Anh mang theo nụ cười chân thành nhìn Lục Tâm.
Lục Tâm hơi sững sờ, nhìn Lạc Anh cười, đưa tay ra.
"Nào có, cám ơn Lạc tổng ưu ái."
Lạc Anh thu hồi tay lại cười nhạt, sau đó vỗ vỗ tay nói: "Bởi vì kỹ thuật diễn tuyệt với của Lục tiểu thư nên hôm nay mọi người làm xong trước thời gian, chính vì thế tôi mời mọi người ăn cơm, dọn dẹp mau lên." Lạc Anh nói rất khuôn mẫu.
Lạc Anh nói xong nhất thời một mảnh hô to.
"A Lạc tổng vạn tuế."
"Kết thúc công việc rồi, Lạc tổng mời ăn bữa tiệc lớn."
Mấy nhân viên tổ diễn kịch vừa vui mừng kêu la vừa dọn dẹp.
Lạc Anh xoay thân thể lại lấy điện thoại ra.
"Quản lý, là tôi, Lạc Anh, chuẩn bị một gian phòng bao tốt nhất cùng thức ăn tốt nhất. 20' sau chúng tôi sẽ trở về." Lạc Anh hướng về phía điện thoại nói.
Mấy nhân viên cùng diễn viên cũng tới cảm ơn Lạc Anh.
"Lạc tổng, cô thật sự là quá tốt, tôi quay phim nhiều như vậy cũng chưa từng gặp ông chủ như cô."
"Đúng vậy đó, chúng tôi thật cảm ơn ngài."
Lạc Anh vỗ vỗ bả vai hai cô gái.
"Nhân viên tốt đều cần ông chủ tốt, các người nỗ lực lao động khổ cực, lẽ ra nên có hồi báo, muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn Lục tiểu thư ấy, cô ấy là công thần, nếu như ngày mai một lần đã thông qua, vẫn là bữa tiệc lớn." Lạc Anh cười nói, nói xong cầm một bình nước lên rồi rời khỏi trường quay.
Kiệt Thụy rất bội phục nhìn Lạc Anh ngay sau đó theo sau, hô lớn: "Lạc Anh, em quả thực là thần tượng của anh. Chờ anh với, buổi tối anh yêu sẽ khao em."
Mấy nhân viên nhìn bóng dáng bọn họ đi xa không khỏi nói: "Lạc tổng thật là tốt, ngay cả bạn trai cũng hoạt bát thế. Đi thôi, trở về ăn bữa tiệc lớn. Mới vừa rồi tôi nghe Lạc tổng gọi điện thoại. Đó là thức ăn cao cấp nhất."
"Đi, đi. Không nghĩ tới chủ Lạc thị tuy tuổi nhỏ mà thực lực và trí tuệ lại lớn thế. Có ông xã như vậy cũng đúng thôi."
Mấy nhân viên thu dọn xong rời đi. Lục Tâm ngẩn người rồi hỏi Phàm Niệm Ngự.
"Niệm, người bạn này của anh, biến hóa thật là lớn."
Phàm Niệm Ngự đẩy cô ta ra, đứng lên, đôi tay lười biếng cắm vào hai bên túi, sải bước rời đi. Anh cảm giác có cái gì đó không đúng. Cô gái nhỏ kia muốn làm cái gì?
Lục Tâm nhìn bóng lưng Phàm Niệm Ngự, khóe miệng cong lên, cô lấy ra một viên thuốc nhỏ, khóe miệng giương lên.
"Phàm Niệm Ngự, em nhất định sẽ bắt anh lại." Nói qua liền cất viên thuốc lại rồi đi theo sau.
"Niệm, anh chờ em với, em rất mệt."
Trở lại khách sạn một đám người ngồi ở bên trong gian phòng bao, Phàm Niệm Ngự ngồi bên cạnh Lạc Anh, bởi vì lần này Phàm Niệm Ngự cũng là cổ đông, Lạc Anh chỉ là toàn quyền thụ lý mà thôi.
Lạc Anh rót đầy một ly rượu sau đó đứng lên hắng giọng một cái.
"Các vị, đều nói quan mới nhậm chức ba tầng lửa, Lạc Anh tôi mặc dù tuổi còn nhỏ, cái gì cũng không phải là tốt nhất, nhưng đều từ từ rèn luyện mà ra, tại đây đều là nhân viên kỳ cựu của Lạc thị, nếu như có bất mãn nào với tôi thì kính xin mọi người chỉ giáo nhiều hơn, ly rượu này tôi mời các vị, kính trước." Dứt lời cô vẫn còn nắm chặt ly rượu.
Những người khác đều rót đầy một ly rượu đứng lên, giơ ly rượu ra.
"Kính Lạc tổng, về sau dẫn dắt chúng tôi kiếm nhiều tiền hơn."
"Kính Lạc tổng"
Lạc Anh cười nhìn bọn họ, sau đó gật đầu cười nói: "Mặc dù mọi người buông thả, tôi không phải là cha tôi, tôi là một cô gái, nhưng mà tôi cũng rất nghiêm nghị. Chỉ cần ở một ngày Lạc thị, tôi bảo đảm chỉ cần dùng tâm công nhân viên đều sẽ vinh hoa phú quý."
"Hô hô, Lạc tổng vạn tuế"
"Hô hô"
Trận trận hoan hô, mọi người hình như uống rất thỏa thích, đã sớm không để tâm đến hai chữ lãnh đạo. Kiệt Thụy cười nhìn Lạc Anh, bây giờ Lạc Anh thật đúng là vui vẻ.
Phàm Niệm Ngự chỉ nhẹ nhàng uống rượu đỏ, hơi hơi cau mày với chung quanh hò hét loạn lên, Lục Tâm cũng bị dính, khóe miệng cũng treo nụ cười thản nhiên.
"Còn có một chuyện, tôi muốn tuyên bố với mọi người." Lạc Anh mở miệng cười, kéo Kiệt Thụy lên.
Kiệt Thụy biết Lạc Anh muốn nói gì? Ôm vai cô.
"Đó chính là, chờ hơ khô thẻ tre xong*, trở về tôi muốn đính hôn với bạn trai Kiệt Thụy đã lui tới hơn mười năm với tôi." Lạc Anh ôm Kiệt Thụy cao giọng nói.
* Chỉ hoàn thành một tác phẩm, ở đây nói hoàn thành việc quay phim.
Trong nháy mắt an tĩnh lại, nhưng sau mấy giây tất cả đều là chúc phúc. Đều nói bọn họ xứng đôi cỡ nào. Chỉ có toàn thân một người tản ra hơi thở lạnh lẽo.
Lục Tâm bên cạnh cũng bị ảnh hưởng, cô không phải người ngu dĩ nhiên nhìn ra khuôn mặt Phàm Niệm Ngự tàn nhẫn. Cô có chút hiểu được. Chẳng lẽ Phàm Niệm Ngự thích Lạc Anh? Lục Tâm nhìn Lạc Anh, vậy phần thắng của mình gần như không còn. Chỉ có điều nhìn Lạc Anh như không thích anh.
Trong lúc tất cả mọi người tranh nhau mời rượu, một tiếng vang thật lớn khiến gian phòng hò hét loạn lên nhất thời yên tĩnh lại.
Choang
Tất cả mọi người nhìn vẻ mặt Phàm Niệm Ngự phẫn nộ, cả người tản ra hơi thở nguy hiểm thì nhất thời không dám lên tiếng, bọn họ làm sao lại quên mất ở đây còn có một nhân vật lớn nữa. Đắc ý vênh váo sao? Giờ phút này tất cả mọi người duy trì tư thế ngừng thở, khuôn mặt kinh sợ nhìn gương mặt tuấn tú của Phàm Niệm Ngự biến thành hung ác.
P