Old school Easter eggs.
Người Yêu Hai Mặt Của Tôi

Người Yêu Hai Mặt Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327085

Bình chọn: 8.5.00/10/708 lượt.

còn mấy lần nhờ mẹ mình đi chợ cùng để chọn thịt ngon cá tươi cho Cố Ngôn Chi.

Lúc Uông Uông gọi điện thoại tới, bởi vì hết chuyện, Vương An An liền kể chuyện chăm sóc Cố Ngôn Chi cho anh.

Kết quả Uông Uông liền im lặng.

Vương An An chậm hiểu vẫn không phát hiện ra, cuối cùng đợi mãi không thấy Uông Uông trả lời, cô mới phát hiện ra có gì đó bất thường, liền hỏi Uông Uông sao vậy.

Uông Uông im lặng một lúc lâu, mới lo lắng nói: "An An, đừng đi gặp anh ta nữa được không, cho dù là vì anh cũng không cần đi nữa…. Anh ta có thể thấy em trong mắt anh, nhưng anh lại không biết em trước mặt anh ta có dạng gì… anh không muốn như vậy…”

Vương An An lúc này mới hiểu ra, Uông Uông không phải là đang ghen chứ?

Dù buồn cười nhưng cô cũng giải thích với Uông Uông: “Uông Uông, anh đừng nghĩ nhiều, em đến gặp anh ta không phải là vì chăm sóc cho anh hay sao?”

Nhưng sau khi Uông Uông nghe giải thích của cô, lại một lần nữa im lặng.

Vương An An nên an ủi anh ra sao, cô suy nghĩ kỹ một lát mới nói: “Uông Uông…. Thật ra lần trước em thấy Cố Ngôn Chi thân mật cùng với người phụ nữ khác trong nhà hàng, em cũng rất tức giận, cũng để ý… Em luôn cảm thấy giống như cùng người khác chia sẻ anh vậy…. Vì chuyện này mà buồn rầu thật lâu, không ngừng muốn khóc, muốn đập đồ, giống như phát điên vậy, lúc anh anh nhắn tin cho em, em mới hiểu ra, thật ra không phải vì anh là ai em mới thích anh, chỉ là bởi vì anh là Uông Uông… Cho nên tin tưởng em được không, mặc kệ anh có nhìn thấy em hay không, em đều chỉ có anh…..”

Vương An An cũng không biết những lời mình nói, Uông Uông sẽ nghe được bao nhiêu, nhưng những lời Uông Uông nói, cô nhất định để trong lòng.

Cô cảm thấy Uông Uông ăn giấm với Cố Ngôn Chi cho nên cô cũng vì bạn trai của mình mà chú ý một chút.

Cô liền giảm bớt số lần gặp mặt Cố Ngôn Chi.

Nhưng lại nhớ kỹ số lần Uông Uông gọi điện thoại tới cho cô.

Nhưng cũng không biết vì sao từ sau ngày đó không thấy Uông Uông gọi điện cho cô nữa.

Cô mơ hồ cảm thấy kỳ lạ, không kiềm chế được lại chạy đến bệnh viện để xem.

Bình thường phòng bệnh trống trơn, không biết tại sao bây giờ lại rực rỡ sắc màu như vậy.

Cô còn chưa lại gần đã nghe thấy tiếng cười bên trong.

Lúc cô đi tới, bên trong có rất nhiều cô gái trang điểm lộng lẫy, nhìn qua còn có chút quen quen, hình như đã từng nhìn thấy trên quảng cáo a.

Hơn nữa sắp xếp trong phòng hoàn toàn khác mấy ngày trước, ngày trước cô chỉ đặt một giỏ hoa đơn giản trong phòng, nhưng bây giờ không riêng gì bệ cửa sổ mà trên đất cũng bày la liệt đủ loại hoa.

Những giỏ hoa kia nhìn rất sang trọng, hoa bên trong cũng không phải loại hoa cô thường mua trên phố, ngược lại giỏ hoa nhỏ của cô lại không thấy bóng dáng đâu.

Thấy vậy cô liền đoán tật xấu của Cố Ngôn Chi lại tái phát, ghét bỏ những thứ mà cô mua, cô vội vàng nhìn những đồ dùng mà cô mua trước đây, mấy ngày trước Cố Ngôn Chi còn dùng rất thuận tay đó a.

Kết quả bây giờ nhìn lại, đừng nói là những thứ đồ dùng cô mua, mà ngay cả cái bàn nhỏ cũng không thấy, thay vào đó là một cái bàn to hơn đẹp hơn.

Đúng lúc cô quay đầu muốn hỏi Cố Ngôn Chi, liếc mắt liền nhìn thấy một người phụ nữ đang mập mờ đút cơm cho Cố Ngôn Chi.

Cái loại tình ý mập mờ như vậy khiến cô sửng sốt một chút.

Mặc dù biết đó là Cố Ngôn Chi không phải Uông Uông, nhưng cô vẫn bị dáng vẻ kia kích thích.

Cái này giống như hắt một chậu nước bẩn lên người Uông Uông vậy.

Cô hít sâu một hơi, muốn chạy ra ngoài, nhưng lại nghĩ đến tình hình của Uông Uông, cô vẫn lo lắng không thôi, nhưng lại không muốn nhìn thấy đả kích lần nữa, cuối cùng cô đến phòng y tá, hỏi: “Xin chào, xin hỏi sức khoẻ gần đây của Cố Ngôn Chi phòng 203 thế nào ạ?”

Vị y tá này cô đã từng gặp qua, cô ấy từng đưa cơm đến cho Cố Ngôn Chi, lúc trước vào lúc Cố Ngôn Chi ăn cơm, cô gái này từng nhiều lần cố ý ngang ngược đi vào.

Lúc này vừa nghe Vương An An hỏi vậy, liền nhíu mày nói: “Khẩu vị của anh ta gần đây không tốt lắm, cũng không chú ý nhiều, ngày trước thời gian cô hay ở đây khôi phục tốt hơn, hiện giờ ăn uống không đúng giờ, cũng không chú ý nghỉ ngơi….”

Nói xong lại đưa mắt nhìn phòng bệnh Cố Ngôn Chi.

Vương An An liền biết vấn đề ở đâu, vừa rồi còn gọi là phòng bệnh, gọi phòng hẹn hò còn đúng hơn.

Đang đứng nói chuyện thì Thời Cẩn đến, trong tay còn cầm một ít tài liệu, có vẻ như muốn báo cáo tình hình công việc cho Cố Ngôn Chi.

Vương An An có ấn tượng không tệ với anh, hai người ngầm gật đầu chào nhau một tiếng.

Thời Cẩn bước lại gần, rốt cuộc Vương An An không kiềm chế được hỏi: “Gần đây Uông Uông không xuất hiện….”

Thời Cẩn nhìn cô một cái, một lúc sau mới nói: “Tôi cũng không hiểu Cố tổng gần gây thế nào, bỗng nhiên lại sử dụng thuốc an thần kia…”

Vương An An giờ mới hiểu ra, chả trách Uông Uông không thể liên lạc với cô…. Xem lra là Cố Ngôn Chi không muốn để Uông Uông ra ngoài….

Nhưng Cố Ngôn Chi đang làm cái trò gì vậy, rõ ràng còn chưa khoẻ, còn làm loại chuyện tự huỷ hoại bản thân này….

Vương An An muốn đi vào, mặc dù không muốn, nhưng cô rất muố