có chút nóng vội, miễng cưỡng ngồi xuống ở bên cạnh, chính là cảm giác tựa như đang ngồi đống lửa, như nằm đống than, cuối cùng cũng đành lựa chọn yên lặng ngồi một bên, nhìn thấy khuôn mặt cô, ít nhất như vậy hắn mới cảm thấy yên tâm hơn