êm ngượng ngùng. Mẹ Lâm không còn cách nào khác hơn là cười, bởi cô đã thu dọn chén bát đi rửa rồi.
Rửa chén xong, cô đến phòng khách cùng trò chuyện với mẹ Lâm.
"Bác gái, bác nhận cháu làm con gái được không?" Phương tử Ninh cười hì hì ngồi xuống bên cạnh Lâm Hạo Vũ.
"Có thể không?" Mẹ Lâm hỏi, ánh mắt lại nhìn con trai của mình, chỉ sợ con
trai mình không đáp ứng, Bà cũng cảm thấy nếu cô làm con dâu sẽ hợp lý
hơn.
Khóe miệng Lâm Hạo Vũ nhếch lên cười cười, trốn tránh ánh
nhìn chăm chú, dò xét của mẹ mình. Tại sao mẹ cũng hiểu tâm ý của hắn,
mà cô, người trong cuộc, lại không hiểu?
"Tử Ninh, tới giờ về rồi." Lâm Hạo Vũ cầm chìa khóa xe, nhìn Phương Tử Ninh nói.
"Hẹn gặp lại, bác trai, bác gái." Phương Tử Ninh đứng lên nhìn cha mẹ Lâm Hạo Vũ chào tạm biệt.
Lâm Hạo Vũ lái xe tới cửa chờ cô.
Mở cửa xe, thấy chỗ ngồi đã để một bó Hồng vừa cắt xong.
"Thích không?" Lâm Hạo Vũ hỏi. Mới vừa rồi hình ảnh cô lưu luyến vườn hồng đều rơi vào mắt hắn, cho nên, sau khi cơm nước xong hắn liền đi cắt một bó, để cho cô mang về.
"Rất thích, cám ơn!" Phương Tử Ninh cao hứng ôm bó hồng ngồi lên xe, vùi mặt vào bó hoa hít thật sâu.
Thấy cô thích thú như thế, vết thương bị gai đâm do cắt hoa, bây giờ đã không còn đau đớn nữa.
"Hoa là của cha tôi, tôi chỉ “mượn hoa hiến Phật” mà thôi." Hắn cười nhẹ nói.
"Nhưng tự tay anh cắt, không phải sao?" Phương Tử Ninh thấy mu bàn tay Lâm Hạo Vũ có vài vết máu, trong lòng rất cảm động.
Hạo Vũ đối với cô thật tốt! Nếu như có cơ hội, nhất định cô sẽ vì hắn mà lao vào nơi nước sôi lửa bỏng, quyết không chối từ.
"Đến rồi." Xe dừng trước cửa nhà họ Phương, Lâm Hạo Vũ nhìn Phương Tử Ninh vẫn đang vùi mặt vào bó hoa nói.
"Cám ơn anh! Hạo Vũ." Trước khi xuống xe, Phương Tử Ninh nghiêm túc nhìn Lâm Hạo Vũ nói.
"Chúc em tối nay có giấc mộng đẹp."
"Anh cũng thế. Lái xe cẩn thận." Phương Tử Ninh ôm hoa xuống xe.
--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ -----
Nằm ở trên giường, nhìn bình hoa hồng trước mặt, trong lòng Phương Tử Ninh dâng lên cảm giác ngọt ngào.
Hương hoa hồng hòa quyện trong không khí đưa cô chìm vào giấc ngủ ngọt ngào,
trong mộng, cô nhìn thấy Lâm Hạo Vũ ôm một bó hoa hồng thật lớn đi về
phía cô, khóe miệng dâng lên một nụ cười hạnh phúc.
Trong khi
Phương Tử Ninh đang trải qua giấc mộng rất ngọt ngào, thì Lâm Hạo Vũ lại mất ngủ trong chính căn nhà quen thuộc của mình.
Ngồi ở bàn làm việc, cầm văn kiện trong tay, nhưng không một chữ nào lọt vào trong đầu hắn.
Chán nản, hắn để văn kiện xuống, mở ngăn kéo ra, bên trong chính là tấm hình chụp Phương Tử Ninh lúc đi du lịch Nhật Bản. Thật ra hắn phải cảm ơn
người đàn ông Nhật Bản đó, đã lưu lại cho hắn khoảnh khắc tuyệt vời này.
Trong hình, Phương Tử Ninh đang nhìn hắn cười, nụ cười tự nhiên đến như vậy.
Ngón tay thon dài khẽ vuốt khuôn mặt cô lướt qua làn môi đỏ mọng của cô
trong hình. Ngay lúc này, hắn không thể làm gì khác hơn là nhìn ngắm cô
qua hình và quyến luyến nụ cười của cô.
Nếu như ban đầu hắn dũng
cảm chiếm đoạt lấy tình yêu của chính mình, thì hôm nay hắn cũng không
cần nhìn tấm hình với tinh thần chán nản. . . . . . Nhưng, hắn yêu cô,
hắn không hy vọng tình yêu của hắn sẽ trói buộc cô.
Không thể suy nghĩ nữa, trời sắp sáng rồi. Hắn cố khống chế những suy nghĩ miên man
trong đầu, nằm lên giường, nhưng hai mắt lại chằm chằm nhìn lên trần
nhà, ngẩn người.
Đến khi bên cửa sổ xuất hiện ánh bình minh đầu tiên, trằn trọc trở mình một hồi lâu, Lâm Hạo Vũ mới mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Khi Lâm Hạo Vũ tỉnh lại, đồng hồ đã chỉ mười giờ.
Hắn vội vàng rời giường, sửa sang lại chính mình, lái xe đến công ty.
Vừa vào đến phòng làm việc, thấy Đường Duyệt đang ngồi giữa ghế salon uống trà.
"Tôi nghĩ, không phải tôi trả tiền lương chỉ để mời nhân viên tới uống trà." Lâm Hạo Vũ dựa vào tường nói.
"Ông chủ, đã hết giờ làm việc rồi. Khó có được nửa phút rảnh rỗi, lên uống
một ngụm trà cũng không có gì quá đáng đi!" Đường Duyệt tiếp tục ăn bánh ngọt của mình, uống Hồng Trà của mình, cũng không quay đầu nhìn Lâm Hạo Vũ một cái.
Tiếp theo hắn giơ cái ly cao khỏi đầu, "Có muốn tới đây uống một ly hồng trà thượng hạng?"
Lâm Hạo Vũ đi tới, ngồi vào bàn, đối diện Đường Duyệt.
Đường Duyệt đem một ly Hồng Trà đẩy tới trước mặt hắn.
"Tôi thật sự không hiểu anh, yêu cô ấy thì nên nói với cô ấy! Để đến nỗi bây giờ người không ra người, quỷ không ra quỷ." Đường Duyệt mở miệng ném
ra một câu giống như mìn nổ.
Tay Lâm Hạo Vũ đang bưng ly trà khựng lại một chút.
Tại sao Đường Duyệt cũng biết tâm sự của hắn, duy chỉ có cô là mơ hồ không biết?
"Yêu một người, có phải là nên cho cô ấy biết không? Thời còn ở đại học anh dạy tôi như thế." Đường Duyệt nhìn chòng chọc Lâm Hạo Vũ nói. Không
hiểu tại sao khi sự tình xảy ra trên người hắn thì hắn lại trở nên thiếu quyết đoán như thế.
"Duyệt, anh không hiểu được, nói với cô ấy
sẽ làm cô ấy bối rối hoặc cảm thấy nặng nề. Cô ấy còn trẻ, nên được tự
do theo đuổi cuộc sống của mình, và tôi chỉ có thể chờ đợi cô ấy lớn lên mà thôi, chờ đến khi cô ấy hiể
