Insane
Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328123

Bình chọn: 8.5.00/10/812 lượt.

ế giới, mở rộng tầm mắt. Chuyện ấy mà hắn cũng

biết, quả không hổ danh là thần tiên.

Tuy nhiên, lần đó vì giá tiền không phải những kẻ như tôi chấp nhận được nên

chỉ có thể ngồi một bên nhìn từng hàng "trai đẹp" đi qua đi lại. Ngoài nhìn

sướng mắt ra thì chẳng làm được gì, nhưng sau lần đó tôi vẫn có cảm giác tội

lỗi, giống hệt chú mèo đang ăn vụng thì bị bắt quả tang.

Do đó tôi cười gượng nói:

- Quán đó không tồi, có tiền đồ đấy!

Thương Ngô vẫn giữ nét mặt có phần ngạc nhiên nhưng vẫn thành thực trả

lời:

- Cũng được. Dù sao ông chủ cũng không phải làm vì tiền.

Tôi lại ngạc nhiên.

Thời đại này vẫn có người làm không vì tiền sao, chẳng lẽ ông chủ quán đó là

nhà từ thiện? Sở dĩ quán đó được mở chỉ để giải quyết nhu cầu khó nói về tinh

thần hoặc thể xác hoặc cả hai cho một số người?

Trong lòng tôi đang sùng bái nhà đại nhân từ có phẩm đức cao thượng, thì

Thương Ngô nói tiếp:

- Sau này, ngày nào ta cũng đến đón em.

- ... Cái gì?

- Sao, không được à?

Hắn hơi nghiêng đầu nhìn tôi, cặp lông mày thẳng nhướn lên, khuôn mặt góc

cạnh, dưới ánh đèn, hàng mi dưới như được phủ lớp sương mỏng.

Trước mặt những anh chàng đẹp trai, tôi thường mất hết chính kiến, lần này

cũng không ngoại lệ, nhịp tim rối lọan, chẳng nghĩ ngợi gì, vội gật đầu. Nơi con

ngươi sáng ngời của hắn, tôi thấy mình đang cười ngượng nghịu.

- Vậy cứ thế nhé. - Hắn tỏ vẻ hài lòng với thái độ của tôi, mỉm cười vui

vẻ.

Tôi lại thấy sợ hãi, muốn gõ một cái vào trái tim bị sắc đẹp làm mê muội của

mình.

- Tại sao?

- Tại sao cái gì cơ?

- Đang yên đang lành, sao bỗng dưng lại đưa ra yêu cầu này? Chẳng phải anh

nói là phải tranh thủ thời gian luyện công sao? Hơn nữa, ngày nào anh cũng chạy

lung tung ra ngoài như thế, sớm muộn gì tôi cũng bị buộc tội xao nhãng việc chăm

sóc trẻ em rồi đến phải ngồi tù thôi!

Thương Ngô khẽ hứ một tiếng, nói:

- Ai bảo ta sẽ xuất hiện trong hình dạng trẻ con chứ?

Tôi ngẩn người, nói:

- Anh chẳng đã nói ngoài việc sáng sớm luyện công ra, thời gian còn lại tốt

nhất là giữ mình trong hình dạng đứa trẻ, như vậy mới có lợi cho việc khôi phục

nguyên khí đấy thôi?

- Không sao. Cùng lắm chỉ tiến triển chậm hơn một chút.

Có một gã trai đẹp bất kể mưa to gió lớn đên đón mình mỗi khi tan làm, đây

chính là giấc mộng từ lâu của tôi. Điều này khiến trái tim hư vinh của một người

con gái đạt đến đỉnh cao tự mãn, tâm trạng vui vẻ tới cực điểm.

Lúc này mong ước bỗng dưng thành sự thật nhưng tôi lại không thể chấp nhận,

bởi vì nếu để hắn làm hộ vệ thì sao tôi có thể tiến triển với anh chàng đeo kính

được?

- Đâu cần phải vì chuyện nhỏ này mà làm lỡ đại kế khôi phục nguyên khí của

anh? Thôi không cần đâu!

Thương Ngô nhìn tôi, nói:

- Ta nói cần là cần.

Cần cái gì mà cần?

Trời sinh tôi đã có tính bướng bỉnh, giống như một con lừa vậy, dắt cũng

không đi mà đánh thì lùi lại, càng bị kéo thì càng không chịu nhấc chân, do đó

tôi nói:

- Tôi bảo không cần là không cần.

Thương Ngô cũng lập tức quay lại, đối diện với tôi, hỏi:

- Lý do?

- Ảnh hưởng không tốt.

- Ảnh hưởng gì?

- Anh dựa vào đâu mà đến đón tôi?

- Chẳng phải ta đã giới thiệu rồi sao?

- Đúng thế. Bây giờ, anh là chồng của bạn tôi. Ngày nào cũng bám lấy tôi thì

ra thể thống gì? Như vậy chẳng lẽ tôi là kẻ thứ ba, đi phá vỡ gia đình người

khác, phản bội tình bạn hay sao? Còn bị đồng nghiệp coi thường nữa.

Có lẽ lúc nãy Thương Ngô không nghĩ nhiều như vậy, tùy tiện tự gắn cho mình

một thân phận, giờ thấy tôi nói có lý nên tỏ rõ vẻ bất ngờ, hắn chau mày nghĩ

ngợi rồi nói:

- Không sao. Ngày mai, ta sẽ nói với đồng nghiệp công ty em là ta đã ly hôn

rồi.

- …

Sao có thể nhanh chóng quên đi chuyện hôn nhân đổ vỡ như thế chứ?

Tôi nén giận, tiếp tục dùng thực tế giảng giải đạo lý bằng thái độ thành

khẩn:

- Như thế cũng không ổn. Anh vừa mới ly hôn mà đã có quan hệ mập mờ với tôi,

đến kẻ ngốc cũng nhận thấy việc ly hôn của anh có liên quan đến tôi.

Thương Ngô mím môi, hơi mất kiên nhẫn nói:

- Tại sao phải quan tâm đến người khác nghĩ như thế nào?

- Vớ vẩn. Anh coi tôi là người hành tinh khác chắc?

Hắn liếc nhìn tôi, giọng nói bỗng lạnh lùng, làm ngắt quãng bài diễn thuyết

của tôi, khiến ngọn lửa tức giận trong tôi bị dập tắt, nói:

- Thực ra, em chỉ quan tâm Trương Thần nghĩ gì thôi.

Tôi bỗng lặng đi.

Nguyên nhân là vì ý nghĩ của tôi bị hắn vạch trần, quan trọng hơn là tôi sợ

con hổ đói này vồ lấy tôi giữa đường phố đông người qua lại.

Dưới ánh đèn màu xanh, khuôn mặt vui vẻ của Thương Ngô thức tỉnh tôi. Dường

như hắn luôn coi mình là chồng tôi. Dù chuyện hôn nhân của thần tiên không được

sự bảo hộ của pháp luật trong nước nhưng hắn luôn cảm thấy rằng việc tôi qua lại

với người khác khiến hắn bị cắm sừng, không có lợi cho hắn mà chỉ có lợi cho kẻ

địch.

Đáng sợ là dù hắn có bóp chết tôi thì hắn cũng không phải ngồi tù, cứ coi như

là cảnh sát dũng cảm bắt lấy hắn, rồi đem xử bắn thì có lẽ đối với hắn, đạn súng

ăn cũng ngon như đậu vậy...

Đầu óc tôi bị những ý nghĩ vẩn vơ làm hỗn loạn, nhất thời hắt hơi liền mấy

cái.

Thương