hông phải là người khác?" Lâm Hạo Vũ chưa từ bỏ ý định hỏi.
"Hiện tại tôi lại cảm thấy anh có điểm giống cha tôi rồi, dài dòng như vậy!
Mau lái xe, á..., bữa tiệc lớn đang đợi chúng ta!" Phương Tử Ninh liếc
mắt trừng hắn một cái.
Lâm Hạo Vũ bất đắc dĩ giúp cô đeo dây nịt an toàn.
Nếu như coi hắn là anh trai, sao lại để cho hắn hôn cô? Đúng là cô gái ngu ngốc mà!
Xem ra muốn cho cô mở mang đầu óc, thật là một nhiệm vụ khó khăn, nhưng
cũng rất có tính thách thức, nếu tiếp nhận thách thức, điều kiện đầu
tiên, hắn không nên bị cô làm cho tức giận phải nổi điên.
Hắn có thể đợi, đợi cô lớn lên, đợi cô tiếp xúc tình yêu, đợi cô hiểu rằng hắn yêu cô say đắm.
Hắn sẽ khiến cô từ từ thành thục về mặt tình cảm, bây giờ cô còn nhỏ, hắn cần gì phải lo lắng?
Phương Tử Ninh nghiêng người nhìn Lâm Hạo Vũ lái xe, Ắc! ngay cả khuôn mặt nhìn nghiêng cũng đẹp trai đến như vậy!
"Tại sao không nói chuyện?" Dừng ở đèn đỏ, Lâm Hạo Vũ quay đầu hỏi. Cô ấy tuyệt đối không phải là cô gái có cá tính yên tĩnh.
Vừa quay đầu lại, hắn liền đối diện đôi mắt mở to của Phương Tử Ninh đang
nhìn hắn tràn ngập vẻ tán thưởng. Chẳng biết đến khi nào, chủ nhân của
đôi mắt to này mới có thể biết ngượng ngùng, xấu hổ?
"Lúc lái xe nhìn anh rất nghiêm túc, rất đẹp trai!" cho tới bây giờ Phương Tử Ninh
chưa hề keo kiệt lời khen tặng dành cho người khác.
Đẹp trai thì thế
nào? Cô thật chính là thiếu đầu óc mà xem hắn như anh trai. Bất quá,
không sao, có một ngày, hắn nhất định sẽ nắm giữ được trái tim cô. Lâm
Hạo Vũ nói thầm ở trong lòng.
"Cha, cha có thể gọi cho giáo viên của con không, nói con bị bệnh, cần xin nghỉ bệnh một tuần?" Ăn cơm tối xong, Phương Tử Ninh cùng cha chào hỏi.
"Con bị bệnh gì?" Ba Phương thả lỏng tờ báo trong tay, khẩn trương hỏi.
"Đúng nha, con có bệnh gì? Tại sao không nói cho chúng ta biết?" Mẹ Phương cũng lo lắng hỏi.
"Con bị bệnh tương tư" Phương Tử Ninh trịnh trọng nói.
"Con gái của cha cuối cùng cũng được người ta coi trọng!" Ba Phương thở phào nhẹ nhõm, lại bắt đầu cười giỡn.
"Người nào gặp xui xẻo vậy, lại coi trọng em gái tôi?" Anh trai Phương Tử Ninh, Phương Lâm cũng tới chọc cô.
Nói thật, em gái của hắn cũng là một mỹ nhân, chỉ tiếc đầu óc quá ngốc
nghếch, mơ hồ. Cô thường đem sự quan tâm đặc biệt của người khác dùng
danh nghĩa bạn bè để giải thích, cho nên rất nhiều chàng trai không chịu nổi mà phải thay đổi mục tiêu. Bởi vì yêu cô, quả thật chính là tự mình chuốc lấy cực khổ!
"Con đối với hoa anh đào Nhật Bản mà mang lòng tương tư" Phương Tử Ninh không chịu nổi mà rống to.
"Sư Tử Cái Hà Đông thức dậy rống thật đúng là lợi hại." Phương Lâm ngoáy ngoáy lỗ tai nói.
"Đứa trẻ chết tiệt này, muốn hại mẹ con điếc tai à?"
"Một câu thôi, cha có giúp con gọi điện thoại cho giáo viên hay không?"
Phương Tử Ninh hỏi, trong câu hỏi mang hơi hướng xã hội đen.
"Con tiết kiệm đủ tiền rồi sao? Hơn nữa con đi một mình chúng ta cũng không yên tâm." Ba Phương bắt đầu nghiêm chỉnh lại.
"Tiền không thành vấn đề." Cô đã tìm được người có thể lường gạt, hơn nữa người ta còn phải đi cùng với cô!
"Bằng không, để Phương Lâm cùng đi với con, như vậy cũng tốt" Mẹ Phương cũng
nói, vẻ mặt cười giỡn, dù sao bà vẫn là không yên lòng để con gái một
thân một mình ra nước ngoài.
"Cùng anh trai đi xem hoa anh đào?
Vậy con tình nguyện ở nhà nhìn các bức tường còn hơn." Phương Tử Ninh
vừa nói vừa nhìn Phương Lâm làm mặt quỷ.
"Con có bạn cùng đi không?" Ba Phương lại hỏi.
"Có a! Cha chỉ cần giúp con gọi điện thoại xin nghỉ là được rồi, những việc còn lại không cần cha mẹ lo lắng."
"Bạn bè của con có thể tin cậy được không?" Ba Phương lại hỏi.
"Trăm phần trăm có thể tin, cha yên tâm, cha." Phương Tử Ninh ngáp một hơi, chuẩn bị lên giường đi gặp Chu công.
--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ --------
"Chào buổi sáng. Tối hôm qua ngủ ngon giấc không?"
Phương Tử Ninh vừa bước ra khỏi nhà, đâm sầm vào Lâm Hạo Vũ đang đứng trước mặt.
"Chào buổi sáng. Anh không cần phải đi làm sao?" Phương Tử Ninh kinh ngạc, Sao Lâm Hạo Vũ sáng sớm lại xuất hiện ở trước mắt cô.
"Tôi tới đưa cô đi học." Lâm Hạo Vũ mở cửa cho Phương Tử Ninh lên xe.
"Tôi còn chưa ăn sáng đấy." Phương Tử Ninh lên xe, được voi đòi tiên nói.
"Vậy bây giờ chúng ta đi ăn sáng"
Lâm Hạo Vũ khởi động xe, đi thẳng.
Tới công viên, Lâm Hạo Vũ dừng xe lại.
Sáng sớm, trong công viên có mấy cụ già đang tập dưỡng sinh, còn có một số người đang tập thể dục, rất náo nhiệt.
"Trong công viên có bữa ăn sáng sao? Ăn lá cây hay là ăn không khí?" Phương Tử Ninh một mặt bước xuống xe, một mặt hài hước hỏi.
Lâm Hạo Vũ không để ý tới câu nói có vẻ chế nhạo của cô, từ ghế sau lấy ra một cái giỏ trúc.
Hắn một tay xách giỏ trúc, một tay kéo Phương Tử Ninh hướng về ghế đá dưới gốc cây đi tới.
"Món gì thế?" Nhìn thấy hắn xách theo giỏ trúc, Phương Tử Ninh hưng phấn hỏi.
Kéo cô ngồi xuống, Lâm Hạo Vũ mở nắp giỏ trúc, phía trên có một cái khăn ăn.
"Oa, bánh ngọt chocolate, còn có bánh dẻo đậu đỏ!" bên trong giỏ trúc bày ra các loại đồ ăn, Phươn