chơi." Phương Tử
Ninh đem giỏ trúc bỏ vào trong xe, lấy ra bọc sách của mình. Khó có được nửa ngày rảnh rỗi, cô phải suy nghĩ kỹ xem sẽ làm những gì.
"Lên xe." Mặt Lâm Hạo Vũ lạnh lại, lặp lại câu nói lúc đầu.
"Lên xe thì lên xe, sao lại dùng cái giọng điệu này nói chuyện với tôi?" Phương Tử Ninh lầu bầu.
Bình thường hắn nói chuyện với cô rất ôn hòa, bây giờ âm điệu đột nhiên trở
nên lạnh lẽo, dội vào tai cô thật không dễ chịu chút nào.
"Anh dẫn tôi tới đây làm gì? Anh không sợ bị ông chủ sa thải sao?"
Xe vừa đến tập đoàn Trung Nhật thì dừng lại, Phương Tử Ninh vẫn không hiểu tại sao anh ta lại muốn tới nơi này.
"Đi theo tôi" Lâm Hạo Vũ không quay đầu lại, tay nắm chặt cánh tay của Phương Tử Ninh đang muốn chạy, dẫn cô đi vào cửa chính.
"Ai!" Phương Tử Ninh tự nhận hôm nay mình gặp xui xẻo, thôi mặc kệ hắn dắt tay đi vào.
Thật không rõ, tại sao hắn dễ dàng hiểu được tâm tư của cô như vậy! Có
điều, trước tiên cô muốn nghiêm chỉnh thanh minh, do hắn cương quyết dẫn cô đi vào, nếu như có hậu quả gì, hắn cũng không được oán trách cô.
"Xin chào, Tổng giám đốc"
Vừa tiến vào cửa chính, nhân viên quầy tiếp tân lập tức khom lưng hướng về
phía Lâm Hạo Vũ chào hỏi, nhưng đôi mắt không kềm được mà liếc qua nữ
sinh trẻ tuổi bên cạnh Tổng Tài.
Tổng giám đốc sao lại mang đến đây một nữ sinh?
Tổng. . . . . . Tổng giám đốc? Cô có nghe lầm hay không a! Phương Tử Ninh len lén quan sát hắn một cái. Nhìn hắn bây giờ, rất khác lúc bình thường,
khuôn mặt hắn trở nên nghiêm túc rất nhiều, có điều là, phụ nữ nghiêm
túc nhìn rất đẹp, sao đến đàn ông nghiêm túc nhìn cũng rất đẹp?
"Tập đoàn Trung Nhật " là một công ty đa quốc gia khổng lồ làm cho người
khác khó có thể tưởng tượng. Phương Tử Ninh cho rằng tổng giám đốc của
"Tập đoàn Trung Nhật "sẽ là một ông già "Thông minh tuyệt đỉnh" , và
"Rất giàu có" không nghĩ tới sẽ là trai đẹp trẻ tuổi trước mắt này.
Thật không thể tưởng tượng!
Dọc theo đường đi đều có người hướng tới Lâm Hạo Vũ chào hỏi, nhưng tầm mắt lại tập trung trên người của Phương Tử Ninh.
Nhiều người trong lòng đều không rõ ràng, tại sao tổng giám đốc lại mang một
cô gái nhỏ tới phòng làm việc, hơn nữa nhìn vẻ bề ngoài, cô ta vẫn đang
là học sinh.
"Khép cái miệng của cô lại, nếu không ruồi sẽ bay vào." Lâm Hạo Vũ đột nhiên nhắc nhở làm Phương Tử Ninh giật mình.
Phương Tử Ninh theo bản năng khép miệng lại, khi lấy lại tinh thần, cô đã đứng trong phòng làm việc của hắn, phòng làm việc sang trọng, ngăn nắp như
thế tại sao lại có ruồi? Lúc này Phương Tử Ninh mới phát hiện ra mình bị lừa.
"Ngồi xuống xem sách của cô đi." Lâm Hạo Vũ ngồi tại vị
trí của mình , sau đó chỉ cái ghế phía trước bàn của anh cho phương Tử
Ninh.
"Tôi có thể đi chung quanh xem một chút?" Phương Tử Ninh
hỏi, giọng nói mang theo vẻ nịnh hót. Cao ốc này thật to, cô muốn nhìn
xung quanh xem khác nhà mình cỡ nào!
"Không thể." Lâm Hạo Vũ đơn giản cấp cho cô một câu trả lời khẳng định
Để cho cô đi khắp nơi, không biết cô sẽ làm ra cái họa gì .
"Thật nhỏ mọn, nhìn một chút cũng không được sao?" Phương Tử Ninh nhỏ giọng kêu la.
Nhưng oán hận thì oán hận , ở dưới nhà người ta, làm sao có thể không cúi
đầu? cô vẫn là ngoan ngoãn ngồi xuống lấy sách ra ôn tập, nhưng trong
hoàn cảnh này, cô có làm cách nào cũng không tập trung xem sách được.
Len lén liếc Lâm Hạo Vũ một cái, phát giác hắn đang nghiêm túc phê duyệt
văn kiện, cô nhẹ nhàng đứng lên, chuẩn bị chạy ra ngoài xem một chút.
"Cô đi đâu vậy?" Lâm Hạo Vũ, đầu cũng không ngẩng lên hỏi.
"Tôi. . . . . . Tôi khát nước, muốn đi ra ngoài uống nước." Lý do này đầy đủ chứ?
"Ở bên kia." Lâm Hạo Vũ chỉ vào một phòng kế bên phòng làm việc của hắn, chính là phòng giải khát, nói với cô.
"Oh." Phương Tử Ninh không tình nguyện đi về hướng hắn chỉ.
Người có tiền thật là xa xỉ, chỉ một người mà lại có cả một phòng giải khát,
quả thực là lãng phí tài nguyên! Phương Tử Ninh vừa đi vừa oán trách.
Lâm Hạo Vũ nhìn theo bóng lưng của cô, cảm thấy rất buồn cười. Cô muốn làm
gì sao hắn lại không biết, nhưng hắn không thể để cho cô chạy loạn khắp
nơi.
Phương Tử Ninh vừa bước vào phòng giải khát, không nhịn
được kinh ngạc mà mở rộng đôi mắt. Một người không cần phải sử dụng
phòng giải khát lớn như vậy chứ? Thật là lãng phí, ngay cả ly trà cũng
đều rất tinh xảo đặc biệt.
Lơ đãng lấy một ly nước, do không tập trung, cô đánh rơi ly nước xuống nền nhà phát ra một tiếng “keng”. Theo bản năng cô ngồi chồm hổm xuống đưa tay nhặt mảnh vỡ, bị mảnh vụn quẹt
rách đầu ngón tay, cô ngơ ngác nhìn máu tươi chảy ra.
"Tại sao
cô lại không cẩn thận như vậy!" Khi Phương Tử Ninh ý thức được mình đang bị chảy máu, Lâm Hạo Vũ đã đi tới trước mặt cô, nắm ngón tay chảy máu
của cô rửa sạch, sau đó từ trong ngăn kéo lấy ra một hòm thuốc, ép lên
vết thương của cô, động tác làm liền một mạch.
"Anh còn tốt hơn cả anh trai tôi!" Thấy Lâm Hạo Vũ đang chăm chú băng bó cho cô, Phương Tử Ninh thốt ra lời nói tự đáy lòng.
Mỗi lần cô bị cắt vào tay hoặc bị bất cứ vết thương gì, Phương Lâm mặc dù
sẽ giúp