i.
Lâm Miểu Miểu lẳng lặng nhìn những đốm sáng di chuyển bên ngoài cửa sổ xe, cảnh vật trước mắt cô lao vùn vụt nhanh chóng qua đi, thành phố này đối với cô mà nói quá mức xa lạ, mà cô cũng luôn cho rằng bản thân là người khách du lịch, bao gồm cả cuộc hôn nhân sắp tới, với cô mà nói, đó chỉ là một cuộc giao dịch.
Chỉ là đối tượng kết hôn……, xảy ra một chút vấn đề, e rằng cuộc giao dịch này sẽ có sự thay đổi.
Sau khi đến khách sạn, Lâm Miểu Miểu móc ra một tờ một trăm đưa cho tài xế.
“Ây, tôi có tiền lẻ!”
Người tài xế dọc đường đi, sớm nhận ra Đỗ Thiếu Khiêm ở phía sau muốn theo đuổi Lâm Miểu Miểu ngồi ở phía trước, tài xế cười cười, trả tiền cho Lâm Miểu Miểu, chuẩn bị nhận tiền của Đỗ Thiếu Khiêm, Đỗ Thiếu Khiêm đưa ra một tờ một trăm.
Tài xế: “……”
Bác tài xế trách cứ trừng mắt nhìn Đỗ Thiếu Khiêm: Thằng nhóc, đùa giỡn ông hả? Cho dù theo đuổi người ta, cũng không thể càn rỡ lừa dối chứ! Bác lái xe cảm thấy mình bị Đỗ Thiếu Khiêm chơi xỏ, cuối cùng vẫn lấy tiền của Lâm Miểu Miểu.
Sau khi Lâm Miểu Miểu xuống xe, đi vào trong khách sạn, Đỗ Thiếu Khiêm cũng đi vào theo.
Lâm Miểu Miểu lạnh mặt, trong lòng mặc niệm: Không nhìn hắn! Không để ý tới hắn! Coi như hắn không tồn tại!
Đến phòng của mình, Lâm Miểu Miểu dùng thẻ mở cửa phòng 4005, lánh đi vào, “ ầm” một tiếng, cánh cửa nặng nề đóng lại trước mặt Đỗ Thiếu Khiêm.
Đỗ Thiếu Khiêm sờ sờ chóp mũi, không biết làm sao nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt, thấp giọng lầu bầu: “Chí ít cũng phải mời người ta uống hớp nước chứ?……, nói lâu như vậy, thật là có hơi khát……”
Mặc dù không hỏi được số điện thoại của Lâm Miểu Miểu, tốt xấu gì cũng biết người ta đang sống ở đâu, Đỗ Thiếu Khiêm tiếc nuối nhìn cửa phòng khép kín, không thể trêu trọc người đến nổi nóng, vẫn là ngày mai lại đến, về phần có nói cho Tông Chính hay không, cứ theo đuổi người đến tay trước, sau mới nói cho cậu ta.
Sáng ngày hôm sau, sau khi Đỗ Thiếu Khiêm tỉ mỉ trang điểm, đặc biệt phong nhã mang theo một bó hoa hồng đi tìm Lâm Miểu Miểu. Đến cửa khách sạn, Đỗ Thiếu Khiêm sửa sang lại tóc, vừa ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh, trong lòng cảm thán: Lão tử hôm nay vui vẻ, thế giới này vẫn thật là đẹp!
Đỗ Thiếu Khiêm đến trước quầy lễ tân hỏi, nhân viên lễ tân trước quầy nói với anh, 4005 sáng sớm hôm nay đã trả phòng rồi.
Đỗ Thiếu Khiêm ngẩn ngơ, đến mức ấy sao? Anh có đáng sợ như vậy không? Đỗ Thiếu Khiêm đem bó hoa hồng đang nở trong tay, ném vào trong thùng rác ở đại sảnh, đi khỏi khách sạn, Đỗ Thiếu Khiêm ngẩng đầu nhìn trời.
Thế giới này thật là xui xẻo con mẹ nó!
Lúc này, người lại không thấy, anh phải đi đâu tìm đây?
Đúng rồi, hôm qua lúc anh gặp Lâm Miểu Miểu, Lâm Miểu Miểu đang chạy bộ trên Trường Nguyệt Loan, hoặc là anh có thể ở đó cắm sào chờ nước?
Lâm Miểu Miểu chỉ mang dụng cụ chụp ảnh từ nước Y về, Diệp Ninh ở trong phòng khách xoay vài vòng, hỏi: “Còn thiếu thứ gì không, anh đưa em đi mua?”
Lâm Miểu Miểu lắc đầu.
Buổi sáng Lâm Miểu Miểu nhận được điện thoại của Lâm Thế Quần, báo cho biết Diệp Ninh sẽ đưa cô đến nhà mới, căn biệt thự ở phường Tú Thủy đã đổi sang tên của cô.
Lâm Miểu Miểu không hề do dự cự tuyệt tâm ý của Lâm Thế Quần. Nhưng Lâm Thế Quần nói, nhà đã sang tên cho cô. Lâm Miểu Miểu cũng không nói nhiều, dù sao sau này cô vẫn phải về nước Y.
“Buổi chiều cùng đi ăn cơm nhé? Anh đưa em đi làm quen với hoàn cảnh xung quanh.”
Lâm Miểu Miểu khách khí nói tiếng cảm ơn, sau đó từ chối lời đề nghị của Diệp Ninh, Lâm Miểu Miểu dừng lại một lúc, lại tiếp tục nói: “Chuyện buổi tối ngày hôm qua, cảm ơn anh, nhưng……, sau này chuyện như thế xảy ra, tôi có thể tự mình giải quyết.” Lâm Miểu Miểu tiếc nuối, tối ngày hôm qua là một cơ hội tốt, quang minh chính đại đánh Cố Dung một trận, ít nhất cũng coi như trút được cơn giận, vậy mà lại bị Diệp Ninh phá hoại.
Diệp Ninh ôn hòa cười với Lâm Miểu Miểu, “Anh đều quên mất em đánh nhau vô cùng lợi hại, có điều bà ấy dù sao cũng là trưởng bối……”
Trưởng bối? Ha ha——
Trưởng bối Lâm Miểu Miểu cô thừa nhận chỉ có một người, là sư phụ Phác Hoằng Hi.
Về phần những người trong Lâm gia, từ trước đến giờ cô chỉ xem bọn họ là người xa lạ và đối tượng mua bán.
Diệp Ninh lấy ra một chiếc điện thoại, đặt trên bàn, “Điện thoại của em vẫn ở nước Y, anh làm chủ giúp em làm một tấm thẻ ở thành phố Z, số điện thoại của anh đã lưu bên trong, nếu có chuyện gì, cứ tìm anh.”
“Không cần đâu, tôi tự……”
Lời của Lâm Miểu Miểu bị Diệp Ninh cắt ngang: “Đừng nói ‘không cần’, hôm nay anh đã nghe mấy lần rồi, còn nữa, xin lỗi! Lúc đầu nếu không phải vì anh, em sẽ không bị đưa sang nước Y, anh luôn muốn nói với em, thật xin lỗi! Bởi vậy, em xem như anh là vì chuyện quá khứ mà muốn bù đắp cho em, đừng nói ‘không cần’, được không?”
Lâm Miểu Miểu trầm mặc.
8 tuổi bị vứt sang nước Y, bản thân tự mình sinh tồn, lúc mới đầu cô đã từng hận, đã từng oán, sau này Lâm Miểu Miểu hiểu được, bọn họ với cô mà nói, bất quá chỉ là người xa lạ mà thôi, không cần phải hi vọng quá nhiều, cô sớm không còn hận nữa, thậm chí quên mất nguyên nhân lúc đầu bị đưa sang nước Y.