Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328982

Bình chọn: 7.5.00/10/898 lượt.

ữ sinh này thế nhưng có thể đi lên, nhất định là được sự cho phép, nhất thời làm các mỹ nữ đỏ mắt (ghen tị).

Hoa khôi của trường Lâm Ngọc Lan thấy mấy người Thủy Băng Nhu được dẫn lên lầu ba, nhất thời giận đến nghiến răng. Vừa mới đã cảnh cáo, thế nhưng không them để ý đến khuyến cáo của ả, tao sẽ khiến mày trả giá thật lớn, Lâm Ngọc Lan phẫn hận thầm nghĩ.

"Đứng lại, ai cho phép các ngươi lên đó." Lâm Ngọc Lan quát to.

"Là An Đông Nghê bảo chúng ta đi lên, thế nào, đỏ mắt?" Lý Hiếu Huyên châm chọc nói.

"Chỉ bằng các người cũng muốn đi lên, lớn lên cũng là một bộ dạng băng thanh ngọc khiết, ai biết bên trong là cái loại gì, chưa kể cô chẳng phải là thứ con gái nghèo khó thấp hèn sao, nghe nói ngay cả tiền ăn cơm cũng không trả nổi, còn dám chạy đến trường Quý tộc học thật mất mặt xấu hổ." Lâm Ngọc lan phẫn hận nói.

"Ai mất mặt xấu hổ đây?" An Đông Nghê thanh âm buồn rười rượi ở cửa cầu thang lầu ba vang lên. Thật ra thì ở thời điểm bác Đông đi mời mấy người Thủy Băng Nhu bọn họ, hắn một mực đứng ở cửa sổ sát đất nhìn, cho đến vừa rồi thấy Lâm Ngọc Lan giống như muốn làm khó bọn họ, cho nên bản thân liền khômg kiềm chế được đi ra giúp cô, xem ra chính mình bị hãm sâu vô cùng, tuyệt đối không nhẫn tâm nhìn thấy cô bị người khác khi dễ, không thấy được cô liền sẽ thấy khẩn trương.

"Học trưởng, đã lâu không gặp." Chỉ thấy thanh âm nũng nịu của Lâm Ngọc Lan vang lên, làm ba người Thủy Băng Nhu nổi da gà rớt đầy đất.

"Các bạn ấy là tôi mời lên, thế nào tôi muốn mời ai lên phải được sự đồng ý của cô sao?" An Đông Nghê mặt đen thui hỏi.

"Học trưởng, anh nói vậy là là có ý gì?" Lâm Ngọc Lan đau lòng hỏi.

"Thật là loại con gái ngu xuẩn không hiểu nổi" Tư Đồ Huy châm chọc nói.

"Cô biết rõ tôi có ý gì, từ nay về sau ba người họ sẽ ăn cơm ở lầu ba." An Đông Nghê tuyên bố. Nhất thời rất nhiều người hướng ánh mắt hâm mộ về phía mấy người Thủy Băng Nhu, có mấy nữ sinh hận không thể lập tức xơi tái mấy người bọn họ.

"Không cần, người nhà mình sẽ giúp mình chuẩn bị cơm hộp." Thủy Băng Nhu cự tuyệt nói.

"Đi thôi, về sau không cần chuẩn bị cơm hộp." An Đông Nghê vừa nói vừa lôi kéo Thủy Băng Nhu đi về phía lầu ba, Thủy Băng Nhu vẫn hi vọng tránh khỏi tay của hắn, An Đông Nghê lại không để cho cô được như ý nguyện. Lý Hiếu Huyên thấy An Đông Nghê dắt tay Thủy Băng Nhu, ánh mắt trầm xuống, động tác nho nhỏ này cũng không có ai phát hiện, nhưng lại bị Tư Đồ Huy tinh mắt liếc thấy, nhất thời trên mặt hắn xuất hiện nụ cười thú vị.

Đi tới lầu ba, quả thực là khiến cho người ta hai mắt tỏa sáng, trang hoàng bên trong từ các dụng cụ đến thức ăn đều là những sang phẩm không phải chỉ có tiền mà có thể mua được. Lấy bộ ghế sa lon kia làm ví dụ, đó là sản phẩm Paris vừa mới bắt đầu nghiên cứu, cô có xem qua ở trên tạp chí, chẳng qua là theo cô nhớ thì còn chưa tung ra thị trường, vậy mà ở đây hắn đã có. Còn có bộ ly trà kia, theo trí nhớ đó là cái ly nữ hoàng Elizabeth II của Anh quốc từng dùng qua, ở trong buổi đấu giá từ thiện lần thứ nhất được một người thần bí dùng ba tỷ mua đi, lúc ấy TV, báo chí đưa tin rầm rộ. Thì ra là An Đông Nghê mua nó. Ha ha ha. . . . An Đông Nghê hắn thật sự chính là giàu có nha.

Thật ra thì Thủy Băng Nhu không biết những thứ trong nhà cô đều là những vật phẩm cao cấp nổi tiếng được sưu tầm, nhất là đồ trang sức cùng y phục Hoàng Phu Tuyệt đưa cho cô đều là hàng hiệu do những nhà thiết kế quốc tế đặc biệt thiết kế dành riêng cho cô, càng khoa trương hơn là bởi vì cô nói y phục kia mặc lên người rất thoải mái, vì vậy Hoàng Phu Tuyệt liền nghĩ biện pháp khiến cho nhà thiết kế đó trở thành nhà thiết kế riêng của Thủy Băng Nhu.

Chờ đến lúc Thủy Băng Nhu lấy lại tinh thần, An Đông Nghê đã lôi kéo cô ngồi ở trên ghế sa lon, Lý Hiếu Huyên cùng Lăng Tâm ngồi đối diện với cô.

"Tiểu Nhu, bạn muốn ăn cái gì? Tôi sẽ bảo đầu bếp làm cho bạn." An Đông Nghê dịu dàng nói.

"A, không cần làm phiền, vừa nãy mình đã ăn rồi." Thủy Băng Nhu bởi vì hắn đến gần mà trả lời không được tự nhiên.

"Vậy, uống ly nước trái cây đi!" An Đông Nghê liếc nhìn thấy sự khác thường của Thủy Băng Nhu, lại nghĩ lầm là cô xấu hổ, khóe miệng khẽ nhếch lên đứng dậy vào phòng bếp lấy nước trái cây.

"Các người đẹp, các bạn có gì cần tôi phục vụ không?" Tư Đồ Huy thấy chiến hữu chỉ quan tâm đến Thủy Băng Nhu, vì vậy mở miệng nói.

"Làm phiền bạn lấy giúp ly bia, có thể không?" Lý Hiếu Huyên hỏi. Thấy bộ dạng An Đông Nghê trong mắt chỉ có Tiểu Nhu khiến trong lòng cô rất đau, cô yêu người kia lâu như vậy, tại sao hắn tới hiện tại ngay cả nhìn cũng không nhìn cô một cái, Tiểu Nhu vừa mới tới, bộ dạng hắn liền biểu hiện dịu dàng như vậy, đã nhớ không rõ có bao nhiêu lần trong giấc mơ, hắn cười với cô dịu dàng như vậy, vốn cho rắng sự dịu dàng của hắn chỉ xuất hiện trong mơ, không nghĩ tới ở trong hiện thực hắn cũng sẽ lộ ra biểu tình dịu dàng như thế, nhưng lại không phải dành cho cô. Trước kia nhìn hắn đối với người nào cũng một bộ dáng không tập trung, cho là một ngày nào đó cô sẽ khiến hắn cảm động, bây giờ nhìn lại cô chính là khôn


XtGem Forum catalog