ó ở đây!”.
“Cái này…”, tỳ nữ kia lúng túng nhìn ta.
Cô gái nhỏ này sao lại đần như vậy, ta khó chịu ló đầu ra,
rõ ràng nhìn thấy Tư Mã Hiển Dương đã đứng bên cạnh nàng, vẻ mặt lạnh nhạt như
nước. Ta lập tức u mê.
“Ngươi lui xuống đi”.
“Dạ”, tỳ nữ lui ra.
Trái tim điên cuồng nhảy dựng lên, trên mặt bay lên hai rặng
mây đỏ. Từ lúc mới vừa gặp mặt, ta vẫn muốn làm như vậy, nhưng vừa rồi nhiều
người quá, ta không biết làm như vậy có thích hợp hay không, nhưng mà chỉ cần
nhìn thấy vẻ mặt Tư Mã Hiển Dương hóa thành vẻ mặt Tô Hà, ta liền ức chế không
kiềm được dục vọng cuồng nhiệt trong lòng.
“Anh…”, ta lại móc ra bút máy hình con thỏ, “Có thể ký tên
cho tôi được không?!”.
Tư Mã Hiển Dương vốn có vẻ mặt mong đợi, đột nhiên sa sút
tinh thần.
Tư Mã Hiển Dương vốn có vẻ mặt mong đợi, đột nhiên sa sút
tinh thần.
“Tô Hà…”.
Anh ta đang bưng trà thơm đột nhiên dừng tay lại, vẻ mặt
trong hơi khói ẩm ướt hóa thành ảm đạm cô đơn.
“Đã rất nhiều năm không có ai gọi tôi như vậy…”, anh ta muốn
cười, nhưng chỉ nhếch nhếch khóe miệng.
Lòng ta đột nhiên rất đau, năm đó Tô Hà tài hoa hơn người,
phong quang vô hạn, rực rỡ như ánh nắng giữa trưa, thế nhưng lại qua đời khi
còn trẻ, một mình đến nơi xa lạ này, không biết đã chịu bao nhiêu khổ sở. Với
ngạo khí của anh ta năm đó, trăm vạn tiền vàng cũng khó cầu anh ta xuất hiện
trên sân khấu, hôm nay lại tới một nơi cổ đại không có âm nhạc không có tiếng vỗ
tay, anh ta làm sao chịu được từ trên đỉnh núi cao té xuống đáy cốc, làm sao chịu
được cảnh đang nổi tiếng rầm rộ, như thế nào lại biến hóa nhanh chóng trở thành
Môn chủ Triêu Thánh Môn cơ chứ.
Ta đột nhiên nhớ lại, “Anh không phải là đã chết sao? Vào
năm tôi học lớp mười một ấy”.
Tư Mã Hiển Dương không nói gì, anh ta nhẹ nhàng đặt chén trà
lên bàn, khuôn mặt tuấn tú khoác lên một tầng lo lắng không giấu được, chậm rãi
nói: “Tôi chết? Tôi quả nhiên đã chết sao…”.
Chẳng lẽ là có người hãm hại?! Ta kinh hãi, ở xã hội văn
minh, đây chính là tội phạm a.
“Các người nhất định cảm thấy rằng, làm một ngôi sao là rất
tốt”. Anh ta đột nhiên cười, trong mắt mơ hồ lóe ra một tia thê lương, “Khi đó
tôi cậy tài khinh người, đắc tội không ít kẻ uy tín danh dự, mặt ngoài của giới
giải trí là cảnh tượng xa hoa, nhưng bên trong rồng rắn lẫn lộn, không cẩn thận
thì cả đời đừng mơ tưởng có thể tung mình”.
Ta ngây dại, chẳng lẽ Tô Hà chết đi thật sự là có ẩn tình
khác?
“Trên báo chí bọn họ viết rằng anh hộc máu mà chết, lễ truy
điệu tôi cũng có đi, di thể của anh ở đó là thật, có rất nhiều ca sĩ và fan hâm
mộ khóc đến hôn mê bất tỉnh…”.
“Là hộc máu chết sao?”, anh ta buồn bã cười một tiếng, “Tôi
chỉ biết là có một viên đạn xuyên qua huyệt Thái dương của tôi, cứ như vậy…”.
Ta rùng mình một cái, Tư Mã Hiển Dương lại lắc đầu, mông
lung nói tiếp: “Thật ra thì không có đáng sợ như vậy, hai mắt tối sầm lại thì
cái gì cũng không biết, chờ đến khi tỉnh lại, tôi đã trở thành tên Tư Mã Hiển
Dương nào đó có vẻ ngoài giống tôi như đúc”.
Ta ngơ ngác nghe, không biết là nên thương tâm chuyện Tô Hà
bị mưu sát, hay là nên vui vẻ vì anh ta không hẳn là đã chết hoàn toàn.
“Tên Tư Mã Hiển Dương này luyện công tẩu hỏa nhập ma, cũng
may hắn ta bế quan trong phòng, cũng không có ai phát hiện ra hắn ta đã chết,
cho đến khi tôi tỉnh lại từ trong cơ thể hắn… Lúc đầu tôi thật muốn phát điên, ở
chỗ này không có sân khấu không có đàn dương cầm không có tất cả những gì tôi
muốn, căn bản không cách nào sống nổi, chẳng thà chết đi còn tốt hơn… Nhưng
mà…”, anh ta bi thương nói tiếp: “Tôi vẫn phải sống”.
Ta ngẩn ra, tầm mắt ngẩng lên, khóe mắt lạnh nhạt u buồn,
khóe miệng ẩn nhẫn như có như không, đó chính là vẻ mặt của Tô Hà. Ký ức như
bài sơn đảo hải ập tới trong đầu tựa như một cuộn phim chiếu ngược, thời điểm
ta thích Tô Hà, thời điểm ta đi nghe anh ta độc tấu, thời điểm ta nghe được tin
anh ta chết… Tô Hà vẫn luôn dùng vẻ mặt như vậy, mỗi ngày trên poster trong
phòng ta, giúp ta có sức mạnh đối mặt với tất cả.
Nét mặt của ta tâm tình bất định, Tư Mã Hiển Dương nhìn ta một
cái, nói nhỏ: “Vậy, cô làm sao lại tới đây?”.
Thanh âm mềm nhẹ, nhưng rơi vào đáy lòng ta lại giống như là
một quả bom tấn, nổ tung đầy trời. Ta làm sao tới đây? Ngay cả chính ta cũng sắp
quên mất rồi… Một mình một người, trong trí nhớ của ta chỉ có vách tường màu trắng,
mùi thuốc và chăn giường trắng nhợt của bệnh viện… Bàn tay lưu luyến của Bùi viện
trưởng và nụ cười bất cần đời của chàng trai trẻ kia…
Đầu ta đau như muốn vỡ tung, đành phải miễn cưỡng cười nói:
“Tôi à, quỷ dị lắm nha… Tôi trượt té trong đường cống ngầm, ha ha, nhưng hồi
tôi học trung học tôi chính là fan lớn của anh đó nha, anh còn có thể hát ‘Vũ
Giáng’ không? Tôi muốn nghe lại bài này!”.
Ta đánh trống lảng chuyển đề tài, Tư Mã Hiển Dương chỉ cười
nhẹ: “Cô cũng thích ‘Vũ Giáng’ sao? Đó cũng là tác phẩm tôi ưng ý nhất…”.
Vũ Giáng – Mưa rơi
Cánh hoa tươi mới nở bay đầy trong màn mưa rơi tí tách đáp
xuống ven đường.
Ánh sáng lung linh cách đó không xa dần dần mờ