pacman, rainbows, and roller s
Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323794

Bình chọn: 9.5.00/10/379 lượt.

a? Đến nước này rồi mà cô còn dám kêu Bạc ca ca?

Bạc Cạnh tạp âm khàn khàn: “Tiểu nha đầu, là em tự tìm .” Nói xong, hắn đã đem Bạch Nhạc Ninh một lần nữa vào xe có mái che, bắt đầu một vòng kích cuồng đòi lấy.

“A…… Từ bỏ, không cần…… A a……”

Bạch nhạc thà rằng liên hề hề bị Bạc Cạnh đặt ở dưới thân, không được lớn tiếng thở gấp rên rỉ , nàng không rõ chính mình đến tột cùng còn nói cái gì, hoặc làm cái gì, nhưng lại gặp phải hắn ngập trời tình dục, làm hại chính mình lại lần nữa lâm vào bể dục chìm nổi……

Sáng sớm, một tia nắng chậm rãi xuyên qua cửa sổ sát đất thật lớn, chiếu vào trong căn phòng.

Trần nhà cùng vách tường trong phòng đều không có trang trí bất kì vật dư thừa nào, thượng phô màu rám nắng sa hoa mộc sàn, trung gian bãi trí hé ra tú đơn giản hoa văn 毩 毩 phòng bài trí cũng là giống nhau đơn độc điều, dựa vào tường chính giữa gian phòng là một cái giường lớn cùng hai cái tủ đầu giường, bên trên chỉ bày biện đơn giản đèn bàn cùng lịch ngày, bên trái giường gần cửa sổ là một cái sô pha to, giường bên phải còn lại là một loạt bán khảm ở tường lý thôi lạp môn thức y thụ.

Trừ những thứ đó ra thì dưới giường bốn phía đều là quần áo, dép lê, trên giường đệm chăn hỗn độn, thân hình cùng nhau dây dưa, tuy rằng chuyện này cùng với bày trí nghiêm túc đơn điệu trong phòng không hợp nhau, nhưng với những thứ như vậy, ai cũng biết tối hôm qua tại căn phòng này đã xảy ra muôn vàn cảnh xuân.

“Ninh Ninh, chín giờ rồi, ngồi dậy uống miếng nước rồi tiếp tục ngủ.”

Chủ nhân của căn phòng Bạc Cạnh, giờ phút này đang bưng một ly nước ấm ngồi ở đầu giường, thẳng đến khi thưởng thức xong tư thế ngủ say kiều mỵ của nha đầu đang nằm trên giường mình, mới lên tiếng gọi cô.

“Ân……” Bạch Nhạc Ninh nửa mở mắt, còn không kịp nói cái gì, đã bị người đàn ông bên người trộm hương một cái.

“Bạc ca ca……” Bạc Cạnh tranh thủ uống mấy ngụm nước, Bạch Nhạc Ninh nhu nhu mở mắt, cũng không thém quản người đang vuốt ve hai má của mình, nhìn quanh một hổi, hướng tới không khí liền lộ ra một chút tươi cười ngây ngốc ngọt ngào.

“Úc!” Trên đỉnh đầu truyền đến một trận thở dài ảo não, cùng âm thanh cởi quần áo, “Tiểu bại hoại, cư nhiên sáng sớm liền dụ dỗ anh……”

Bạc Cạnh đem ly nước đặt ở một bên, nhanh chóng cởi ra áo sơ mi tùy tiện mặc lúc rời giường, sau đó đánh về phía con tôm nhỏ toàn thân phiếm hổng đang nằm trên giường.

Bạch Nhạc Ninh đầu óc hỗn độn, nhưng cũng tiêu hóa được ý tứ của Bạc Cạnh, liền cảm giác được phía giường bên kia, dường như lún xuống thật sậu. Dù cho cô trước giờ luôn chậm chạp trì độn, nhưng giờ phút này cô vẫn có phản ứng, nâng lên cánh tay, ôm bộ ngực của mình, không cho phép người nào đó thực hiện được âm mưu, “Không cần…… Bạc ca ca, nơi đó ê ẩm trướng trướng thật khó chịu…… Ân, người ta từ bỏ……”

Tối hôm qua ở gara làm hai lần, trở lại phòng lại làm hai lần, trình độ kịch liệt như vậy, một lần lại một lần càng sâu thêm một chút, Bạch Nhạc Ninh cho dù trẻ tuổi, lại có thể lực, cũng nhịn không được ép buộc lớn như cậy, toàn thân sớm đã vô cùng mệt mỏi và buồn ngủ , trong lúc mơ mơ hồ hồ cô cảm giác được có người giúp cô tắm nước ấm, giúp cô rửa sạch sẽ mồ hôi dính trên người, kết quả là cô ngủ luôn lúc nào cũng không biết.

Nếu hiện tại lại thêm vài lần, cô tuyệt đối sẽ bị tên sắc lang này làm cho rã hết xương cốt! Bề ngoài thoạt nhìn hẳn rõ rang là người thực nhã nhặn, như thế nào lại có thể làm chuyện như vậy, lại trở nên dã man như vậy?

“Mệt mỏi sao?” Bạc Cạnh một tay vói vào chăn, ôm lấy lưng của cô, đem cô hướng về chính mình, hôn lên xương quai xanh tinh tế duyên của cô ,“Mệt mỏi cũng không sao, anh động là tốt rồi.”

“Không mà……”

Bạch Nhạc Ninh mềm nhũn vươn hai tay lên, ý đồ muốn chống cự, nhưng đều bị một bàn tay to cố định lại. Bạc Cạnh nắm cổ tay của cô, nhẹ nhàng nâng cao cánh tay lên, lộ ra cặp nhũ phong trắng nõn như tuyết dưới chăn, cùng trơn nhẵn bụng.

Trên tuyết trắng da thịt kia còn lưu lại kích tình của tối hôm qua nhiều điểm loang lổ, một cỗ hơi thở ái muội đậm mùi tình dục chậm rãi chảy xuôi về bốn phía.

Con ngươi của Bạc Cạnh ảm đạm xuống dưới, buông lỏng ra cổ tay của Bạch Nhạc Ninh , nằm úp sấp ở bụng của cô cắn cắn từng chút từng chút một, làm cho cô nũng nịu mà kêu lên, không thèm để ý đến phản kháng của cô, ngược lại cô bắt lấy bờ vai của hắn, cô không biết phải làm thế nào cho phải, chỉ có thể bất lực đặng vài cái mượt mà khéo léo chân răng, cũng rất nhanh bị người đàn ông trên người mình đốt lửa, ngăn chặn hai chân, làm cho cô không thể động đậy.

Bạch Nhạc Ninh chịu đủ tra tấn, đối ở trong không khí hơi hơi nhộn nhạo vú, chậm rãi tạo nên một tầng đỏ ửng, nhũ tiêm cũng trở nên gắng gượng đứng lên, cao cao đứng vững , tựa hồ đang muốn được người yêu thương.

Bạc Cạnh một bên thì tiến hành liếm láp cái rốn nhỏ đáng yêu, một bên thì nhìn không chuyển mắt nhũ tiêm của cô, thẳng đến khi nhìn thấy Bạch Nhạc Ninh trở nên e lệ, lén lút đem cánh tay mình che chắn cho bộ ngực.

“Đừng che.”

Bạc Cạnh mềm nhẹ lại kiên định kéo tay cô ra, đem nụ hôn dần dần chuyển lên cặp nhũ phong, v