XtGem Forum catalog
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326232

Bình chọn: 8.5.00/10/623 lượt.

ờng hả, buồn bực. Nhưng cũng đúng như lời anh ta nói,

nơi này là chỗ ở của nữ quyến Tiêu phủ, quả nhiên rất ít thủ vệ.

A, mới vừa nói không có ai liền có người đến, ta lăn một

vòng trốn vào bụi hoa, một tỳ nữ từ hành lang gấp khúc bước qua, trong tay cầm

một lẵng hoa bằng trúc, hình như là đi về phía bụi hoa.

Ta đang suy nghĩ xem phải trốn đi đâu, đột nhiên liếc thấy

tướng mạo tỳ nữ kia, cặp mắt không lớn không nhỏ, đôi môi hơi dày, da vàng

vàng, hai bên sống mũi có mấy chấm tàn nhang nho nhỏ.

Ta đờ người, tỳ nữ này… Vì sao vẻ ngoài giống ta quá vậy?

Nhìn lại thân hình, vóc dáng không cao không lùn, ăn mặc

trang phục tỳ nữ giống ta, vòng eo “tỏa sáng” cũng giống ta.

Cơ hội tốt đây rồi.

Tỳ nữ kia đang mải hái hoa, đột nhiên phát hiện ra một đóa

hoa mỹ lệ sáng rực giữa vườn.

Đóa hoa này mềm mại ướt át như thế, lóe ra ánh sáng mê người.

Tỳ nữ mừng rỡ đi tới, giữ lấy cuống hoa, tốn sức một lúc lâu

nhưng vẫn không thể nhổ lên.

Còn đang nghi hoặc, đột nhiên nàng phát hiện một cánh tay mập

mạp, thì ra là bên dưới còn có một cô gái, nhìn quần áo, chẳng lẽ cũng là nha

hoàn của Tiêu phủ?

“Này!”, ta cười thân mật, “Cô tên là gì?”.

“Thúy Hoa”.

“Oa, tên rất hay nha”, ta lại càng thân mật cười cười, “Thật

là… Xin lỗi”.

Ngay lập tức, dùng hết sức cụng đầu vào trán nàng.

Thúy Hoa hôn mê bất tỉnh trong lòng ta, ta nhìn cái trán

nàng sưng to, trong lòng thành tâm mặc niệm: A Di Đà Phật A Di Đà Phật.



Ta đứng phía sau một cây cột ngó dáo dác, trong lòng không

khỏi khinh bỉ lão già Tiểu Tiện Nhân, người này tuy là người trong giang hồ,

nhưng phủ đệ của lão trang hoàng tráng lệ, cái thôn nhỏ của ta không thể sánh bằng,

thật là đáng giận.

Ai cũng nói rằng tổng bộ Thanh Phong Các ở thành Thiên Thủy

là cửu khúc thập bát loan, đại viện cẩm tú thất tiến thất xuất[1'>, nhưng dĩ

nhiên là ta không thể nào tiêu tiền phung phí như vậy, chẳng qua lão Trương từng

cứu một cố nhân có một khu nhà có thể ở được, ta không dám xây dựng gì nhiều,

cho nên chỉ làm thành một nơi trồng vô số hoa cỏ thảo dược, trồng trọt thời cổ

đại cũng thật dễ dàng, nhìn khắp khoảnh núi phía sau hậu viện chỗ nào cũng có

thể tùy tiện đào lên trồng trọt. Cũng bởi vậy, nên Thanh Phong Các mới có chút

mùi vị tĩnh lặng sâu thẳm, thần bí khó lường. Cho nên những người khác mới cảm

thấy Thanh Phong Các không đơn giản a. Vậy mà tên Tiểu Tiện Nhân và Tư Mã Hiển

Dương lại phô trương lãng phí như vậy, khiến cho Các của ta giống như một cái hộ

nhà nghèo vậy.

Cái gì, các vị độc giả nói ta hẹp hòi sao? Oa ha ha ha ha,

ta đâu có, mục tiêu của ta chính là tiêu tiền ít nhất, đạt hiệu quả cao nhất, vậy

mới là người thông minh. Ách? Ta rõ ràng chính là keo kiệt ư?! Hừ, tùy các vị

nghĩ như thế nào cũng được, ta không thèm nghe các vị nói nữa.

“Thúy Hoa, hoa mà tiểu thư muốn đã hái xong chưa?”.

Lưng ta cứng đờ, con mẹ nó chứ, lại bị người ta bắt gặp rồi,

nói chuyện phiếm với độc giả các vị quả nhiên làm trễ nãi hết chuyện của ta.

(Tiu Ú: *câm nín nghẹn ngào* … toàn 1 mình chị tự biên tự diễn

cơ mà…)

Con ngươi đảo đảo, ta xoay người sang chỗ khác với tư thế kỳ

lạ, một tay bụm mặt, một tay giơ cái giỏ trúc lên thấp giọng mờ mịt nói: “Hái

xong rồi”.

“Oa…”, tỳ nữ kia hoảng sợ lui về phía sau một bước, “Mặt của

ngươi sao lại sưng lên to như vậy?”.

Nói nhảm, cái trán lão nương đập một cú quá mạng như vậy,

không sưng to mới là lạ.

“Bị… Bị ong vò vẽ đốt”, ta ngọng nghịu nói.

“Sao lại bị như vậy?”, nàng lo lắng nhận lấy giỏ trúc của

ta, “Mau cùng ta trở về bôi thuốc”.

Bàn tay nhỏ lạnh lạnh nắm lấy cổ tay của ta, cảm giác thật

là thoải mái, ta không nhịn được nhìn nàng, da trắng nõn, mắt hạnh má đào, mặc

dù không quốc sắc thiên hương bằng Tiểu Hồng, nhưng cũng là mỹ nhân đạt tiêu

chuẩn.

Lòng ta đột nhiên trầm xuống, nhìn nàng quan tâm Thúy Hoa

như vậy, nhất định là quen biết rõ. Như vậy ta có giả bộ giống đến đâu cũng

không duy trì được bao lâu, nhất định sẽ bị vạch trần.

Đang lúc ta còn cân nhắc, thì đã đi đến một căn phòng thấp

bé, tỳ nữ kia mở cửa gỗ lim, cánh cửa kêu lên “cọt kẹt” một tiếng, ta thăm dò

nhìn vào trong, cái loại giường lớn mà nha hoàn thường ngủ chung đập vào tầm mắt,

mấy thiếu nữ cũng ăn mặc trang phục nha hoàn đang khâu vá sửa lại một bộ áo bào

hoa lệ.

“Oánh Oánh, sao ngươi đã trở về rồi?”.

Tỳ nữ kia lo lắng nói: “Thúy Hoa bị ong vò vẽ đốt, thuốc của

chúng ta để đâu?”.

Thì ra nàng gọi là Oánh Oánh, ta còn đang lo lắng một lát

không gọi được tên nàng. Đột nhiên ánh mắt quét qua mặt bàn, mấy hộp phấn trang

điểm và gương đồng đặt lộn xộn phía trên, ta lại nảy ra ý kiến.

“Nhà xí ở đâu?”.

“Phía sau cánh rừng bên… A? Thúy Hoa ngươi đi đâu vậy?”.

“Tiêu chảy!”.

Ta ngồi trên bồn cầu mùi hôi ngút trời, tay chân luống cuống

điều chế bột nước.

Có cơ hội nhất định phải đề nghị Tiểu Tiện Nhân đổi lại

thành nhà vệ sinh công cộng khoa học, chẳng qua ở thời đại này chắc cũng chỉ có

Thanh Phong Các là có loại bồn cầu ngồi chồm hổm cao cấp mà thôi, aiz. Những

con ruồi này thật đáng ghét, ta một mặt quơ quào