o thân thể của Bạc Cạnh, cực hạn khoái cảm từ chỗ tư mật, một trận một trận hướng về phía trước truyền đến, làm cho cô mê mang, làm cho cô rốt cuộc không ly khai được cánh tay của Bạc Cạnh.
“Anh, Anh……” Bạch Nhạc Ninh thở hồng hộc, dùng hết khí lực sở hữu chỉ trích sắc lang,“Anh như thế nào có thể ở này, nơi này…… A! Ân, không…… Không được, em không được……” Lời còn chưa dứt, cô liền run run xụi lơ ở trước ngực Bạc Cạnh, cả người run rẩy, muốn kẹp chặt hai chân, lại kẹp phải thắt lưng cường tráng của Bạc Cạnh.
“Đòi mạng! Ninh Ninh bảo bối, đừng có lộn xộn!”
Bị cô hung hăng kẹp như vậy, Bạc Cạnh suýt nữa không khống chế được, hắn vội vàng thả chậm động tác, hơi thối lui một chút, trong thời gian ngắn ổn định xong, hắn tập hợp lại, lại lần nữa trừu cắm vào ra đứng lên.
“Ân, ân…… Thật khổ sở……”
Bạch Nhạc Ninh khóc nức nở, không thuận theo cũng không buông tha vặn vẹo thân mình, toàn thân run run càng thêm lợi hại.
Bạc Cạnh trìu mến khẽ vuốt thấm ướt thái dương của cô, hôn tới nước mắt của cọ, tần suất ra vào không vì cô kháng nghị mà hoãn lại, ngược lại càng ngày càng dồn dập kịch liệt, thật sâu vùi vào thân mình của Bạch Nhạc Ninh, làm cho cô cùng mình phát ra nhiệt tình, mang cô tham gia vào giai điệu tuyệt vời này.
Bạch Nhạc Ninh sau khi bị hắn cuồng dã xâm chiếm ba lần cuối cùng, cô cảm giác mình giống con thuyền nhỏ bấp bênh, phập phồng xóc nảy.
Cô bất chấp trên người mình là ai, chỉ có thể hai cánh tay gắt gao ôm lấy Bạc Cạnh, một đôi mắt to khí trời hàm vụ, miệng không ngừng rên rỉ, không biết là muốn làm cho Bạc Cạnh sâu càng sâu thêm, tiếp tục yêu cô, hay là mong hắn nhanh chút buông tha chính mình,“A…… Không, đừng…… Ừ, người ta, người ta từ bỏ…… A…… A a……”
Bạc Cạnh hung mãnh ở trong cơ thể cô trừu sáp, đồng thời miệng lại ôn nhu trấn an:“Bảo bối đừng sợ, đợi chút nữa, em sẽ thích ! Bảo bối, nhanh một chút……”
Bạch Nhạc Ninh chớp lên đầu, cự tuyệt nhận lấy dụ hoặc Bạc Cạnh mang đế, miệng không ngừng kêu lên: “Không cần! Không cần…… A a……”
Chặt chẽ nắm trong tay thân thể mểm mại của thiên hạ dưới thân, Bạc Cạnh một lần lại một lần, hung hăng va chạm vào hoa huyệt đang không ngừng co rút, đưa tới cô từng trận duyên dáng gọi to.
Rốt cục, hắn mở lòng từ bi ở Bạch Nhạc Ninh lại một lần xông lên cao trào đem sở hữu tinh hoa phóng thích vào chỗ sâu nhất của cô.
“A……”
“A……”
Hai người đồng thời bật ra rên rỉ, chậm rãi mở to mắt nhìn về phía đối phương, hơi thở không xong cảm thụ được dự vị sau khi hoan ái.
Bạch Nhạc Ninh đầu trống trơn , cánh tay vẫn như cũ ở trên người Bạc Cạnh, hé ra khuôn mặt xinh xắ nhỏ nhắn cùng hắn trao đổi ánh mắt, trong mắt hắn thấy được tình yêu nồng đậm, chưa hoàn toàn tiêu tán tình dục.
Bình tĩnh lại trong chốc lát, Bạc Cạnh nhẹ nhàng cắn vành tai của Bạch Nhạc Ninh, làm cho cả người cô lại run lên,“Ân, đừng……”
Cô thật sự không chịu nổi khiêu khích, muốn cũng không dám nói thẳng, dục cự còn nghênh ngang, Bạc Cạnh cười nhẹ, đem tiểu nha đầu ôm lấy, cắn cắn cái cổ tuyết trắng của cô, biên thân biên tinh tường hỏi: “Đêm nay ở phòng em hay vẫn là phòng anh?”
Sau khi hai người ngọt ngào đính hôn, Bạc Cạnh nhẫn nại đã lâu, liền nhanh chóng đột phá giới tuyến cuối cùng, đem thể xác và tinh thần của Bạch Nhạc Ninh đồng loạt thu về tay.
Vì bận tâm đến ý nghĩ của Bạch cha, cho nên không thể quang minh chính đại cùng nhau ở chung, trên thực tế, bọn họ mỗi đêm đều ngủ cùng nhau, Bạch phụ cũng có thể đoán được điều này. Con gái mình như thế cũng cam tâm tình nguyện chịu trói buộc, còn không bằng làm một người tộc trưởng anh minh, giảm bớt quản con gái.
Cho nên, khi Bạch cha trở về an hưởng tiểu già, nhà ở phía nam sau khi bán xong, Bạch cha đơn giản mua xuống hai căn nhà, sau đó đả thông tường của hai nhà, để bình thường hai bên có thể dễ dàng lui tới.
Trước mắt, Bạc Cạnh cùng Bạch Nhạc Ninh vẫn như cũ tuân thủ mặt ngoài quy củ, ai đều có phòng riêng của mình, bất quá hai gian phòng cách nhau có một vách, ai ngủ giường ai, khác biệt cũng không quá lớn là được. Liền ngay cả dì Lí mỗi ngày chuyên môn phụ trách thu thập quét tước cùng nấu cơm, cũng thực ý tứ chưa từng có hỏi bọn họ sử dụng phòng như thế nào.
Nghe thấy Bạc Cạnh hỏi như vậy, Bạch Nhạc Ninh không khỏi liếc mắt về phía hắn, “Một chút nữa thể nào mà em không bị ôm đến phòng anh?”
Bạc Cạnh cũng cười, đây là tâm tư của hắn, tự nhiên sẽ không nói lí do cho cô nghe, làn da của cô thật xinh đẹp, thân thể trắng noãn lung linh, nằm ở trên drap giường màu đen của hắn, khỏi phải nói có biết bao nhiêu mê người cùng ngon miệng .
Chính là nghĩ như vậy, cho nên ánh mắt Bạc Cạnh liền ảm đảm xuống dưới.
Biểu tình này Bạch Nhạc Ninh rất quen thuộc , mỗi lần người nào đó muốn đem cô vây ở trên giường, dùng sức muốn làm gì thì làm, đều toát ra ánh mắt loại này muốn đem cô ăn sạch vào bụng.
Cô nuốt nước miếng, không hiểu được mình làm sao có thể thích được tên đại sắc lang chẳng phân biệt được ngày đêm đều động dục này, “Bạc, Bạc ca ca? Anh như thế nào lại……” Âm thanh run run, lại mang theo một cỗ nói không rõ dụ hoặc.
Bạc ca c