chân, ánh mắt vừa chế giễu vừa khinh thường, lôi Phương Dĩ ra khỏi toilet, nói: “Tôi muốn tắm, đừng nhìn trộm.”
Phương Dĩ nói: “Nhìn anh thêm một cái, tôi cũng sợ bị đau mắt hột!”
Một đêm sống hòa thuận với nhau, buổi sáng Phương Dĩ ngủ thẳng đến lúc tự nhiên tỉnh, thức dậy đi tới phòng khách, thấy trên bàn có sữa đậu nành, bánh quẩy và mấy món điểm tâm, sờ bụng gọi: “Chu Tiêu?”
Gọi hai lần không có người đáp lại, cô đi tới, lặng lẽ lấy vài món điểm tâm, lại đổ một ly sữa đậu nành nhỏ, trốn vào phòng ngủ lập tức bắt đầu ăn. Năm phút sau có người gõ cửa, nói: “Phương Dĩ, em chưa đánh răng.”
Miệng Phương Dĩ nhét đầy đồ ăn, nhớ lại chốc lát, hình như chưa đánh răng thật. Cô giả chết ăn sáng xong, lại chạy đến ban công tập thể dục mười phút, lúc chuẩn bị kết thúc đột nhiên nhìn thấy Chu Tiêu xuất hiện trong sân, vẩy chút gạo xuống đất, rồi đến máy chạy bộ vận động. Phương Dĩ chống lan can ban công thưởng thức người đàn ông cường tráng lúc sáng sớm, tâm trạng vô cùng hào hứng.
Cô Mã nói ông Trịnh chắc là ở phía Tây thành phố. Khoảng thời gian trước vô tình gặp được ông ấy nói chuyện phiếm, ông Trịnh từng nhắc tới chuyện mua nhà sắm đồ. Phương Dĩ định đến phía Tây thử thời vận, người lớn tuổi thích đi dạo công viên đánh cờ tướng, hôm nay lại là thứ Bảy, nói không chừng thực sự có thể chạm mặt ông ấy.
Chu Tiêu tắm một cái, tóc còn chưa khô, mặc quần áo không có vẻ đẹp thường ngày. Hôm nay anh chỉ mặc một cái áo thun màu đen bình thường, sau khi đeo kính râm lên có chút tàn khốc. Phương Dĩ không nhịn được huýt sáo. Chu Tiêu cười: “Thắt dây an toàn!”
Chu Tiêu làm tài xế miễn phí, dọc đường hỏi Phương Dĩ: “Đánh răng rồi?”
Phương Dĩ nhe răng: “Lo lái xe đi!”
“Buổi chiều đi xem phim.”
“Không muốn.”
“Mặc kệ em muốn hay không, hôm qua em thua cược!”
Phương Dĩ nắm chặt dây an toàn: “Vậy xem phim hoạt hình.”
Chu Tiêu cứng đờ: “Không thành vấn đề!”
Phía Tây có một công viên lớn, trong đình nghỉ mát của công viên có rất nhiều ông bác chơi cờ tướng đánh poker. Phương Dĩ chạy đi bắt chuyện: “Bác ơi, tài đánh cờ của bác tuyệt vời quá, thật lợi hại!”
Ông bác trừng cô: “Cô có ý gì?”
Người đối diện cười rộ lên: “Đây là bảo ông sớm nhận thua một chút!”
Chu Tiêu xách Phương Dĩ sang một bên: “Có biết đánh cờ không?”
Phương Dĩ nói: “Tôi biết máy bay và cờ năm quân.”
Vậy chính là không biết cờ tướng. Chu Tiêu nói: “Thực ra bản lĩnh ra vẻ hiểu biết của em cũng là đệ nhất thiên hạ.”
Chu Tiêu biết đủ loại cờ. Anh bộc lộ bản lĩnh ngay tại chỗ, giúp ông bác chuyển bại thành thắng. Ông bác đối diện thổi chòm râu trừng mắt: “Xem cờ không nói!”
Chu Tiêu cười nói: “Xin hỏi hai bác một câu, hỏi xong cháu chỉ xem cờ. Hai bác có biết một bác tên là Trịnh Mân Sơn, năm nay khoảng hơn bảy mươi tuổi, nghe nói ở gần đây, trong nhà có hai đứa con gái một đứa con trai, con gái nhỏ mới vừa sinh một cặp song sinh.”
Ông bác có ấn tượng: “À, cậu vừa nói vậy là tôi nhớ ra rồi. Trước đây có một ông từng đẩy một cặp song sinh tới công viên, họ Trịnh?”
Ông bác đối diện hỏi những người bên cạnh: “Mấy ông có ai nghe nói người này không?”
Mười mấy người lớn tuổi anh một lời tôi một lời, cuối cùng chỉ hướng tới một tiểu khu lân cận. Phương Dĩ ra sức khen Chu Tiêu: “Không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, anh lớn vậy lại còn có tiềm chất của mấy bác gái trong tổ dân phố!”
Chu Tiêu lạnh như băng: “Quá khen.”
Hai người tìm được tiểu khu, lại hỏi nhiều người, rốt cuộc cuối cùng xác định mục tiêu, đã qua hai giờ chiều. Phương Dĩ chịu đựng cơn đói, nhấn chuông, giọng truyền tới trong loa đã có tuổi. Phương Dĩ giải thích mục đích đến, lại báo họ tên cô Mã, lúc này chủ nhà mới mở cửa cho cô.
Ông Trịnh gần bảy mươi tuổi, tinh thần khỏe mạnh, đôi cháu gái song sinh đang gào khóc trong phòng, bạn già của ông đang thay tã cho hai nhóc. Ông Trịnh ngạc nhiên: “Hai cháu tìm tới đây thế nào?”
Phương Dĩ nói: “Bọn cháu đánh ván cờ với mấy bác trong công viên.”
Ông Trịnh cười nói: “Hôm nay tôi vốn cũng muốn đến công viên đi dạo, bạn già tôi nhất định không cho!”
Hàn huyên chốc lát, cuối cùng Phương Dĩ hỏi tới người thuê nhà năm năm trước. Tuy thời gian rất lâu, nhưng ông Trịnh có ấn tượng khắc sâu: “Tôi nhớ, người tới thuê nhà khi đó là một cặp vợ chồng, sau khi gặp hai lần họ liền mướn nhà, lúc trả tiền rất sảng khoái, không hề trả giá. Qua sau đó không bao lâu, nhiều lắm là một tháng, ở đó liền xảy ra chuyện.”
Phương Dĩ hỏi: “Cháu xem qua tin tức năm đó, nói là có thể do vợ chồng cãi nhau, đêm đó họ mở gas, dẫn tới nổ gas?”
“Không sai. Lúc họ cãi nhau, hàng xóm bên cạnh đều có thể nghe thấy. Căn nhà đó cũ, hiệu quả cách âm không tốt, với lại trong hành lang chất đầy đồ lặt vặt, không sạch sẽ ngăn nắp như bây giờ, cho nên vụ nổ đêm đó, cháy cả tòa nhà.”
Bạn già của ông Trịnh bớt chút thời gian tới nói chuyện: “Chao ôi, may mà khi đó chúng tôi không ở đó nữa, nghe nói cháy suốt cả đêm, rất nhiều người chết.”
“Người đàn ông kia, cũng chết cháy trong đêm đó.” Ông Trịnh đột nhiên nói.
Phương Dĩ từng lùng tìm tin tức, có ấn tượng với chuyện này, cô hỏi ông