Ngôn Chi…
Tất cả đã rõ, vì sao Cố Ngôn Chi lại có ác cảm với cô bài xích cô. Tất cả vì muốn cô rời xa Uông Uông...
Đúng vậy, anh ta chắc chắn không muốn thấy cô và Uông Uông ở bên nhau, cho dù cô cảm thấy tình cảm của cô và Uông Uông vô cùng trong sáng, nhưng trong mắt Cố Ngôn Chi, cô cũng chỉ như con muỗi cái bay loạn phát tình lung tung thôi!!!
Vương An An về đến nhà buồn bực cả buổi.
Uông Uông liên tục gọi điện thoại cho cô, điện thoại không nhận thì gửi tin nhắn.
Tin nhắn xin lỗi đủ đường, rõ ràng anh không sai, nhưng lại xin lỗi cực kỳ chân thành, cuối cùng gần như biến thành cầu xin.
Vương An An không đành lòng, cuối cùng hít một hơi thật sâu rồi nhận điện thoại, bên kia Uông Uông đã khản cả giọng rồi.
Trong lòng Vương An An cũng rất khó chịu.
Bình thường cô thấy Uông Uông chịu chút uất ức sẽ tức giận thay anh, nhưng bây giờ chính cô lại làm tổn thương Uông Uông.
Cô nhỏ giọng nói: "Uông Uông, xin lỗi, hiện giờ đầu óc tôi rất loạn, để tôi yên tĩnh hai ngày được không, không phải là tôi không để ý đến anh...."
Quả nhiên Uông Uông rất nghe lời cúp điện thoại.
Anh luôn luôn như vậy, chỉ cần An An nói là anh đều làm, mặc dù làm vậy khiến anh cảm thấy buồn và không thoải mái.
Vương An An có thể hình dung được vẻ mặt của Uông Uông ở đầu bên kia điện thoại.
Cô lặng lẽ thở dài, cô có nằm mơ cũng không ngờ một người ‘dây thần kinh thô’ như cô cũng sẽ có ngày này.
Trời đã sang thu rồi, nhưng nhiệt độ vẫn không giảm xuống.
Mặc dù đồng ý sau khi yên tĩnh hai ngày sẽ gọi điện thoại cho Uông Uông, nhưng trên thực tế Vương An An kéo dài đến tận một tuần.
Cho đến khi Uông Uông không chịu được nữa gọi điện thoại cho cô.
Cô khách sáo nhận điện thoại, loại khách sáo này hoàn toàn không giống cách cô và Uông Uông nói chuyện với nhau trước kia.
Trước kia cô sẽ nói chen lời Uông Uông, cố gắng điều chỉnh cảm xúc của anh, dỗ dành anh: "Ai, Uông Uông, tôi muốn ăn Ma Lạt Thang, anh đi ăn với tôi đi, chuyện không vui cứ quẳng hết ra sau đầu! ! Nào, nào, tôi mời anh đi uống bia, uống một chút tâm trạng sẽ khá hơn..."
Nhưng lần này cô lại khách sáo nghe Uông Uông nói chuyện.
Uông Uông là một người vụng về ít nói, cô thì lại chỉ ngồi nghe, cho nên bọn họ nhanh chóng hết chuyện để nói.
Cô không có kinh nghiệm xử lý những chuyện tình cảm kiểu này, lần đầu tiên biết yêu, đối tượng là Diệp Song, hơn nữa chỉ là yêu thầm. Sau khi phát hiện Diệp Song không thích mình, cô cũng thoải mái để tình cảm ấy chìm vào dĩ vãng.
Với cô, thích hay không thích, chỉ cần thẳng thắn nói ra là được rồi.
Nhưng Uông Uông thì khác, cô không biết ngoài mình ra thì còn có ai có thể thích Uông Uông...
Thật sự có mấy lần cô muốn cầm điện thoại lên gọi điện cho Uông Uông, nhưng vừa nghĩ tới chuyện Cố Ngôn Chi cũng có thể nghe thấy, cô liền cảm thấy khó chịu.
Bình thường vào chủ nhật, cô sẽ rủ Uông Uông đi chơi, chợ đêm mùa hè bọn họ không biết đã đi bao nhiêu lần, nhưng hôm nay cũng là chủ nhật, cô lại chẳng muốn làm gì cả.
Trong lòng Vương An An buồn bực nên định ra ngoài giải sầu, cô hiếm khi mặc đẹp, vậy nên lần này cô chọn một chiếc váy liền.
Quần áo đẹp của cô khá ít, bình thường tiền lương cô đều giao cho mẹ một phần, một phần khác để ăn uống giải trí, phần ít ỏi còn lại thì để dành....
Vương An An cầm thẻ ngân hàng, định ra ngoài tiêu xài một phèn, cô chưa bao giờ được trải nghiệm cảm giác dạo phố giải tỏa stress.
Nhưng trước khi ra cửa, cô liền phát hiện trên cổ mình hơi trống, vì vậy liền lấy sợi dây chuyền mà Uông Uông tự mình làm đeo lên.
Dù chỉ là một chuỗi hạt nhựa, nhưng khi đeo lên cổ lại không hề có cảm giác rẻ tiền.
Hơn nữa lúc ấy tay Uông Uông còn bị thương, không biết anh đã tốn bao công sức để xâu được chuỗi hạt này, nhất định lúc đó anh ấy rất đau....
Cô mân mê sợi dây chuyền, trầm ngâm.
Cho dù dây thần kinh của cô có thô thì cũng không tài nào để Cố Ngôn Chi quan sát cuộc sống của bọn họ được, bây giờ đang yêu nhau không nói làm gì... Thế còn sau này thì sao?
Chẳng lẽ cứ như vậy?
Mỗi khi cô và Uông Uông thân mật, chẳng phải thành biểu diễn miễn phí phim người lớn cho Cố Ngôn Chi xem sao.
Nhưng Vương An An thật sự không biết sau này liệu cô còn có thể tìm được một người tốt với mình như vậy hay không, hơn nữa Uông Uông thật sự không thể rời khỏi cô....
Cô không dám nghĩ tới vẻ mặt của Uông Uông khi mình nói chia tay.
Hơn nữa ngoại trừ chuyện Uông Uông, cô cũng đang rộn lòng vì nụ hôn kia của Cố Ngôn Chi.
Rốt cuộc Cố Ngôn Chi có ý gì?
Lúc cô suy nghĩ lung tung, cũng đã từng nghĩ tới trường hợp có lẽ Cố Ngôn Chi thích cô.
Nhưng cô thật sự không tìm thấy chút bằng chứng nào chứng tỏ anh ta thích cô. Không những thế sau khi nhớ lại những chuyện có liên quan đến Cố Ngôn Chi, cô lại càng cảm thấy Cố Ngôn Chi ghét mình.
Chẳng lẽ anh ta chỉ muốn sàm sỡ cô mà thôi?
Cô không nhịn được chăm chú nhìn mình trong gương, mặc dù không đẹp như tiên nữ nhưng cũng có thể gọi là xinh xắn.
Chẳng lẽ anh ta đói khát quá nên ăn bừa sao.
Cô nhíu mày, quyết định không nghĩ gì nữa, đi dạo phố thô