như xa lạ. Sở dĩ giả vờ không quen, không biết,
cũng là vì trong lòng vẫn chưa thực sự hết quan tâm mà thôi.
Tôi nghĩ, lần sau mà có gặp lại Lâm Lỗi, tôi nhất định sẽ không thân người ra
như vậy, tôi sẽ tươi cười hỏi thăm anh ta, sẽ chuyện trò vui vẻ, rồi nở một nụ
cười khi tạm biệt, sau đó nên làm gì thì làm cái đó.
Năm năm yêu đương đã lấy đi năm tháng nước mắt của tôi. Quá đủ rồi.
Vừa dứt lời, nhìn gương mặt nghiêm nghị của Thương Ngô, tôi bỗng cảm thấy có
gì đó hơi kỳ quặc, liền vội vàng đứng dậy, day day đỉnh đầu hắn, nói:
- Lúc anh gọi mẹ nuôi, tôi tự hỏi, sao bỗng dưng anh lại thay đổi cách xưng
hô. Hóa ra mục đích là để dẫn ra ông bố nuôi. Chiêu này tuyệt thật! Bố nuôi, mẹ
nuôi, con nuôi, không kẻ nào địch được nhóm ba người này. Hay là ngày mai, tôi
đưa anh đến công ty nhận quách Trương Thần là bố nuôi cho xong. A ha ha
ha...
Tôi còn chưa cười xong thì tên tiểu Thương Ngô đang bụm miệng cười trước mặt
bỗng lật lọng, nói:
- Hoang đường. Sao ta có thể nhận một người phàm trần làm bố nuôi được
chứ?
Tôi ngây người:
- Chỉ là buột miệng nói ra thôi. Sao anh kích động vậy? Thế lúc nãy miệng anh
nói hai từ bố nuôi không phải ý là Trương Thần sao?
Thương Ngô nắm tay, giậm chân, tức giận hét lớn:
- Là ta nói chính mình!
Nhìn bóng dáng bé nhỏ chạy tâng tâng của hắn, tôi thấy hơi choáng.
Tự mình nhận mình làm bố nuôi sao? Thế chẳng phải là loạn luân à...
Đêm đó, con hổ nhỏ kia giận tôi, chưa đến chín giờ đã đi ngủ rồi.
Tôi lại thấy hài lòng vì điều này. Trẻ con mà, nên đi sớm.
Nhưng sau vài tiếng đồng hồ, tôi không thể tiếp tục hài lòng được nữa vì ngủ
sớm thường đi đôi với dậy sớm.
Ba giờ sáng tinh mơ, hắn dậy luyện công, tôi có thể chấp nhận được, đằng này,
năm giờ sang giữa mùa đông giá rét, hắn kéo tôi dậy luyện công cùng, thực sự
không tài nào chịu nổi. Tuy nhiên, cánh tay đâu có vặn được đùi, người sao đấu
nổi tiên, nên tôi đành phải chịu. Dưới sự bạo ngược của Thương Ngô, tôi không
thể không khuất phục.
Ngày đi làm đầu tiên sau kỳ nghỉ Tết, sau khi bị chen bẹp rúm trên tàu điện
ngầm, tôi bơ phờ bắt đầu công việc.
Cho đến khi ngáp dài ngay trước khuôn mặt nhẹ nhàng, tuấn tú của Trương Thần,
tôi mới sực tỉnh.
Thì ra con hổ chết tiệt muốn dùng chiêu lao động gân cốt này làm tàn phai
nhan sắc của tôi.
Có vẻ Trương Thần không muốn thấy tôi với vẻ tiều tụy như sắp chết này, anh
mang cho tôi một ly cà phê sữa nói:
- Tiểu Phù sao vậy? Mấy ngày này chắc mải chơi quá hả?
- Đâu có. Em chỉ ở nhà, chẳng đi đâu cả, mải gì mà mải? Tôi đón lấy cốc cà
phê, uống hai hớp sau đó đứng lên vặn vặn eo. Mấy năm rồi không tập luyện, mới
chạy có vài bước trong tiết trời lạnh giá mà như là bị mất tay, mất chân
vậy.
Trương Thần cười, hỏi tiếp:
- Thương Ngô bướng bỉnh lắm phải không?
Tôi ngẫm nghĩ, mà cũng đúng là bị hắn hại ra nông nỗi này nên gật mạnh đầu
nói:
- Anh đừng nghĩ nó chỉ như con hổ con, thực chất nó chính là con khỉ dỡ ngói
trên nóc nhà đấy.
Trương Thần bật cười:
- Thật thế sao? Anh thấy nó ngoan đấy chứ. So với bọn trẻ cùng tuổi, nó rất
hiểu biết.
Cùng tuổi á? Cùng tuổi với con hổ đó thì chỉ có người đời Tần. Dù sao chắc
chắn Tần Thủy Hoàng hiểu biết hơn hắn...
Tôi nghĩ, thân phận thật của mình có khi cùng thời với Bao Thanh Thiên,
khoảng cách thời đại bỗng khiến tôi cảm thấy có chút tang thương.
Đặt chiếc cốc xuống, tôi thân ái vỗ vai Trương Thần, chân thành nói:
- Anh Trương, xem xét vấn đề không nên chỉ xem bề ngoài. Anh có biết mặt
người dạ thú là ý gì không? Chính là nhìn mặt thì có vẻ giống người nhưng thực
tế lại là cầm thú.
Trương Thần rõ ràng không theo kịp tư duy nhảy cóc của tôi, anh suy nghĩ một
lát rồi dè dặt nói:
- Ý của em là... con cừu khoác trên mình bộ lông nói sao?
- Không, không, không, mà là con hổ đội lốt người!
-... Tiểu Phù, năm Hổ khiến em choáng à?
Trương Thần phá lên cười.
Thông thường mà nói, nụ cười, của anh cũng giống như con người của anh vậy,
ấm áp, nội tâm và hàm súc. Nói cho văn vẻ thì là nụ cười như gió xuân, khiến
người khác mê say. Tuy thế, cũng có lúc anh cởi mở, giọng nói mạch lạc, lông mày
cong cong. Trường hợp này dễ xảy ra khi nói chuyện với tôi. Có lẽ lối phát ngôn
nghe khó tin, không bình thường của tôi có thể chạm đến điểm hài hước sâu thẳm
trong dây thần kinh cười của anh...
Ánh mặt trời xuyên qua lớp kính của tòa nhà bốn mươi chín tầng rọi lên cơ thể
anh khiến chiếc cúc trong suốt của lượt sơ mi trắng dưới lớp áo len mỏng cổ tim
màu sữa như mang một thứ ánh sáng đặc biệt, lấp lánh, tròn trĩnh tựa giọt sương
mai.
Giọt sương mai...
Trong đầu tôi tự nhiên nảy ra hàng loạt câu hỏi: Giờ này Thương Ngô đang xem
tivi, đang lên mạng, hay đang ngủ nhỉ? Thịt xiên nướng tối qua đóng gói mang về
chắc là đủ cho hắn ăn hôm nay. Đúng rồi. Liệu hắn có biết dùng lò vi sóng, có
biết dùng bếp gas để làm nóng đồ để ăn cho ngon không? Sau khi tan làm, mình có
nên mang về cho hắn thêm ít thịt nướng không? Nhưng mà thịt nướng đắt như vậy,
mình phải mua bao nhiêu mới đủ cho tên hổ đói này ăn đây...
Thấy ánh mắ