XtGem Forum catalog
Người Yêu Đào Hoa Của Tôi

Người Yêu Đào Hoa Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324783

Bình chọn: 7.5.00/10/478 lượt.

i một chút nha, bằng không anh làm sao mà biết rốt cuộc là em đang thật sự ổn, hay là đang giả vờ?" Tư Đồ Tĩnh vô cùng quan tâm để ý đến thân thể của người yêu, chỉ sợ chính mình đã đem lại gánh nặng quá lớn cho cô .

"Thật sự không sao cả ! Không cần hỏi nữa." Thật là muốn mắc cỡ chết cô.

Tình ái cao trào đánh thẳng vào cô, làm cô không chịu nổi, trực tiếp ngất đi trong phòng tắm, loại tình huống này muốn cô nói sao lại cho rõ ràng đây?

Tư Đồ Tĩnh quan sát biểu tình của giai nhân, xác định cô không có việc gì, mới không tiếp tục nói về chuyện này nữa.

Ngâm mình trong nước ấm, tựa vào lồng ngực người yêu,khi còn ở Nhật Bản Hồng Diệp chưa từng nghĩ tới sẽ có thời điểm như vậy .

Đang tắm trong bồn, cùng người yêu tâm linh hợp nhất. . . . . . Hình ảnh tốt đẹp lại hạnh phúc như vậy, thật sự đây chính là cuộc sống của cô sao? Cô rời nhà đi, trở lại nơi cố hương học ở trường này quả nhiên là chính xác mà.

“Em đang suy nghĩ gì? Đang có ý tưởng đen tối hả." Từ trước đến nay cô gái nhỏ này luôn liến thoáng thế nhưng bây giờ lại trầm mặc, Tư Đồ Tĩnh rất ngạc nhiên trong đầu của cô đang nghĩ điều gì.

“Em suy nghĩ về việc. . . . . . Quay về Đài Loan học quả nhiên thật tốt !" Cô gái nhỏ ở trong lòng người yêu thổ lộ chân thật.

“Thế sao?" Chàng trai đáp nhẹ, mở lớn đôi mắt đen láy nhìn cô, không hiểu cô vì sao lại kết luận như vậy.

"Mẹ em không cho trở về, nói em sẽ không tìm được anh, mà dù có tìm được, cũng sẽ không được anh yêu, em chỉ phí công thôi . . . . ." Đùa bỡn với ngón tay bạn trai, Hồng Diệp chợt nói đến chuyện này, cảm xúc cũng rất kích động, "Bọn họ đến bây giờ còn chưa tin. . . . . ."

Anh nâng cằm của cô lên, dùng môi ngăn chặn môi của cô, không cho cô nói tiếp.

Hai người quấn quít lẫn nhau, chia sẻ nước bọt trong miệng lẫn nhau, cho đến khi Hồng Diệp thở không nổi, anh mới chậm rãi buông cô ra.

"Đang vui vẻ, đừng nói đến chuyện không vui." Tư Đồ Tĩnh không muốn nghe những lời làm cho nội tâm anh cảm thấy áy náy .

“Vâng." Hồng Diệp gật đầu, lộ ra nụ cười ngây ngô.

Tư Đồ Tĩnh nhìn thấy giai nhân đáng yêu như vậy, trong lồng ngực chợt đau đớn. Cô thật sự rất tin tưởng mình. . . . . .

"Chúng ta phải mỗi ngày đều hạnh phúc như vậy nha!" Nắm chặt bàn tay to của người yêu, Hồng Diệp ở trong làn hơi nước mong tâm nguyện.

“Anh cũng hi vọng như vậy." Tư Đồ Tĩnh chân thành hưởng ứng.

Có cô gái nhỏ bên cạnh, anh cảm giác mình ham muốn không đủ, tựa hồ càng ngày càng thêm mê luyến vóc dáng nhỏ nhắn và tình cảm chân thành của cô.

Cô quá ngây thơ đơn thuần làm cho anh có cảm giác mình đối với tình yêu không còn sợ hãi nữa, dần cảm thấy không xứng với cô gái quá ngây thơ thuần khiết này.

Anh sợ chính mình sẽ làm ra chuyện có lỗi với sự chân tình của cô. . . . . .

★★★ ★★

“Cậu thật sự thích con bé đó?"

Đang uống nước, Tư Đồ Tĩnh đến phòng bếp đổ ly đá, lại đụng đầu Đỗ Như Hủy người cũng vừa từ phòng ngủ đi ra, chị dâu yêu quý của anh.

“Ừ?" Không dài dòng, anh hạ giọng nhỏ đến không thể nghe thấy, tùy ý trả lời.

“Tôi đang nói đến cô bé Nhật Bản đó." Đỗ Như Hủy bước đến, không cho Tư Đồ Tĩnh đi qua, nói thẳng vấn đề của cô.

“Cô ấy quả thực rất đáng yêu." Tư Đồ Tĩnh hiện lên nụ cười vui vẻ. Uống xong nước, anh đặt ly xuống đi lên lầu.

“Cậu rõ ràng không hề thích cô gái này, tại sao phải miễn cưỡng chính mình?" Đỗ Như Hủy theo phía sau Tư Đồ Tĩnh lớn mật ôm lấy vòng eo của anh, không cho anh rời đi.

"Chị dâu, tôi thích loại con gái thế nào, cùng chị có liên quan gì sao?" Tư Đồ Tĩnh thốt lên lời cuối, lạnh lùng hỏi người đàn bà phía sau .

Nép vào tấm lưng ấm áp của anh, Đỗ Như Hủy phát hiện mình vẫn còn yêu người con trai này, rất yêu.

“Tôi. . . . . .tôi đang nghĩ đến. . . . . ." Lúc bọn họ vẫn còn có tình cảm với nhau. . . . . .

Đỗ Như Hủy cho rằng dựa vào tình cảm trước đây, Tư Đồ Tĩnh nên biết ý tứ của cô, mà trên thực tế Tư Đồ Tĩnh thật sự biết rõ.

"Từ lúc chị quyết định gả cho anh tôi, tôi cùng chị đã không còn chuyện dây dưa gì nữa." Đẩy đôi tay ở thắt lưng ra, Tư Đồ Tĩnh lãnh đạm, xoay người, đối với người yêu cũ đang ở phía sau không nói thêm câu nào, nhanh chóng bỏ đi.

“Cậu. . . . . ." Đỗ Như Hủy dùng ánh mắt phức tạp chăm chú nhìn bóng lưng Tư Đồ Tĩnh, lại không dám gọi anh lại .

★★★ ★★

Điện thoại trong túi rung không ngừng, Hồng Diệp cảm thấy thực phiền.

Bởi vì đó là mẹ cô bảo quản gia gọi điện thoại cho cô, không phải của Tư Đồ Tĩnh, cho nên cô không muốn bắt điện thoại, nhưng lại sợ quản gia mách với mẹ, cho nên hay là tan học gọi lại sau đi, hỏi quản gia đã xảy ra chuyện gì sao lại nhất định phải tìm cô.

"Phu nhân tìm tiểu thư, mời tiểu thư lập tức gọi điện thoại cho bà." Giọng nói lạnh lùng từ đầu kia di động truyền đến.

Hệ thống điện thoại tại Nhật Bản và Đài Loan không giống nhau, có điện thoại như cô cũng không có ích chi. Hơn nữa cô là con gái, một mình ở Đài Loan, Lâm Nghi Trinh không yên tâm, cho nên kiên trì mời quản gia biết tiếng Nhật đến làm bạn.

"Còn có chuyện khác sao?" Chậc, cái thanh âm này làm cô nhớ tới một người, làm cô không thoải mái lại không thể lảng tránh